Cần lão kéo Lý Duy Nhất đi đến mặt khác của vách ngọc:
- Công Lao Bảng của tân binh! Mười hạng đầu của thử thách tân binh trung đẳng được thưởng từ một trăm đến năm trăm điểm công lao. Đối với tân binh thì điểm công lao khó kiếm, học tập, huấn luyện một ngày, không phạm bất kỳ lỗi nào mới lấy được một điểm. Chỉ khi lọt vào một trăm hạng đầu tân binh mới có thể lộ mặt trên Công Lao Bảng.
Lý Duy Nhất nhìn thấy hạng nhất Duyên Chân có năm trăm lẻ sáu điểm công lao. Những người xếp cuối, có không ít người thậm chí chỉ có số điểm hàng đơn vị.
Thế là hắn không nhịn được mà hỏi:
- Tích lũy điểm công lao chỉ để lên một cái bảng tuyên dương thôi sao? Không có chỗ tốt thực chất nào à? Ví dụ như có thể trực tiếp trở thành Kiêu Vệ?
Cần lão đáp:
- Muốn làm Kiêu Vệ? Ít nhất cũng phải chờ đến sang năm, lúc thi năm tự mình đi tranh giành. Điểm công lao chính là đồ tốt, có thể đổi ngày nghỉ, đổicơ hội đến các Cổ Giáo, Học Phủ tu luyện, còn có cả tư cách tu luyện ở bí cảnh... Tóm lại là, ngươi đừng có vi phạm quy củ, cứ tích lũy nhiều vào là được.
Lý Duy Nhất nói:
- Chẳng phải ngươi nói ta đã lập công lớn sao, cái này thì đổi được bao nhiêu điểm công lao?
Hắn vừa dứt lời.
- Vù!
Vách ngọc trước mắt bỗng lóe lên ánh sáng.
Duyên Chân vốn đứng thứ nhất trên Công Lao Bảng đã bị đẩy xuống vị trí thứ hai.
Tên của Lý Duy Nhất xuất hiện ở vị trí thứ nhất, điểm công lao là ba vạn.
Hai người đứng bên dưới vách ngọc đồng loạt trầm mặc.
Một lúc lâu sau, Lý Duy Nhất hỏi:
- Ba vạn này là nhiều hay ít? Ta cảm thấy hơi chói mắt, liệu có rước họa vào thân không?
Cần lão đáp:
- Có rước họa cũng kệ nó! Chỉ cần bọn họ chưa phá cảnh Trường Sinh, một đám tân binh thì ngươi sợ cái gì? Ngươi mau chóng tu luyện niệm lực, đạt tới Thánh Linh Niệm Sư đi.
Cần lão không rõ thực lực hiện tại của Lý Duy Nhất, lo sợ hắn sẽ trở thành mục tiêu công kích mà không thể ứng phó.
Tuy Tiêu Linh Quân ưu tiên phẩm hạnh, nhưng nếu không có mười phần nhuệ khí và lòng háo thắng thì sao có thể tu luyện đến cấp đỉnh phong dưới Trường Sinh cảnh?
Đặt Công Lao Bảng sáng trưng ở ngay chỗ này, có thể thấy được ý đồ của cao tầng trong Tiêu Linh Quân.
Cần lão đưa Lý Duy Nhất lần lượt đi qua chợ và nhà ăn của doanh địa, sau khi quen thuộc với hoàn cảnh mới đưa hắn đến chỗ ở.
Bởi vì lập công lớn, Lý Duy Nhất được đặc cách đề bạt làm Tiêu Binh thượng đẳng, không cần phải chen chúc trong hang đá trên vách núi giống như Tiêu Binh trung đẳng và hạ đẳng. Hắn được một căn nhà riêng biệt ở ngọn núi phía sau Tân Binh Doanh.
Doanh phòng số ba mươi sáu.
Doanh phòng rất đơn sơ, được dựng bằng đá xanh.
May mà có tiểu viện luyện võ độc lập, có trận pháp phòng ngự, tốt hơn nhiều so với ở trong những hang đá chật ních kia.
Sau khi Cần lão rời đi, Lý Duy Nhất liền đi Tân Binh Doanh để đổi một tháng nghỉ phép.
Một trăm điểm công lao có thể đổi một ngày nghỉ phép thêm.
Đổi điểm công lao không phải là tiêu hao trực tiếp, mà sẽ được tích lũy mãi. Chẳng qua, điểm công lao sau khi đổi sẽ trở thành một con số, không còn ý nghĩa nào khác.
Đồ Nam Phong phụ trách Tân Binh Doanh là một Tiêu Linh trung đẳng, Dị Nhân Chủng, cao năm mét. Hắn lặp đi lặp lại kiểm tra yêu bài của Lý Duy Nhất.
Văn tự linh quang bên trong yêu bài quả thực là ba vạn điểm công huân.
Hắn xụ mặt xuống, nói:
- Tân binh nhập ngũ, dù có xin nghỉ phép cũng phải tham gia học cách sinh tồn cần thiết trong Vong Giả U Cảnh. Nếu không, sau này khi vào U Cảnh thử thách hoặc luân phiên canh gác sẽ vô cùng nguy hiểm.
Trở về doanh phòng số ba mươi sáu, Lý Duy Nhất mở ra trận pháp.
Lý Duy Nhất tiến vào Không Gian Huyết Nê, từ xa nhìn lại, chỉ thấy Ngọc Nhi đang ngồi trên Ngọc Chu, cắm cúi viết ghi chép.
Lúc gặp Phó Tiêu Tôn, Lý Duy Nhất không hề nhắc đến chuyện Nhiên Hồn Thiên Hỏa, một khi nhắc đến, chắc chắn người ta sẽ liên tưởng đến trên người Đại cung chủ. Chuyện lớn như vậy, hắn chỉ tin Quan tiền bối.
Đáng tiếc, Cần lão cho hắn biết, Quan tiền bối đã đến Hủ Trạch Thi Hải để đắp lại tàn thể, tu luyện thi thân, phải một thời gian nữa mới trở về.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngọc Nhi, ngươi đang ghi chép gì vậy?
Lý Duy Nhất vô cùng tò mò, trong Không Gian Huyết Nê thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ.
Ngọc Nhi lập tức gấp cuốn sổ lại, nhét vào túi vải.
Nàng nhảy từ trên Ngọc Chu xuống, rảo bước chạy tới, vẻ mặt hơi buồn yêu cầu:
- Sư phụ, sau này người đừng vứt ta ở đây một mình được không?
Lý Duy Nhất đáp:
- Một khoảng thời gian tiếp theo, vi sư cũng sẽ ở lại đây.
Lý Duy Nhất thầm than một tiếng, với tu vi hiện giờ của hắn, số lượng Nhiên Hồn Thiên Hỏa có thể lấy được tất nhiên là vô cùng ít ỏi, dùng trên người Ngọc Nhi hoàn toàn là như muối bỏ biển.
Chỉ có thể nghĩ cách từ hoàn cảnh sống.
Nếu có thể mau chóng trở thành Tiêu Linh hạ đẳng thì sẽ có động phủ của riêng mình, còn có thể mang theo hai vị thị tòng, tận hưởng đãi ngộ của Trường Sinh cảnh.
Đồ Nam Phong đã đưa cho Lý Duy Nhất một cuốn bí tịch đạo thuật buộc phải học là Tiêu Linh Thập Kiếm.
Theo như lời hắn nói, đây là đế thuật của Tiêu Linh Quân, cũng là nền tảng của hợp kích kiếm trận.
Tân binh buộc phải tu luyện tầng một đến đại thành trong vòng một năm. Trong vòng ba năm, phải tu luyện tầng hai đến đại thành.
Lý Duy Nhất lật xem một lần rồi ném sang một bên, sau đó dệt ra Thời Gian Chi Kiển.
...
Trong vòng một tháng tiếp theo, Lý Duy Nhất luôn đợi Quan tiền bối trở về, thỉnh thoảng sẽ đến Tân Binh Doanh học tập. Phần lớn thời gian, hắn đều ở trong Thời Gian Chi Kiển lĩnh ngộ các loại chân kinh, cùng với tu luyện niệm lực, đồng thời tiêu hóa Lục Trảo Tiên Long Khí để dùng vào việc tăng cường tu vi.
Lý Duy Nhất tu luyện bên trong kén khoảng năm tháng, Thần Khuyết Đạo Chủng đã tinh tiến nhiều, đạt tới Đạo Chủng cảnh thất trọng đỉnh phong. Phong Phủ thì đạt tới cửu trọng đỉnh phong.
Tại Động Khư Doanh có thể mua được Cực Trú Chân Đan. Niệm lực của Lý Duy Nhất đã tiến bộ một bước dài, nhưng vẫn còn một khoảng cách để đạt đến Linh Niệm Sư cửu tinh đỉnh phong.
Hắn quát:
- Kim Cương Nộ Mục!
Thân thể của Lý Duy Nhất được bọc bên trong một người khổng lồ lửa cao ba trượng, từng tầng sóng nhiệt khuếch tán ra bên ngoài, uy thế cực lớn.
Sau khi hấp thu nghiệp hỏa trong Phong Phủ trống rỗng, cấp độ tư của Lục Như Phần Nghiệp rốt cuộc cũng nhập môn.
Lấy chiến lực hiện tại của hắn, cho dù không sử dụng lối đánh kết hợp giữa võ và niệm, không mượn nhờ Long Hồn và bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, chỉ dựa vào võ đạo hắn cũng có thể chiến thắng Diêu Khiêm.
Lý Duy Nhất thở dài:
- Một tháng chớp mắt đã qua.