Động Khư Doanh (1)

Ẩn Quân mỉm cười nói:

- Tuyết Kiếm Đường Đình chiếm cứ Vân Thiên Tiên Nguyên, Tả Khâu Môn Đình đánh hạ Địa Hạ Tiên Phủ, một ở trên trời một ở dưới đất, Lôi Tiêu Tông tất nhiên sẽ không cam chịu đứng ngoài lề. Triều đình ẩn đi, bọn họ chính là ba thế lực mạnh nhất Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Triều đình ẩn tàng tự nhiên là vì muốn tránh né sự trả thù của Phi Phượng và Ma Quốc, cũng như những kẻ thù ngàn năm trước của Thiền Hải Quan Vụ.

Lý Duy Nhất động ý niệm, hỏi:

- Địa Hạ Tiên Phủ là do Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc hợp sức đánh hạ, hẳn là Cửu Lê Tộc cũng được chia không ít địa bàn chứ nhỉ? Lão Lê, cử thêm một số người đến đó đào móc đi, phía dưới chắc chắn vẫn còn Quang Minh Tinh Thần Thư, đó mới chính là chí bảo chân chính.

Ẩn Quân gật đầu, sau đó thở dài đáp:

- Làm gì có chuyện dễ đào như vậy, Lăng Tiêu Đạo Giáo đào ròng rã cả nghìn năm, cũng chỉ tìm thấy được chín trang. Nếu không, ngươi đi tọa trấn Địa Hạ Tiên Phủ nhé?

- Vù!

Sương đêm cuồn cuộn lao đến với tốc độ chóng mặt, lao vút vào trong cứ điểm, ngưng tụ thành bóng dáng gầy gò của Cần lão.

Vẻ mặt Cần lão nghiêm túc, nhưng khi nhìn thấy Lý Duy Nhất ngồi trong đình, trong nháy mắt lại lộ ra sắc mặt vui mừng, khàn giọng hỏi:

- Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, ta nghe nói Ẩn Môn xảy ra chuyện rồi? Nghe đồn trên biển bùng nổ cuộc chiến của Trường Sinh Cảnh, Cửu Lê Tộc tử thương thảm trọng.

Ẩn Quân và Lý Duy Nhất đứng dậy đón chào.

Ẩn Quân lên tiếng:

- Đã giải quyết xong rồi! Sao ngươi nhận được tin tức nhanh thế? Ngươi vẫn luôn ở gần đây sao?

Cần lão chạy vội từ chốt gác của Tiêu Linh Quân nằm trên Nguyệt Long Đảo tới, không tiện giải thích với Ẩn Quân, chỉ ậm ừ cho qua.

Sau đó, hắn đưa mắt nhìn Lý Duy Nhất hỏi:

- Đại cung chủ đâu?

Ẩn Quân cũng rất tò mò vấn đề này. Chỉ là, hắn cảm thấy nhân vật như Đại cung chủ sẽ không tiết lộ hành tung cho một tiểu bối như Lý Duy Nhất nên vẫn luôn nhịn xuống không hỏi.

Lý Duy Nhất đáp:

- Vấn đề này không tiện trả lời cho lắm.

Lý Duy Nhất thực sự không biết nên trả lời thế nào.

Nhưng Cần lão lại như chớp mắt hiểu ra, gật đầu:

- Đừng khó xử, là lão đầu nhi này mạo phạm, Đại cung chủ chắc chắn đã ban lệnh cấm khẩu. Nhưng lần sau, ít nhất ngươi cũng phải nhắc nhở chúng ta một hai câu, ngộ nhỡ lỡ đắc tội Đại cung chủ thì chẳng phải tiêu tùng sao?

Ẩn Quân rất tán thành gật đầu:

- Không mong có công, chỉ mong không có tội. Đừng thấy đám Tuyết Kiếm Đường Đình, Tả Khâu Môn Đình, Lôi Tiêu Tông hiện giờ phong quang vô hạn, một khi Đại cung chủ phá cảnh Thiên Tử, tất cả đều phải cúi đầu xưng thần.

Cần lão nói:

- Không xảy ra chuyện lớn là tốt rồi, bây giờ Đông Hải quá mức hỗn loạn, các ngươi bắt buộc phải thận trọng từng li từng tí. Duy Nhất, chúng ta nói chuyện riêng một chút được không?

Lý Duy Nhất nhớ tới Chiến Thi trong Túi Càn Khôn, nói:

- Ta cũng đang có ý đó.

Hai người thi triển thân pháp đi tới bờ biển.

Màn đêm buông xuống âm u, sóng vỗ vào đá ngầm.

Lý Duy Nhất lấy Chiến Thi trong Túi Càn Khôn ra, kể lại những gì đã gặp trong Vong Giả U Cảnh.

Cần lão lập tức kiểm tra thi thể dưới mặt đất:

- Bị luyện thành Thiết Thi, là từ lúc còn sống đã bắt đầu luyện, quả thật là thủ đoạn của Thái Âm Giáo. Đáng tiếc, bị luyện đến mức mặt mũi thay đổi hoàn toàn, trong cơ thể toàn là thi huyết, khí tức biến hóa khác hẳn, không có cách nào phán đoán là ai. Ngươi làm sao biết được hắn là người của Tiêu Linh Quân?

Lý Duy Nhất lấy tiêu địch ra, nói:

- Hắn đã nuốt chiếc tiêu địch này vào trong bụng, không biết vì nguyên nhân gì.

Cần lão lập tức cầm lấy chiếc tiêu địch:

- Tốt quá rồi! Tiêu địch của mỗi vị Tiêu Linh đều là chế tạo đặc biệt, mang về Động Khư Doanh liền có thể tra ra được thân phận. Hắn chắc chắn biết được, Thái Âm Giáo lột da hắn là để lẻn vào Động Khư Doanh. Cho nên mới dùng cách này để giữ lại manh mối. Tiểu tử giỏi lắm, ngươi lập công lớn rồi!

Lý Duy Nhất thấy Cần lão cũng không tỏ vẻ quá căng thẳng và lo lắng, nhịn không được hỏi:

- Hiện giờ Động Khư Doanh chẳng phải rất nguy hiểm sao?

Lý Duy Nhất không có cách nào báo cho Cần lão biết bí thuật Tích Huyết Tỉnh Thi, nhưng Chiến Thi trong trạng thái thi thể thức tỉnh đã từng nói, Thái Âm Giáo muốn lật đổ Động Khư Doanh.

Cần lão nói:

- Vong Giả U Cảnh bồi dưỡng ra Thái Âm Giáo, bản thân nó chính là để đối phó với Tiêu Linh Quân, hai bên giao phong qua lại không biết bao nhiêu lần, đối với nhau đều có hiểu biết.

- Đây cũng là lý do không được phép tiết lộ thân phận của Tiêu Linh Quân, một khi tiết lộ sẽ gặp phải bị Thái Âm Giáo ám sát. Nếu Động Khư Doanh dễ dàng xâm nhập như vậy, sớm đã bị Vong Giả U Cảnh tiêu diệt rồi.

- Chuyến đi Đông Hải lần này khiến nhiều Tiêu Linh ngã xuống, rủi ro bại lộ khá lớn. Doanh địa cũ đã bị chúng ta từ bỏ, làm mồi nhử rồi, tân binh đều ở doanh địa mới.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Thân phận và hành tung của Tiêu Linh đều vô cùng bí mật, tại sao lại xuất hiện tình huống một lượng lớn Tiêu Linh ngã xuống?

Ánh mắt Cần lão thâm trầm, nói:

- Chuyện này ngươi không cần quan tâm, Tiêu Tôn đang đích thân điều tra, rất nhanh sẽ rõ ngọn ngành. Ngươi không bị dọa sợ đấy chứ? Khôi Thủ đã nói qua chuyện của ngươi cho Tiêu Tôn biết rồi, ngươi có thể vào doanh bất cứ lúc nào.

Lý Duy Nhất ngạc nhiên hỏi:

- Tiền bối đang ở Động Khư Doanh sao?

Cần lão đáp:

- Lúc đó ta đang đứng nghe ở bên cạnh, hình như Khôi Thủ và Tiêu Tôn từng là đồng đội trong Tiêu Linh, giao tình tương đối sâu đậm.

Lý Duy Nhất nghĩ thầm, hiện tại không thể nào ở lại Lăng Tiêu Sinh Cảnh nữa, Tiêu Linh Quân quả thực là một chỗ đến không tồi. Huống hồ, muốn diệt trớ quái trên người Ngọc Nhi còn phải mượn nhờ Nhiên Hồn Thiên Hỏa.

...

Lý Duy Nhất nói:

- Nghiêu Âm, ta sẽ đến Độ Ách Quan tìm ngươi, nếu Tả Khâu Hồng Đình ức hiếp ngươi thì cứ báo tên của ta.

Nghiêu Âm đáp trả:

- Ta chỉ sợ báo tên ngươi thì càng bị đánh thê thảm hơn. Nhưng tranh đoạt chân truyền, ta sẽ không sợ đâu.

Lý Duy Nhất từ biệt Ẩn Quân, Nghiêu Âm và Ẩn Nhị Thập Tứ, lên tiếng nói muốn cùng Cần lão tiến lên hội hợp với Khôi Thủ, bước vào Vong Giả U Cảnh rèn luyện.

- Lão Lê, ngươi phái một vị Ẩn Nhân trưởng lão đóng giữ Nguyệt Long Đảo đi.

Trước khi rời đi, Lý Duy Nhất đã đưa ra yêu cầu này. Chỉ vì Cần lão từng nói với hắn rằng Không Gian Truyền Tống Trận ở chốt gác Nguyệt Long Đảo là tòa truyền tống trận gần Lăng Tiêu Sinh Cảnh nhất.

Nửa canh giờ sau, Lý Duy Nhất theo Cần lão đến vách đá phía bắc Nguyệt Long Đảo, nơi có chốt gác của Tiêu Linh Quân.

Chốt gác vô cùng sơ sài, được dựng lên từ những tảng đá dài màu xanh sẫm, ngày thường chỉ có một Tiêu Linh hạ đẳng dẫn theo vài Tiêu Binh đóng quân.

Cần lão thấy Lý Duy Nhất đi phía sau với vẻ mặt trầm mặc, châm chọc nói:

- Sao thế, hối hận rồi à? Luyến tiếc ôn hương noãn ngọc sao? Sợ sự lạnh giá thê thảm của Vong Giả U Cảnh à?

Lý Duy Nhất thì đang suy nghĩ xem nên sắp xếp cho Ngọc Nhi thế nào.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters