Càng đến gần trung tâm trận chiến, kiếm phong càng sắc bén, tuyết tạt vào mặt lạnh thấu xương.
- Vù!
Lý Duy Nhất chui ra từ trong không gian, xông vào vùng biển bị đạo tâm ngoại tượng của ba võ tu Trường Sinh Cảnh là Ẩn Quân, Diêu Khiêm, Dương Dận bao phủ, tay cầm Hoàng Long Kiếm lao đến chém giết.
Ba người đều phát hiện ra hắn.
Ẩn Quân không thấy Đại cung chủ, lập tức kêu lên một tiếng, truyền âm:
- Ngươi tới làm gì? Đi mau, trong tối có một Đại Trường Sinh của Đạo Cung ẩn nấp.
Ẩn Quân có quan bào Châu Mục, lại mang theo phù lục giữ mạng nhưng không thể chạy xa, điều này chứng minh gián tiếp gần đây chắc chắn có cường giả lợi hại của Đạo Cung. Lý Duy Nhất đã nghe ra điểm này từ lời nói trước đó của thi thể Dương Thiên Phong.
Lý Duy Nhất nói:
- Muốn đi thì cùng đi.
Tốc độ của Lý Duy Nhất không giảm, thả ra pháp khí từ Phong Phủ, từng con Thất Trảo Hỏa Diễm Thiên Long vây quanh người, hét lớn một tiếng:
- Đại Trường Sinh của Đạo Cung dám động đến ta, Khôi Thủ và Đại cung chủ tự nhiên sẽ lấy mạng hắn. Không tin thì cứ thử xem.
Cùng lúc đó, hắn kích hoạt Vạn Lý Thần Hành Phù, trên người hiện ra một tầng phù quang.
- Lý Duy Nhất, ngươi quá ngây thơ rồi, sở dĩ bọn ta muốn bắt sống Lê Tùng Cốc chính là để dụ ngươi ra. Ngươi cảm thấy Đạo Cung sẽ sợ một Đại cung chủ biến thành tiểu nữ hài và một Khôi Thủ Cửu Lê biến thành thi thể sao?
- Vút!
Diêu Khiêm bỏ qua Ẩn Quân, bay lướt qua mặt biển như tàn ảnh, vượt qua khoảng cách hai dặm, đâm thẳng một kiếm về phía Lý Duy Nhất.
Kiếm thế cuồn cuộn, tuyết bay đầy trời và ngàn vạn kiếm khí ép tới từ bốn phương tám hướng, không cho Lý Duy Nhất cơ hội dùng Thần Hành Phù thoát thân.
Ánh mắt Lý Duy Nhất chợt lạnh băng, vung kiếm chém tới đón đỡ, tiếng kiếm ngân vang như long ngâm.
Kiếm quang hóa thành dải lụa vạch phá tuyết bay, như cắt đứt hư không, va chạm với chiến kiếm đâm tới.
- Bùm!
Hai thanh kiếm giao nhau, vô số kiếm khí bay tứ tán.
Trên mặt biển dâng lên cột nước cao vài trượng.
Sau khi chặn được một kiếm này, từ trong đồ án bổ tử trước ngực Lý Duy Nhất, Long Hồn bay ra.
Diêu Khiêm có cảm giác không kịp phòng bị, ánh mắt sâu thẳm, lấy một tư thế khá chật vật lao xuống nước về phía bên phải, né tránh Long Hồn đột nhiên bay ra.
Lý Duy Nhất không truy kích, bay xẹt qua phía trên Long Hồn, bộc phát tốc độ cực nhanh của Vạn Lý Thần Hành Phù, nắm lấy cổ tay Ẩn Quân, sau đó lao ra ngoài không chút dừng lại.
Cho dù có muốn giết Diêu Khiêm thế nào, hắn cũng giữ được sự lý trí.
Tốc độ mà Vạn Lý Thần Hành Phù bộc phát ra đủ để sánh ngang với một số cường giả Siêu Nhiên.
Dương Dận còn chưa kịp phản ứng lại, Lý Duy Nhất mang theo Ẩn Quân đã xuất hiện ở ngoài mấy chục dặm.
- Ầm!
Lý Duy Nhất và Ẩn Quân tông vào một bức tường vô hình, trong tối có cường giả ra tay, muốn ngăn cản bọn họ chạy trốn.
- Vù!
Quan bào Châu Mục được kích hoạt, thả ra lực lượng không gian, hóa thành chùm sáng sương mù màu tím, xuyên qua bức tường vô hình, xuất hiện ở ngoài sáu, bảy dặm.
Nhưng hai người lao ra ngoài được mấy chục dặm, lại bị một bức tường vô hình cản lại.
Kẻ trong tối có tu vi cao tuyệt, điều khiển pháp khí liền có thể ngăn cách thiên địa.
Ẩn Quân giận tím mặt:
- Đã bảo ngươi đừng qua đây, ngươi cứ nằng nặc đòi tới. Vạn Lý Thần Hành Phù gặp phải cường giả cấp bậc này cũng không dùng được đâu.
Lý Duy Nhất quan sát bốn phía, nói chuyện với Nhị Phượng đang nằm sấp trên vai hắn:
- Ngươi gặp nguy hiểm, ta có thể không đến sao? Núi đao biển lửa cũng phải đến.
Ẩn Quân lập tức không còn lời nào để nói, hỏi:
- Đại cung chủ đâu? Mau mời ra đây.
- Đại cung chủ không có ở đây... đợi ta một lát, ta đi rồi về ngay.
Lý Duy Nhất đạp lên quang ảnh Hoàng Long, bay vọt lên cao mấy chục trượng, vượt qua bức tường vô hình kia, lao về phía Nhị Phượng chỉ dẫn.
Hắn đáp xuống vùng biển ngoài sáu mươi dặm, nhìn thấy An Nhàn Tĩnh đang đả tọa trên một chiếc thuyền nhỏ, ôm quyền hành lễ:
- Xin An Điện Chủ tha cho bọn ta một con đường sống.
Vừa tới vùng biển này, Nhị Phượng đã ngửi thấy khí tức của An Nhàn Tĩnh.
Người vừa ra tay ngăn cản chắc chắn là nàng không thể nghi ngờ.
An Nhàn Tĩnh mặc y phục trắng, đầu đội mũ trúc, cúi đầu tay lần tràng hạt:
- Ngươi giỏi hơn rồi, biết được là ta, còn tìm được ta. Nhưng ngươi không nên tới đây, duyên phận của chúng ta đã hết, nhân quả đã dứt, không ai nợ ai. A Di Đà Phật!
Mặt biển nơi này phẳng lặng như gương, khác hẳn với sóng to gió lớn ở bên kia.
Lý Duy Nhất nói:
- Bản thân Dương Thần Cảnh không dám ra tay với Cửu Lê Tộc, sợ chạm trán Khôi Thủ Cửu Lê. Cho nên, hắn hiến kế cho cường giả Siêu Nhiên của Đạo Cung, để cường giả Siêu Nhiên của Đạo Cung hạ lệnh, bảo An Điện Chủ tới làm người xấu này, từ đó lấy công chuộc tội, vạch rõ giới hạn với Nghiêu Thanh Huyền và ta. Ta biết nỗi khổ của An Điện Chủ...
An Nhàn Tĩnh nói:
- Ngươi thông minh như vậy, lại cứ cố tình làm chuyện ngu xuẩn. Nếu ngươi không tới, ta có thể nhắm mắt làm ngơ thả ngươi rời đi. Ngươi tới rồi thì phải chết.
Lý Duy Nhất lắc đầu nói:
- Không, còn một lựa chọn nữa! Ngươi có thể nhắm cả hai mắt lại, chuyện tiếp theo giao hết cho ta.
An Nhàn Tĩnh ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt lạnh như băng sương:
- Bắt giữ Lê Tùng Cốc là nhiệm vụ của bên trên giao, không phải do ta quyết định, không có điều kiện gì để bàn cả.
Lý Duy Nhất nói:
- Nhiệm vụ có thể thất bại! Ví dụ như, Điện Chủ chạm trán Khôi Thủ Cửu Lê.
An Nhàn Tĩnh hỏi:
- Ngươi coi Diêu Khiêm và Dương Dận là người chết à?
Lý Duy Nhất nói:
- Chỉ cần An Điện Chủ nhắm cả hai mắt lại, ta có thể thử biến bọn hắn thành người chết.
An Nhàn Tĩnh tức giận cười khẩy:
- Ngươi nghĩ ngươi là ai? Ngươi đang xúi giục ta phản bội Đạo Giáo? Phản bội Đạo Nhân?
Lý Duy Nhất trình bày điểm lợi hại:
- Bắt giữ Ẩn Quân và ta, chắc chắn sẽ chọc giận Đại cung chủ và Khôi Thủ Cửu Lê. Phía sau hai người bọn họ là Ẩn Tổ, là Tả Khâu Môn Đình, còn có triều đình.
- Hiện tại, Quang Minh Đạo Cảnh và Lăng Tiêu Sinh Cảnh vừa mới đình chiến, cần đến nhau, ai gây ra chiến tranh, kẻ đó sẽ bị đẩy ra để dập tắt cơn phẫn nộ của đám đông, trở thành kẻ chết thay.
- Chiêu này của Dương Thần Cảnh không chỉ là muốn đối phó Cửu Lê Tộc, mà còn muốn dồn ngươi vào chỗ chết.
An Nhàn Tĩnh hỏi:
- Tại sao hắn phải dồn ta vào chỗ chết?
Lý Duy Nhất bước về phía nàng:
- Chuyện huyết thư, ngươi và Tuy Tông đã thành tử địch. Đừng quên, Thịnh gia lão tổ chết như thế nào? Tuy rằng là trách nhiệm của ta, là ta đã hại An Điện Chủ, nhưng đây là sự thật.
An Nhàn Tĩnh dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn chằm chằm hắn, nhưng Lý Duy Nhất vẫn bước lên thuyền nhỏ, cúi người kề sát vào tai nàng thì thầm:
- An Điện Chủ có biết, năm đó các ngươi ở Lê Châu, muốn tấn công Cửu Lê Tộc, tại sao Địa Lang Vương Quân đột nhiên làm phản không?
An Nhàn Tĩnh hỏi:
- Địa Lang Vương Quân không phải do Cửu Lê Ẩn Môn các ngươi bồi dưỡng trong tối sao? Tự nhiên ngươi nhắc tới chuyện này làm gì?
Lý Duy Nhất nói:
- Ta có một cơ duyên muốn tặng cho An Điện Chủ, có lẽ có thể giúp ngươi phá cảnh Siêu Nhiên, thậm chí theo đuổi Võ Đạo Thiên Tử. Chỉ là không biết thực lực của An Điện Chủ thế nào, liệu có phải là đối thủ của Thiên Vương Thạch Na Nhĩ của Địa Lang Vương Quân hay không?
Ngay sau đó, Lý Duy Nhất nói nhỏ, kể cho nàng nghe bí mật của Tiên Pháp Tinh Thần.