Quần anh hội tụ (2)

- Ta có thù lao do Độ Ách Quan đưa cho là Long Hồn Nguyên Quang, một đoàn có thể tiết kiệm được mười năm khổ tu. Nhưng ta bây giờ chỉ dám nói hiếm gặp đối thủ ở nhất trọng, sau này tu vi tinh thâm thêm một chút, ngược lại có tự tin khiêu chiến nhị trọng. Nhưng muốn đánh thắng nhị trọng, quả thực là vô cùng khó khăn.

Sau đó, bọn họ lần lượt gặp mặt Lục Thanh và Liễu Diệp.

Lục Thanh hỏi:

- Duyên Chân không đến sao?

Thường Ngọc Kiếm nói:

- Chắc chắn là hắn được mời! Theo như ta biết, Thánh Ti đã mời ba người đứng đầu trong kỳ thử thách tân binh của Tiêu Binh, cộng thêm hai vị Kiêu Vệ của Niệm Sư Vệ, cùng với Duy Nhất huynh là hạng nhất Công Lao Bảng. Sáu vị còn lại đều là võ tu tham gia kỳ thử thách Tiêu Linh.

Lục Thanh nói:

- Thập Nhị Thái Âm Sứ dưới trướng Sở Ngự Thiên không đơn giản, mỗi người đều là cường giả trẻ tuổi của Trường Sinh cảnh, đã thành danh ít nhất cũng hai mươi năm. Cho dù là Tạ Vô Miên và La Bình Đạm có tu vi yếu nhất cũng đều đạt tới nhị trọng, chúng ta còn phải đuổi theo một quãng đường dài.

Chính vì thuộc hàng yếu nhất trong Thập Nhị Thái Âm Sứ, nên nhiệm vụ ám sát Lư Cảnh Thâm mới giao cho bọn chúng.

Liễu Diệp hỏi:

- Duy Nhất huynh, nghe nói ngươi đã từng giao thủ với hai người bọn chúng?

Lý Duy Nhất nói đúng sự thật:

- Không thể nói là giao thủ được, chỉ có thể nói là chạy trốn thôi. Dựa vào thực lực của bản thân thì ta không thoát nổi.

Đó là tình hình của lúc đó!

Lý Duy Nhất tự tin với thực lực hiện tại, nếu gặp một trong hai người đó thì mình dư sức chạy trốn.

Một giọng nam lạnh lùng vang lên trong màn đêm:

- Tăng chí khí của người khác, hạ uy phong của mình. Nếu như sợ hãi thì các ngươi đừng gia nhập Thiếu Dương Ti, chúng ta hoàn toàn có thể chiêu mộ những Tiêu Linh có tu vi mạnh hơn.

Một thiếu niên chừng mười sáu, mười bảy tuổi, có ấn ký hình mặt trăng khuyết lớn trên trán hừ lạnh một tiếng, lướt qua bên cạnh bọn họ, chỉ là luồng khí lưu trên người đã khiến bốn người đứng không vững.

Sau khi bóng lưng thiếu niên khuất xa, Thường Ngọc Kiếm mới hạ giọng nói:

- Là người của Mặc Nguyệt Tộc, một đại tộc của Ma Quốc.

Cuối cùng cũng đến nơi tụ họp.

Thiếu niên của Mặc Nguyệt Tộc kia đứng bên đầm nước, cực kỳ hứng thú nhìn trăng dưới nước. Thanh Tử Khâm đứng lặng dưới gốc cây, ánh sương mù lượn lờ bao quanh.

Ở cái đình cách đó không xa, một vị đạo sĩ trẻ tuổi và một thư sinh trẻ đang chơi cờ dưới ánh đèn.

Tiếng tỳ bà văng vẳng bên tai không ngớt, nhưng không tìm thấy người đánh đàn, đối phương lấy tu vi tuyệt thế để che giấu hình dạng.

- Ầm!

- Ầm!

...

Hẻm núi rung chuyển, mặt đất chấn động.

Từ hướng cửa hang, một võ tu Dị Nhân Chủng với thân hình vạm vỡ cao tới sáu, bảy mét đang sải những bước dài tiến về phía này. Hắn giữ nguyên diện mạo của hình người, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, đôi mắt sáng rực như đuốc, những mệnh môn như tâm khẩu, Tổ Điền, Phong Phủ, Khí Hải, cửu tuyền... đều được bọc bởi một lớp áo giáp.

Khí tức của hắn mênh mông, tu vi thâm hậu, ý niệm bộc phát ra tạo thành luồng uy áp bao phủ toàn bộ hẻm núi.

Hắn gầm lên:

- Thánh Ti cái quái gì, nghe nói mới chỉ có tu vi nhị trọng, ai mà biết thực lực ở trình độ nào chứ? Có xứng làm đối thủ của Sở Ngự Thiên hay không? Chưa đánh với ta thì ta không phục.

Võ tu có mặt đều bị khí tràng trên người hắn chèn ép đến mức vô cùng khó chịu, nghẹt thở, lục phủ ngũ tạng dường như sắp bị ép nát vụn đến nơi.

Thiếu niên của Mặc Nguyệt Tộc hừ lạnh một tiếng:

- Hay là để Trì Hạo Hãn nhà ngươi làm Thánh Ti nhé? Ngươi là tam trọng, chắc chắn là đối thủ của Sở Ngự Thiên rồi.

Trì Hạo Hãn nói:

- Được thôi, ta làm.

Thiếu niên Mặc Nguyệt Tộc cười lạnh. Một tiếng xé gió vang lên, tốc độ của nhanh đến mức mắt thường không thể nhìn rõ điểm một ngón tay vào mi tâm của Trì Hạo Hãn.

Đó là mệnh môn duy nhất không có áo giáp bảo vệ.

- Rào!

Đầu ngón tay của thiếu niên Mặc Nguyệt Tộc đâm vào mi tâm của cái đầu to lớn kia, thế nhưng sắc mặt hắn thay đổi, sức mạnh trên toàn thân như tan biến, không thể dùng sức được nữa. Hắn cúi đầu liếc nhìn, vùng eo bụng của mình đã bị đối phương nắm lấy bằng một tay.

- Ngươi thực sự cho rằng với thân thể khổng lồ này, thì tốc độ chính là điểm yếu của ta sao?

Trì Hạo Hãn tóm lấy thiếu niên Mặc Nguyệt Tộc ném thẳng ra ngoài, đập mạnh về phía chiếc đình đang được thắp sáng ở phía xa.

Hai người đánh cờ trong đình vô cùng chăm chú. Vị đạo sĩ trẻ tuổi kia tiện tay phất ra một luồng pháp khí thanh vân đón lấy thiếu niên Mặc Nguyệt Tộc đang bay vút tới.

Có được sự giảm xóc của pháp khí thanh vân, thiếu niên Mặc Nguyệt Tộc giữ thăng bằng thân hình ở bên ngoài chiếc đình, tiếp đất một cách êm ái, sắc mặt có chút nhợt nhạt.

Hắn nhìn về phía Trì Hạo Hãn, trong ánh mắt có thêm vài phần e dè.

- Vị trí Thánh Ti này, ta vẫn luôn chừa sẵn cho mọi người, ai muốn làm thì cứ đến tranh giành. Nhưng điều kiện tiên quyết là phải đánh thắng được ta đã.

Bóng dáng trác tuyệt của Đường Vãn Châu hiện ra trên không trung hẻm núi, đầu đội minh nguyệt, tư thế oai hùng hiên ngang, giọng nói vang vọng khắp cả thung lũng.

Chớp mắt sau, nàng đã xuất hiện ngay trên đầu mọi người, hai ngón tay phải kẹp thành kiếm quyết chém xuống.

Một luồng hư thái kiếm khí dài đến vài chục trượng chém xuống đỉnh đầu Trì Hạo Hãn, với áp lực vô biên, độ sắc bén như muốn bổ đôi mặt đất.

- Gào!

Trì Hạo Hãn gầm lên một tiếng dài, âm thanh như thể sấm sét, chấn động đến mức Lý Duy Nhất, Thường Ngọc Kiếm, Lục Thanh, Liễu Diệp, Thanh Tử Khâm phải lảo đảo lùi về sau. Người nào người nấy đều chảy máu hai tai, màng nhĩ như bị xé toạc ra bởi âm thanh khủng khiếp đó.

Trận quang trong hẻm núi hiện lên.

- Ầm ầm ầm!

Mặt đất lại chấn động dữ dội, Trì Hạo Hãn giơ cao hai cánh tay, huyết dịch dâng trào trong cơ thể, kinh văn trên áo giáp lan rộng, nhưng không chịu nổi sức ép, bị kiếm khí đè quỳ xuống một gối.

Tuyết rơi lả tả, kiếm khí rít gào.

Chỉ trong chớp mắt, hẻm núi đã biến thành một màu trắng xóa tĩnh mịch.

- Ầm!

Thân thể khổng lồ của Trì Hạo Hãn bị Đường Vãn Châu giáng một chưởng khảm vào vách núi, đất đá vỡ vụn rơi xuống chôn vùi hắn.

Nàng quay người lại, đảo mắt nhìn đám người:

- Còn có ai không phục nữa không?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters