Tân Giáp Thám Hoa (2)

Lát sau, thạch khắc khổng lồ bị Lý Duy Nhất đào xuống. Nó cực kỳ nặng nề, dài rộng vài trượng, độ dày đạt tới hai thước.

- Ầm!

Lý Duy Nhất vác thạch khắc quay trở lại vách núi đối diện, tiếp đó thu vào Túi Càn Khôn:

- Đi thôi!

- Xin dừng bước.

Không biết từ khi nào, nam tử tà mị kia đã đi tới gần hai người, thân pháp kỳ ảo, không chút tiếng động, thể hiện ra tu vi cao thâm khó dò.

Lý Duy Nhất gọi ra Ngọc Chu, liếc nhìn hắn một cái:

- Không bán!

Nam tử tà mị cười nói:

- Tiểu gia hỏa, lẽ nào trưởng bối nhà ngươi chưa từng dạy cho ngươi đạo lý tài không để lộ ra ngoài? Thứ ta muốn, không chỉ là bức thạch khắc kia, còn có thanh kiếm đó của ngươi.

Đường Vãn Châu nhìn về phía Lý Duy Nhất, hỏi:

- Không phải ngươi nói phải khiêm tốn sao?

Lý Duy Nhất nói:

- Ta phô trương chỗ nào? Ta chỉ đào một khối vách đá.

Thân hình nam tử tà mị lóe lên, trong nháy mắt đi tới trước mặt hai người, năm ngón tay vươn ra. Lập tức, năm sợi pháp khí sinh ra từ đầu ngón tay, mỗi một sợi đều sắc bén như kiếm, lại ngoằn ngoèo như sợi chỉ, bao phủ Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu.

Đường Vãn Châu nhanh chóng điểm ra một chỉ.

Vang lên tiếng kiếm rít trong thế giới dưới lòng đất, cực kỳ chói tai.

Đầu ngón tay xuyên qua pháp khí và ngàn vạn tàn ảnh, đánh chuẩn xác vào lòng bàn tay của nam tử tà mị. Vang tiếng nổ, sóng khí cuồn cuộn, chấn hắn lui ra ngoài.

Nam tử tà mị lui đến ngoài mấy chục trượng, cử động lòng bàn tay đau đớn:

- Quả nhiên không đơn giản! Tuổi chưa đến một giáp mà thực lực lại sâu không lường được.

Vẻ mặt Đường Vãn Châu nghiêm túc, truyền âm cho Lý Duy Nhất:

- Đi mau!

Nàng vừa tung ra một chỉ kiếm, vậy mà chỉ đẩy lùi được đối phương, thậm chí không để lại một vết trầy.

Lý Duy Nhất kích hoạt Ngọc Chu, trận văn và kinh văn rậm rạp nổi lên trên thân thuyền. Cùng lúc đó, Hoàng Long Kiếm trong tay hắn lại một lần nữa bộc phát ra tiếng long ngâm.

Nam tử tà mị lên tiếng:

- Đừng đi nữa, đều ở lại đây đi!

Trên người nam tử tà mị bộc phát ra ánh sáng hai màu trắng đen, một nửa màu trắng, một nửa màu đen. Không gian lòng đất ở hai bên trái phải, cũng bị chia làm trắng đen, trông hắn rất tà dị, ma sát khí điên cuồng phát ra.

Sắc mặt Đường Vãn Châu biến đổi đột ngột:

- Hắc Bạch Giới! Ngươi chính là Văn Nhân Thính Hải, Tân Giáp Thám Hoa của Ma Quốc?

Từ trong Tổ Điền của nàng phóng ra hàng vạn kiếm khí, hóa thành thủy triều kiếm khí dâng lên phía Văn Nhân Thính Hải đang xông tới.

Văn Nhân Thính Hải không né không tránh, lấy thân thể đánh bay toàn bộ kiếm khí. Năm ngón tay thò ra, cổ tay xoay chuyển, lập tức thế giới đen trắng bao phủ Đường Vãn Châu, cơn lốc xoáy bài sơn đảo hải, muốn vặn nát nàng.

Đường Vãn Châu chỉ cảm thấy bản thân nhỏ bé như kiến, đứng trong thế giới chia hai nửa đen trắng, ngước nhìn bàn tay của trời rơi xuống.

- Ào!

Nàng một kiếm bổ về phía bầu trời, thi triển một kiếm cuối cùng trong Tiên Sát Thần Tuyết Thập Tứ Kiếm, Tiên Sát Chúng Sinh.

Kiếm khí tựa như dải ngân hà xé toạc thế giới đen trắng, khiến Văn Nhân Thính Hải một lần nữa bị ép lùi ra ngoài.

Lần này, trên gò má của Văn Nhân Thính Hải xuất hiện một vết máu.

Mắt hắn lạnh băng, muốn lại công kích, nhưng hai chân không cách nào di chuyển. Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua, phát hiện trên ngực xuất hiện một tấm Định Thân Phù. Là Lý Duy Nhất nhân lúc Đường Vãn Châu dùng một kiếm phá vỡ pháp khí hộ thể của Văn Nhân Thính Hải, đã thuận thế đánh ra Giai Tự Định Thân Phù.

Văn Nhân Thính Hải ngẩng đầu lần nữa, Ngọc Chu đã như sao băng xé gió mà đi.

- Xoẹt!

Định Thân Phù trên ngực hắn trong nháy mắt cháy rụi. Hoa tuyết tung bay, đất trắng xóa.

Văn Nhân Thính Hải lần lượt nhặt những bản in trên mặt đất lên, sờ vết thương trên má, đưa máu đến bên môi nếm thử:

- Tiên Sát Thần Tuyết Thập Tứ Kiếm, vậy mà có thể làm ta bị thương, giỏi cho một Thiếu Quân Bắc Cảnh Đường Vãn Châu. Hóa ra máu của ta và Nhân tộc khác cũng không có gì khác biệt, đều có cùng một mùi vị.

Ngọc Chu bay với tốc độ cực nhanh trên không trung Đông Hải.

Sau khi tiên đạo long mạch hồi sinh, vùng biển bao la từng vô cùng hung hiểm này ngược lại vì võ tu khắp các giới đổ vào mà trở nên an toàn hơn nhiều. Yêu thú trong biển không dám tùy ý công kích Nhân tộc qua lại nữa, sợ trêu chọc phải cường giả không thể đắc tội.

Đồng thời, Độ Ách Quan, Đạo Cung, Lôi Tiêu Tông chiếm cứ ba hòn đảo, cũng đang xây dựng lại trật tự trên biển. Đông Hải và đất xung quanh, chuyển hóa thành một Sinh Cảnh cỡ lớn, chỉ là vấn đề thời gian và vấn đề phân chia thế lực nội bộ.

Tiền đề là, Vong Giả U Cảnh sẽ mặc kệ cho bọn họ tùy ý chia cắt lãnh thổ, mà dửng dưng không hề để ý.

Đường Vãn Châu ngồi bên mạn thuyền, giơ ngang Thần Tuyết Kiếm, lau chùi nhiều lần, lại nhìn chăm chú vào hàn quang trên mũi kiếm, hai mắt tràn đầy ý chí chiến đấu và sát ý.

Đột nhiên, nàng lên tiếng:

- Ta không thể vượt qua một cảnh giới đối kháng với môn sinh Thiên Tử, một kiếm mạnh nhất mà chỉ chém ra một vết máu. Thực lực của Tần Chính Dương sẽ không yếu hơn Văn Nhân Thính Hải quá nhiều.

Lý Duy Nhất đứng ở mũi thuyền, quay đầu liếc nhìn nàng, biết giờ phút này trong lòng nàng nhất định đang do dự nên tiến hay lùi:

- Đó chính là môn sinh Thiên Tử, kỳ tài đứng đầu nhất thiên hạ, bị ngươi vượt cảnh giới dùng một kiếm làm bị thương, ngươi có biết trong lòng hắn bị đả kích cỡ nào? Ngươi có biết trên mặt Ma Quân của Ma Quốc chẳng còn thể diện không? Hơn nữa, ngươi mới bao nhiêu tuổi, hắn đã bao nhiêu tuổi?

- Ngoài ra, Phó Tiêu Tôn đã cho chúng ta thời gian hai mươi năm, không cần phải tranh giành một sớm một chiều. Lần này theo ta đến Long Thành, cứ coi như là dạo chơi chốn cũ, chúng ta nên thả lỏng một chút.

Nàng không tỏ thái độ, tiếp tục quan sát mũi kiếm từ mọi góc độ.

Hồi lâu sau.

- Ta quyết định rồi!

Đường Vãn Châu dứt khoát đứng bật dậy, dưới ánh mặt trời, Thần Tuyết Kiếm sáng rực, hai mắt quan sát vạn dặm sóng biếc:

- Chuyến đi Long Thành lần này phải chém Tần Chính Dương.

- Đây sẽ là một lần tu hành chưa từng có trong lòng ta, nếu như thành công, tâm cảnh của ta sẽ vững như bàn thạch, không ai có thể làm rung chuyển. Sự tự tin và nhuệ khí trong lòng ta sẽ không bị chặt đứt ở đây, trái lại sĩ khí càng thịnh, trợ giúp ta dùng tốc độ bẻ gãy nghiền nát phá tan bảy Trường Sinh Tỏa, tiến thẳng Bỉ Ngạn.

Lý Duy Nhất nhìn gò má mỹ lệ tinh tế của nàng, mái tóc dưới ánh mặt trời chiếu rọi có một nửa màu đen một nửa màu vàng, tư thế oai hùng kiêu ngạo xinh đẹp.

Nàng hít sâu một hơi, nói:

- Ngươi đừng cảm thấy ta đang dỗi, ta thực sự càng nắm chắc hơn. Thứ nhất, Tần Chính Dương tuyệt đối không ngờ tới, Động Khư Doanh trải qua ba lần thảm bại còn dám hành động như vậy.

- Thứ hai, Tần Chính Dương tuyệt đối không thể nào mạnh hơn Văn Nhân Thính Hải. Ta có thể dùng một kiếm phá vỡ phòng ngự của Văn Nhân Thính Hải, thì nhất định cũng có thể làm hắn bị thương.

- Thứ ba, ta không phải đi quyết đấu với hắn, mà là ám sát. Ra tay bất ngờ, một kiếm chém chết.

- Thứ tư, Định Thân Phù của ngươi rất tốt, vậy mà có thể định trụ Văn Nhân Thính Hải trong chốc lát, khoảnh khắc này quá quan trọng! Không cần ngươi giúp một tay, cho ta một lá bùa được không?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters