Vân Tung nói:
- Sau khi phá cảnh trở thành Thánh Linh Niệm Sư, thái độ của hai vị giáo tập đối với hắn hoàn toàn khác biệt rồi, không còn xem như tân binh nữa, mà giống như chiến hữu cùng đẳng cấp. Đương nhiên, chênh lệch về thân phận địa vị thì chắc chắn vẫn còn.
Lý Duy Nhất cười nói:
- Đâu chỉ có hai vị giáo tập, đám tân binh niệm sư kia, có người thì thêm kính sợ, có người thì ánh mắt đầy ngưỡng mộ, có người lại a dua nịnh nọt. Cách biệt một cảnh giới, đúng là một trời một vực.
Vân Tung nói:
- Chỗ nào có người thì chẳng phải đều như thế sao? Tâm tính của tân binh Tiêu Linh Quân đã rất không tồi rồi, mỗi người đều rất kiềm chế, cũng rất có ngạo cốt. Ở bên ngoài, Thánh Linh Niệm Sư xuất thế, niệm sư và võ tu dưới Thánh Linh toàn bộ đều phải quỳ bái. Ngày hôm sau, cánh cửa sẽ bị các phương thế lực giẫm nát, hứa hẹn muôn vàn lợi ích để lôi kéo.
- Huống hồ, Huyết Ngọc Tài còn trẻ như vậy, thành tựu trong tương lai là không thể lường trước được.
- Đừng nói là đối mặt với Thánh Linh Niệm Sư, ta đối mặt với ngươi, đều có chút áp lực nhất định rồi.
Điều duy nhất Lý Duy Nhất hâm mộ, là đối phương có thể sở hữu một tòa điện các hoặc động phủ ở Diễm Tuyệt Sơn, còn mình muốn có một gian doanh trại độc lập ở bên này cũng không được.
Có được điện các động phủ của riêng mình, thì sẽ không cần phải sắp xếp Ngọc Nhi ở trong Không Gian Huyết Nê nữa.
Lý Duy Nhất trở lại doanh trại số ba mươi sáu ở núi phía trước, trên bàn đã bày sẵn thức ăn do Ngọc Nhi làm.
- Ngọc Nhi, ta về rồi!
Ngọc Nhi gục đầu ngủ trên bàn, nàng ngủ rất say, không tỉnh dậy.
Ngón tay Lý Duy Nhất chạm vào bát đĩa, đã nguội lạnh rồi!
Động Khư Doanh có cung cấp Huyết Cốc Đan, ăn một viên mười ngày không đói.
Nhưng Ngọc Nhi thường xuyên một thân một mình, lúc thì ở Không Gian Huyết Nê, lúc thì ở trong doanh trại chật hẹp, quả thực không có việc gì để làm, cho nên vẫn luôn kiên trì làm cơm tối cho hắn.
Hôm nay hắn về hơi muộn.
Lý Duy Nhất ngồi xuống, cầm đũa lên bắt đầu ăn, ánh mắt chú ý tới túi vải Ngọc Nhi đeo trên vai, trong đầu hiện lên dáng vẻ nàng thường xuyên một mình cặm cụi viết lách, hắn rất tò mò rốt cuộc nàng đang ghi chép cái gì.
Liếc nhìn nha đầu đang say giấc, Lý Duy Nhất cẩn thận đưa tay ra, mở túi vải, lấy ra cuốn sổ bên trong, lật xem.
- Hôm nay sư phụ lại nhốt ta ở trong Không Gian Huyết Nê, sư phụ từng nói sẽ không bỏ lại ta một mình, toàn là nuốt lời.
...
- Hôm nay, vẫn là một ngày bị nhốt. Sư phụ nhất định đang giấu bí mật gì đó không muốn cho ta biết. Sư phụ không còn quan tâm ta như trước kia nữa, lúc nào cũng giữ ta bên người, sư phụ càng lúc càng lạnh nhạt.
...
Lý Duy Nhất lật xem những ghi chép mấy chục ngày gần đây của nàng, tức khắc đổ mồ hôi đầm đìa, vội vàng gấp cuốn sổ lại, đặt trở lại chỗ cũ. Tiểu nha đầu rõ ràng là đã có cảm xúc rất mãnh liệt, lời trong lòng đều viết hết vào sổ.
- Biết vậy đã giữ Ẩn Nhị Thập Tứ ở lại bầu bạn với nàng ấy! Lỡ sau này Đại cung chủ lật xem, không chừng càng ghi hận mình hơn?
- Phải nhanh chóng phá cảnh Thánh Linh Niệm Sư, dẫn nàng ấy đến Hỏa Uyên.
Thời gian thấm thoắt trôi, lại một tháng nữa trôi qua.
Lý Duy Nhất đến Động Khư Doanh được hai tháng rưỡi, thời gian tu luyện và luyện phù trong kén đã gần một năm. Thần Khuyết Đạo Chủng cuối cùng cũng phá cảnh đến bát trọng, số lượng kinh văn trên Đạo Quả đạt đến một vạn hai ngàn cái.
Trong khoảng thời gian đó, Lý Duy Nhất kích hoạt Ngọc Chu đi đến phía dưới Phù Tang Thần Thụ một lần, thu thập Cực Trú Quang Lộ.
Lấy Cực Trú Quang Lộ và Hi Hòa Hoa làm chủ dược, cộng thêm vật liệu phụ trợ luyện đan mua được từ Động Khư Doanh, cuối cùng hắn đã luyện chế ra ba lò Cực Trú Chân Đan. Trừ đi năm viên hắn đã dùng để tu luyện đến Linh Niệm Sư cửu tinh đỉnh phong, vẫn còn lại sáu mươi bốn viên.
Dưới sự trợ giúp của lực lượng Thiếu Dương Tinh, Thiên Xung Phách đã ngưng luyện đến sáu phần với tốc độ khó tin.
- Nắm giữ phương pháp luyện chế Cực Trú Chân Đan, đồng nghĩa với việc có được nguồn tài phú cuồn cuộn không ngừng. Dựa vào bản lĩnh này, cho dù có đi đến Ức Tông và Ức Tộc cũng phải cung phụng ta.
Lý Duy Nhất bỏ sáu mươi bốn viên Cực Trú Chân Đan vào đan bình, chỉ cảm thấy tâm tình sảng khoái chưa từng có, bước ra khỏi Thời Gian Chi Kiển.
Hắn nhìn Đại Phượng và Nhị Phượng đã dài đến hai thước, hỏi:
- Nếu có tinh dược sáu ngàn năm, ai hai ngươi có thể phá Trường Sinh cảnh?
Đại Phượng và Nhị Phượng đều tràn đầy tự tin, thề thốt cam đoan, tiếp đó, quay sang cãi nhau vì tinh dược sáu ngàn năm kia.
- Đừng tranh nữa! Cố gắng bán sáu mươi bốn viên Cực Trú Chân Đan này để mua hai cây, mỗi đứa một cây.
Lý Duy Nhất thu bảy con Phượng Sí Nga Hoàng vào túi trùng, nhìn thoáng qua Ngọc Nhi có vẻ đáng thương mà thầm dỗi, hắn rời khỏi Không Gian Huyết Nê, đi về phía doanh địa Diễm Tuyệt Sơn.
Lâm Lang Động Phủ.
Lý Duy Nhất đưa một viên Cực Trú Chân Đan cho Thái Sử Vũ, hỏi:
- Nhìn xem đan dược ta luyện chế thế nào?
- Cực Trú Chân Đan, ngươi luyện chế hả? Không thể nào, ngươi mới tiếp xúc với đan phương được bao lâu chứ?
Thái Sử Vũ vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ, hắn biết Lý Duy Nhất sau khi đến Động Khư Doanh, dựa vào ba vạn điểm công lao mới có được cơ hội lật xem đan phương của Cực Trú Chân Đan.
Hắn nhận lấy đan hoàn để kiểm tra, đưa lên mũi ngửi nhẹ.
Nó rất sáng và nóng rực, giống như một ngôi sao bị nén lại, đan hương nồng đậm, được bao phủ trong một luồng đan vân mỏng manh.
- Là Cực Trú Chân Đan! Nhưng có thêm một mùi hương kỳ dị của hoa cỏ và hương gỗ, không đúng, hào quang và nhiệt lượng viên đan dược này của ngươi luyện chế mãnh liệt gấp mấy lần Cực Trú Chân Đan thông thường.
Thái Sử Vũ thật sự bị kinh hãi, vội vàng thả viên đan hoàn trở lại vào bình, tránh cho ánh sáng và đan khí tiêu tán.
Cực Trú Quang Lộ thu thập dưới Phù Tang Thần Thụ, vốn dĩ năng lượng đã dày đặc gấp mấy lần loại mua bên ngoài.
Huống hồ, loại chủ dược khác mà Lý Duy Nhất sử dụng là Hi Hòa Hoa.
Lý Duy Nhất cười nói:
- Ta dùng rồi, có hiệu quả gấp ba lần Cực Trú Chân Đan thông thường. Dùng một viên là có thể nâng cấp từ Linh Niệm Sư thất tinh sơ kỳ lên đến đỉnh phong, ít nhất cũng tiết kiệm được vài năm khổ tu ngưng quang.
- Động Khư Doanh bán tám mươi vạn Dũng Tuyền Tệ một viên, ngươi nói ta bán giá bao nhiêu thì hợp lý?
Thái Sử Vũ nói:
- Thảo nào khoảng thời gian này ngươi thường xuyên dùng điểm đổi kỳ nghỉ, hơn nữa, còn mua nhiều tài liệu luyện đan. Ngươi đã luyện được bao nhiêu viên?
Lý Duy Nhất đáp:
- Tầm mấy chục viên!
Thái Sử Vũ trừng lớn hai mắt, cố gắng tiêu hóa nỗi khiếp sợ trong lòng, nói:
- Ngươi mất hơn hai tháng đã luyện đan thành công, còn luyện chế ra mấy chục viên? Ngươi có biết mình đang nói gì không vậy? Ngươi có biết gia tộc có Thánh Linh Vương Niệm Sư đều sẽ bị dọa sợ không? Ví dụ như người đang đứng trước mặt ngươi đây.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngươi cảm thấy, ta có cần thiết phải nói đùa không?
Thái Sử Vũ đứng dậy đi tới đi lui, tâm tư dần dần bình tĩnh lại:
- Đan dược tốt, nhưng e rằng không thể bán chạy. Ngươi bỏ ra cái giá trên trời mua dược liệu luyện đan, vốn liếng rất cao, không thể bán giá thấp được. Ít nhất cũng phải hai trăm vạn Dũng Tuyền Tệ một viên, ngươi cảm thấy ai sẽ mua nổi? Ta mua một viên là nghèo ngay.