Vãn Châu điểm tướng (2)

Nhưng mười ba cỗ thây khô đi theo phía sau nàng lại dữ tợn đáng sợ, bất kỳ nam tử nào nhìn thấy cảnh tượng như vậy, vạn ngọn lửa cháy bỏng trong lòng đều khó tránh khỏi bị dập tắt.

Giai nhân đàng hoàng nào đi làm bạn với một đám Thi Sát cơ chứ?

Lý Duy Nhất bước ra khỏi trận pháp, cách dòng suối gọi lại:

- Đội trưởng, sao về muộn thế? Hay là qua đây trò chuyện một chút, nói mấy câu.

Thanh Tử Khâm nhướng mi, liếc nhìn hắn một cái, dừng bước, mười ba cỗ thây khô phía sau cũng theo đó dừng lại.

Giọng điệu của nàng không còn lạnh lùng như trước nữa:

- Ngươi muốn trò chuyện về cái gì? Nếu là tu hành, ta ngược lại rất muốn thỉnh giáo ngươi một chút.

Lý Duy Nhất lộ ra vẻ mặt vinh hạnh lo sợ, cười nói:

- Ta không nghe nhầm đấy chứ? Ngươi chính là Thánh Linh Niệm Sư!

- Ngươi không nghe nhầm!

Thanh Tử Khâm nói năng rất thẳng thắn:

- Thứ ta tu luyện là Thái Dương Thánh Hà, rất hứng thú với cây mâu có thể dẫn động ánh sáng thái dương của ngươi. Nếu có thể cho ta mượn một thời gian, ngươi cứ tùy ý đưa ra điều kiện.

Ngọc Nhi từ trong cửa đi ra, người ở trong trận pháp, bên ngoài không nhìn thấy nàng.

Nàng tò mò quan sát Thanh Tử Khâm và những cỗ thây khô kia.

Lý Duy Nhất nói:

- Theo lý mà nói, cũng không phải là không được, nhưng... ta bây giờ không có điều kiện gì muốn đưa ra cả!

- Không sao! Ta chỉ tò mò thôi, không nhất thiết phải mượn.

Thanh Tử Khâm định rời đi.

Đôi mắt Lý Duy Nhất chứa ý cười:

- Những cỗ Thi Linh phía sau đội trưởng là mười ba vị tiền bối Trường Sinh cảnh của Tiên Hà Tông năm xưa trúng phải lời nguyền phải không?

Thanh Tử Khâm trầm giọng hỏi:

- Sao ngươi biết chúng ta đang ở di chỉ Tiên Hà Tông? Đối với tân binh thì đây là cơ mật.

- Ta nghĩ, cái cơ mật này không quan trọng đến thế, rất nhiều người đều biết. Điều quan trọng là, thân phận của đội trưởng chắc là không có quan hệ gì với Tiên Hà Tông chứ?

Lý Duy Nhất luôn thích quan sát hoàn cảnh xung quanh. Hôm nay lúc Thanh Tử Khâm trở về, hắn đã chú ý đến hoa văn trên đạo bào của mười ba cỗ thây khô kia giống hệt với các chi tiết trên một kiến trúc cổ của Động Khư Doanh.

Một Ức Tông có thế lực to lớn, vì lời nguyền mà chỉ trong một đêm toàn bộ đều chết khô như củi.

Thi thể của bọn họ bây giờ lại xuất hiện.

Mười ba cỗ thây khô, mỗi một cỗ đều rất cường đại.

Cùng là phá cảnh đến Thánh Linh Niệm Sư, Huyết Ngọc Tài lại không có tư cách khống chế những cỗ thây khô này, chỉ có thể tự mình cực khổ tế luyện Huyết Thần.

Thanh Tử Khâm cho rằng là Cần lão đã nói gì đó với Lý Duy Nhất:

- Chuyện này ngươi tốt nhất đừng để lộ ra ngoài, nếu không phá hỏng quy củ, người chịu phạt chính là vị lão tiền bối Cửu Lê Tộc kia của các ngươi đấy.

Tiếng chuông xa dần.

Nàng dẫn theo mười ba cỗ thây khô đi vào trong trận pháp mây mù ở hạ nguồn khe suối.

...

Chuyển đến Thanh Âm Các, cuộc sống của Lý Duy Nhất trở nên tươi sáng hẳn lên. Doanh địa và chỗ ở gần nhau, mỗi ngày đều có niềm trông ngóng, trở về là có cơm canh nóng hổi.

Vì giá Cực Trú Chân Đan rẻ nên lượng tiêu thụ cực tốt, chỉ trong vài ngày đã bán ra hơn hai mươi viên.

Có thể dự đoán, đợi đến lúc bọn họ luyện hóa hấp thu xong, nếm được trái ngọt tu vi tăng lên siêu nhanh thì chắc chắn sẽ đập nồi bán sắt để mua thêm.

Thời gian hẹn ước với Lư Cảnh Thâm ngày càng gần, Lý Duy Nhất dự định thông qua Truyền Tống Trận đi đến trạm gác Nguyệt Long Đảo, tiếp đó đi Long Thành. Với tiến độ ngưng phách hiện tại của hắn, không thể nào đợi đến chín tháng sau tham gia thi năm rồi mới đoạt lấy Thánh Linh Đan.

Huống hồ, một viên Thánh Linh Đan chưa chắc đã có thể phá cảnh thành công.

Nam Cung, Thanh Tử Khâm, Huyết Ngọc Tài có thể phá cảnh thành công, là bởi vì bọn họ đã rèn luyện ở Linh Niệm Sư cửu tinh đỉnh phong rất lâu rồi.

Người tọa trấn Truyền Tống Điện vẫn là vị A Hòa mà Cần lão gọi.

Lý Duy Nhất bước lên phía trước bái kiến, nói rõ ý đồ đến đây.

Ngu Hòa mặt không cảm xúc, nói:

- Thời gian ba năm tân binh, không có nhiệm vụ thử thách đặc biệt thì không được rời khỏi doanh trại.

Lý Duy Nhất sửng sốt:

- Cái gì? Trước khi đến đây, không có ai nói với ta chuyện này cả.

Ngu Hòa nói:

- Vậy thì ngươi đi tìm người đưa ngươi đến đây đi.

Lý Duy Nhất không chết tâm, lập tức hỏi:

- Nhiệm vụ thử thách đặc biệt là có ý gì?

Ngu Hòa dừng cây bút trong tay lại, trừng mắt nhìn hắn một cái, nói:

- Tân binh mỗi ba tháng đều có thử thách thi quỷ, được tiến hành trong Vong Giả U Cảnh.

Lý Duy Nhất nói hết nước hết cái, thậm chí còn lấy ra một viên Huyết Tinh cực phẩm, nhưng Ngu Hòa hoàn toàn không dao động. Cuối cùng, hắn đành phải thở dài một tiếng, bước ra khỏi Truyền Tống Điện, định đi tìm Cần lão nhờ chạy chân đến Long Thành.

Đi đâu tìm Cần lão đây?

Đương nhiên là phải đến doanh điện trên đỉnh núi để nghe ngóng trước đã. Dù sao thì Cần lão dường như bị phái đi điều tra sự kiện Truyền Tống Trận bị phá hủy rồi.

Hắn bây giờ cũng được coi là nhân vật phong vân trong số tân binh, báo tên, đưa ra yêu bài, liền được mời vào trong điện.

Vừa bước vào trong điện, liền nhìn thấy một bóng người mà hắn có vắt óc cũng không ngờ tới lại xuất hiện ở Động Khư Doanh.

Đường Vãn Châu mặc áo đen, cột tóc đuôi ngựa, đang bàn bạc chuyện gì đó với Phó Tiêu Tôn.

Nhìn thấy Lý Duy Nhất bước vào, nàng bèn nói:

- Người đầu tiên ta muốn có chính là hắn.

Ánh mắt Phó Tiêu Tôn Liễu Điền Thần rơi xuống người Lý Duy Nhất, nói:

- Việc thành lập Thiếu Dương Ti, ta giao toàn quyền cho ngươi phụ trách. Tất cả tân binh Tiêu Binh và Tiêu Linh khóa mới, ngươi cứ tùy ý điểm tướng. Ngươi cần bao nhiêu người?

Đường Vãn Châu nói:

- Sở Ngự Thiên có Thập Nhị Thái Âm Sứ, Thiếu Dương Ti của ta cũng chỉ cần mười hai người. Ngoài tài nguyên đầy đủ ra, ta còn muốn sự tự do tuyệt đối, huấn luyện thế nào, đến đâu huấn luyện, đều do ta quyết định.

Liễu Điền Thần nói:

- Kiếm Đạo Hoàng Đình hứa hẹn cho ngươi vị trí Tân Giáp Trạng Nguyên, ngươi không đi, lại đến Động Khư Doanh, chút yêu cầu này, bản tôn có thể đáp ứng cho ngươi.

Lý Duy Nhất thấy bọn họ dừng nói chuyện, thế là tranh thủ chen vào hỏi:

- Phó Tiêu Tôn, Cần lão đã về chưa?

- Vẫn chưa trở về.

Liễu Điền Thần nói:

- Lý Duy Nhất, Đường Vãn Châu điểm tướng muốn ngươi gia nhập Thiếu Dương Ti do nàng thành lập, chuyên phụ trách đối phó với thế lực Thái Âm Giáo ngày càng hoạt động mạnh mẽ trong phạm vi giám sát của Động Khư Doanh, ngươi có gia nhập không?

Lý Duy Nhất nói:

- Ban nãy Phó Tiêu Tôn đã nói rồi, tùy ý nàng điểm tướng, ta có thể từ chối sao?

Đường Vãn Châu nói:

- Đương nhiên là ngươi có thể từ chối! Như vậy Phó Tiêu Tôn sẽ hứa hẹn cho ngươi một vài lợi ích, từ đó thuyết phục ngươi gia nhập.

- Vậy ta từ chối nhé!

Ngay sau đó, Lý Duy Nhất liền đưa ra điều kiện:

- Ta muốn đi Đông Hải một chuyến để giải quyết một chuyện riêng, yêu cầu này không tính là quá đáng chứ?

Liễu Điền Thần nhìn hắn, lại nhìn sang Đường Vãn Châu.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters