Hẹn ước mười năm (1)

Ẩn Quân khá do dự, một khi tương lai để lộ Long Cân ra ngoài, cái chết của Minh Giao Vương Tử sẽ tính lên đầu hắn, sẽ rước lấy đại họa cho Cửu Lê Tộc.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi cứ từ từ suy nghĩ, ta đi rồi về ngay.

Lý Duy Nhất rời đảo, bay nhanh rời đi.

Một lát sau, hắn đi tới trước chiếc thuyền nhỏ cách đó trăm dặm, ôm quyền cảm tạ nói:

- Đa tạ An Điện Chủ xuất thủ tương trợ, nếu không Diêu Khiêm đã trốn thoát rồi, võ tu Trường Sinh Cảnh quả thật khó giết.

An Nhàn Tĩnh đứng đón gió, mái tóc nhẹ bay, váy dài tay áo rộng phát ra tiếng phần phật, nói:

- Ta không có ra tay! Ngươi cũng đừng ba hoa với ta, nếu không thể phá cảnh Trường Sinh, chiến lực của ngươi dù có mạnh thì có thể mạnh đến đâu? Đừng nói đến đám nhất trọng đỉnh phong kia, cho dù là Tử Y Nữ và Vũ Hồng Lăng nhất trọng sơ kỳ hiện tại, ngươi cũng không phải là đối thủ của bọn họ.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Đã phá cảnh nhanh như vậy sao? Các nàng tu luyện ra Trường Sinh Thể rồi à?

An Nhàn Tĩnh nói:

- Bọn họ đã về Thần Di Sơn rồi! Nếu ngươi không thể đạt tới Trường Sinh Cảnh, rất nhanh sẽ bị bọn họ bỏ xa tít tắp phía sau, chỉ có thể đứng trong đám đông, ngước nhìn phong thái tuyệt thế của bọn họ, không bao giờ có thể tới gần được nữa.

Lý Duy Nhất trầm tư một lát, lập tức cười nói:

- Ta nào dám khoe khoang trước mặt An Điện Chủ, ta chưa bao giờ cho rằng chiến thắng Diêu Khiêm là một chuyện đáng để khoe khoang. Nếu có một ngày trong tương lai, ta có thể đuổi kịp An Điện Chủ, đồng thời đánh bại An Điện Chủ, đó mới là một chuyện sảng khoái.

An Nhàn Tĩnh cau mày nói:

- Muốn đánh thắng ta như vậy sao? Ta không dễ đuổi theo đâu, ta sẽ không giậm chân tại chỗ. Thời gian vài năm của ngươi có thể đuổi kịp vài chục năm tu hành của bọn họ. Ba trăm sáu mươi năm khổ tu của ta, ngươi định mất bao nhiêu năm mới đuổi kịp? Sáu mươi năm? Ba mươi năm?

Lý Duy Nhất trả lời:

- Ba mươi năm quá lâu, hai mươi năm khó chờ, mười năm thì thế nào?

Trên người Lý Duy Nhất tỏa ra tự tin và ung dung, hai mắt vẫn luôn sáng lấp lánh.

An Nhàn Tĩnh chỉ cảm thấy như nghe được một câu chuyện cười, nhạt giọng nói:

- Tuổi trẻ ngông cuồng, không biết Trường Sinh khó vượt qua, thu được mười mấy luồng Long Hồn Nguyên Quang liền dám lớn tiếng không biết ngượng. Được, vậy quyết định cái hẹn ước mười năm này... Niệm lực của ngươi đuổi kịp cũng coi như được tính.

Nàng nói ra câu sau, là vì không muốn Lý Duy Nhất do cái ước hẹn này mà cứng đầu lao vào võ đạo, khiến bản thân rơi vào ngõ cụt.

Nàng lại nói:

- Ngươi lo tu luyện thật tốt tầng bốn Kim Cương Nộ Mục đi, có thể sẽ giúp ngươi phá vỡ gông cùm Trường Sinh.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta nghe nói Lăng Tiêu Đạo Giáo trong nghìn năm gần đây Đại Trường Sinh xuất hiện lớp lớp, cũng sinh ra vài vị Siêu Nhiên, là bởi vì nắm giữ đường tắt tu luyện của Trường Sinh Cảnh. Không biết An Điện Chủ có dám cho ta biết bí mật trong đó hay không?

An Nhàn Tĩnh nói:

- Hóa ra ngươi cũng muốn lấy tin từ ta.

Lý Duy Nhất nói:

- Cho dù không có hẹn ước mười năm, ta hỏi An Điện Chủ, tin rằng An Điện Chủ cũng sẽ nói cho ta biết.

An Nhàn Tĩnh rất thích lời này của hắn, châm chước một lát rồi nói:

- Được rồi, coi như ta nợ ngươi, ban đầu không nên ăn bát mì kia của ngươi, giống hệt với bát mì kia, nhân quả dây dưa, đúng là không dứt được, phiền chết đi được.

- Thực ra cũng không có quá nhiều bí mật, chỉ có hai điểm thôi. Thứ nhất, mượn nhờ đế thuật Tam Thiên Tinh Thần Bà Già La của Đạo Giáo, điều động tinh thần quang hoa, có thể dễ dàng tìm thấy Trường Sinh Tỏa trong cơ thể hơn.

- Thứ hai, tham ngộ Tắc Đế Hỗn Nguyên Kinh, có thể trợ giúp trùng kích Siêu Nhiên. Không tính là đường tắt lớn gì! Nhưng nếu mỗi cảnh giới đều có thể nhanh chóng tìm được Trường Sinh Tỏa thì có thể tiết kiệm nhiều thời gian, tích lũy bảy cảnh sẽ có ưu thế không nhỏ.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ta sử dụng Vạn Vật Trượng Mâu, điều động tinh thần quang hoa thì có đạt được hiệu quả tương tự không?

An Nhàn Tĩnh nói:

- Cây trượng mâu đó của ngươi quả thực phi phàm, hẳn là trân bảo của Bà Già La Giáo. Sau khi tu luyện đến cửu trọng đỉnh phong thì tự mình thử một chút xem có thể tìm được Càn Khôn Tỏa hay không. Có võ tu đang chạy đến đây rồi, ta phải đi thôi!

Lý Duy Nhất nói:

- Đợi một chút, diễn kịch phải diễn cho trót.

Trong ánh mắt kinh ngạc của An Nhàn Tĩnh, trên người Lý Duy Nhất bỗng nhiên bộc phát ra khí tức của Siêu Nhiên, hắn sải bước tiến lên, vỗ một chưởng về phía ngực nàng.

- Ầm!

...

Khí tức của Siêu Nhiên xẹt ngang qua bầu trời, làm chấn động những võ tu chạy đến vùng biển này để xem xét, từng người bị dọa cho vội vàng bỏ chạy trối chết.

Lại có yêu thú ở vùng biển lân cận phát hiện ra máu chảy của An Nhàn Tĩnh.

Huyết khí cực kỳ nồng đậm, mỗi một giọt đều có thể nhuộm đỏ cả một vùng biển rộng lớn.

Một khắc đồng hồ sau, Lý Duy Nhất nắm chặt cổ tay, quay lại vùng biển này, bàn tay vẫn đau đớn vô cùng, lẩm bẩm nói:

- Khoảng cách sao lại lớn như vậy? Cùng là Trường Sinh Cảnh, nếu là Diêu Khiêm trong tình huống không hề phòng bị mà phải chịu một chưởng thật mạnh, không chết cũng phải mất đi quá nửa cái mạng. Nhưng nàng... vậy mà lại không có chút thương tích nào.

Cuối cùng là chính An Nhàn Tĩnh cắt đứt cổ tay, thả ra một ít máu, giả vờ như bị thương.

Lý Duy Nhất nhìn thấy Dương Thanh Khê và Dương Thanh Thiền trên mặt biển. Hai tay hắn chắp sau lưng, bước một bước dài mấy chục trượng đi qua.

Dương Thanh Khê không dám tới gần vùng biển mà trước đó Diêu Khiêm rơi xuống, nhưng có thể đoán được kết quả của trận chiến.

Ánh mắt nàng thâm thúy, dùng giọng điệu hoảng sợ và lo lắng hỏi:

- Gia gia ta còn sống không?

Hai mắt nàng nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta không muốn lừa ngươi, Dương Dận là do ta giết.

Dương Thanh Khê trầm mặc rất lâu, gật đầu nói:

- Biết rồi!

Nàng lấy ra ba cái đầu ném vào nước biển dưới chân Lý Duy Nhất, chậm rãi xoay người, chuẩn bị rời đi.

Lý Duy Nhất có tâm trạng phức tạp khó hiểu, nói:

- Dương Thanh Khê, ta bất cứ lúc nào cũng đợi ngươi tới báo thù, nhưng hy vọng ngươi chỉ nhắm vào ta.

Dương Thanh Khê nói:

- Ta không báo thù, ta không báo thù được, ngươi đã có thể đánh chết võ tu Trường Sinh Cảnh, ta báo thù thế nào?

Nàng xoay người lại, cảm xúc dưới đáy lòng bùng nổ, lồng ngực phập phồng, trong mắt rơm rớm giọt lệ đau buồn:

- Tại sao? Gia gia ta không hề đối địch với ngươi, ngươi có thể giết Diêu Khiêm, giết hắn thì ta thậm chí còn cảm ơn ngươi. Gia gia ta chết rồi, ở Quang Minh Đạo Cảnh không còn ai che chở cho ta nữa. Dương Thần Cảnh chỉ coi trọng lợi ích, không hề màng đến tình thân.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta tự nhận không hề nợ ngươi, mỗi lần hợp tác đều là trao đổi lợi ích lẫn nhau. Nhưng lần này, coi như ta nợ ngươi, có khó khăn gì, tương lai có thể tới tìm ta.

Lý Duy Nhất không hề nhắc tới năm trăm vạn Dũng Tuyền Tệ kia, bởi vì không chắc chắn Dương Thanh Khê có thật sự đau khổ buồn bã, hay là chỉ diễn ra. Nếu nàng thật sự bộc lộ tình cảm, làm như vậy chỉ tạo thành vết thương lần thứ hai cho nàng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters