Chủ bút Địa Bảng (1)

Lư Cảnh Thâm cười, cẩn thận hạ thấp giọng hỏi:

- Không điều tra thì không biết, điều tra một cái làm ta hết hồn. Ta đã biết ngươi là ai, càng làm ta khiếp sợ chính là, Ngọc Nhi có lai lịch rất lớn phải không? Chúng ta có thể trống khỏi tay Tạ Vô Miên và La Bình Đạm là nhờ nàng?

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi không tiết lộ chuyện này ra ngoài chứ?

Lư Cảnh Thâm nói:

- Ta sống mấy chục năm, sao có thể không hiểu? Đắc tội nàng, Thiên Lý Sơn về sau đừng mơ tới việc xuất hiện ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Đông Hải, hơn nữa, không ai có thể bảo vệ cái mạng của ta. Nhưng nếu có thể nắm lấy điểm tiếp xúc đáng quý này sẽ có lợi ích vô tận. Ta chỉ nói cho một người về ngươi. Chuyện Ngọc Nhi thì ta tuyệt đối giấu kín trong bụng. Nói đi, Ngọc Nhi thế nào?

Lý Duy Nhất cố ý hù dọa, hỏi:

- Ngươi dám gọi nàng như vậy sao?

Lư Cảnh Thâm vội tự vả vào miệng mình:

- Tuyệt đối đừng nói cho Đại cung chủ biết! Ta còn định sau này gặp nàng sẽ đưa một phần hiếu kính đặc biệt, đừng để biến thành ta tự dâng đầu lên.

Lý Duy Nhất nói:

- Hù ngươi thôi, Đại cung chủ không hẹp hòi như vậy.

Lư Cảnh Thâm không dám hỏi lại chuyện của Đại cung chủ nữa, kéo cổ tay Lý Duy Nhất lên lầu:

- Đi, dẫn ngươi đi gặp một người.

Lâu các cao trăm trượng, đỉnh đầu là kiến trúc mái đình yết sơn uốn cong, tầm nhìn bao quát, có thể quan sát khu vực rộng lớn của Long Thành.

Lư Cảnh Trầm có diện mạo giống Lư Cảnh Thâm năm, sáu phần, bề ngoài khoảng chừng ba mươi tuổi, ánh mắt trầm ổn, đứng ở đó uy nghiêm như núi, khí độ bất phàm.

Hắn đánh giá Lý Duy Nhất leo lầu lên cùng Lư Cảnh Thâm, vẻ mặt nghiêm nghị, ôm quyền nói:

- Lư Cảnh Trầm, Vạn Lý Lâu, nhị ca của Cảnh Thâm.

Lý Duy Nhất cảm nhận được khí tràng rất kỳ lạ từ người này, đáp lễ nói:

- Lý Duy Nhất.

Lư Cảnh Trầm nói:

- Lý huynh đệ đã là ân nhân cứu mạng của tam đệ ta, lại bước vào Thiên Các, như vậy hoàn toàn có thể buông xuống phòng bị. Bất kỳ kẻ nào dám làm chuyện bất lợi cho ngươi đều phải cẩn thận cân nhắc.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Bao gồm cả Thái Âm Giáo?

Lư Cảnh Trầm hiểu Lý Duy Nhất đang nói đến cái gì, khẽ thở dài một tiếng:

- Là đối thủ của ta trong Vạn Lý Lâu mời Thái Âm Giáo bắt giữ Cảnh Thâm, muốn nhờ vào đó ép ta thỏa hiệp. Ta đã tới rồi, tất nhiên không cần phải lo lắng chuyện này nữa.

Lý Duy Nhất tản ra Dịch Dung Quyết, gỡ râu xuống.

Một hàng thị nữ tha thướt yểu điệu đưa lên rượu và thức ăn ngon, bày biện trên bàn thức ăn.

Sống lưng Lư Cảnh Trầm từ đầu đến cuối thẳng tắp, ngạo khí trời sinh:

- Lúc đầu Cảnh Thâm báo cho ta, ta vốn không tin tưởng thế gian có người giống như ngươi, thấy tài bảo mà lại thủ vững đại nghĩa, ở trong nguy nan rời đi rồi quay lại, liều mạng cứu người. Theo ta thấy, chuyện này chắc là một màn tính kế khác, hoặc vì âm mưu, hoặc mưu đồ ích lợi lớn hơn.

- Nhưng sau khi tra xét sự tích của ngươi liền dập tắt mọi nghi ngờ, chỉ còn lại hai chữ khâm phục.

- Sản nghiệp của Thiên Lý Sơn trải dài khắp thiên hạ, dù cho sự tích của ngươi ở Lê Châu, ta cũng rõ như lòng bàn tay. Có thể chính bản thân ngươi cũng quên mất, ở tổng đàn Trường Lâm Bang, ngươi đã cứu nhiều thiếu nữ và hài tử, trong số họ có người sau đó được chiêu nạp vào Thiên Lý Sơn. Còn ngươi vì cứu người mà làm trễ nải thời gian, bị Lục Dục Pháp Vương và Tuy Tông chặn đường, thiếu chút nữa không thể chạy thoát.

- Về phần trên sông Chi Châu, châu thành Khâu Châu, Thành Lăng Tiêu, sự đảm đương khác hẳn người thường của các hạ, Lư mỗ tự nhận không làm được. Bởi vì không làm được, cho nên mới khâm phục.

Lý Duy Nhất cười nói:

- Còn nói nữa là ta nở mũi đấy.

Lư Cảnh Thâm nói:

- Ngươi nhìn bộ dáng kiêu ngạo lạnh lùng ít nói của nhị ca ta đi, trông giống như là người có thể dễ dàng nói ra lời này không? Nếu bắt hắn nói câu này trái lương tâm, mỗi khi nói ra một chữ đều thống khổ giống như đâm hắn một kiếm.

Lư Cảnh Trầm quan sát Lý Duy Nhất thật lâu, hỏi:

- Nếu Lý huynh đệ tin tưởng Thiên Lý Sơn, tin tưởng Lư thị, tin tưởng huynh đệ chúng ta, hãy mời bằng hữu của ngươi lên cùng uống một ly nhé?

Lý Duy Nhất ngạc nhiên, hỏi:

- Lư nhị công tử làm sao biết có người đồng hành với ta?

Lư Cảnh Trầm đáp:

- Trên người ngươi dính một luồng khí độc đáo, vẫn chưa tiêu tan.

Lý Duy Nhất nói:

- Có hả? Ta vẫn luôn chú ý tới sơ hở mùi vị này, lúc đi vào đã xử lý qua rồi.

Lư Cảnh Trầm không chút khiêm tốn:

- Không phải mùi vị, mà là khí tượng, khí tràng, khí tức, thần uẩn. Ta từ nhỏ thiên phú dị bẩm, tập được phương pháp quan thần vọng khí. Trên người của mỗi người đều có một luồng khí tượng vô cùng huyền diệu, chỉ có thể cảm nhận, không cách nào miêu tả.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ta là khí tượng gì?

Lư Cảnh Trầm nói:

- Lý huynh đệ như trở lại nguyên trạng, ta nhìn không thấu. Ở thế hệ trẻ tuổi, ta từng thấy qua vô số khí tượng thần dị, hoặc là đại khí bàng bạc, hoặc là huyền diệu kỳ ảo, lần đầu gặp khí tượng giống như ngươi.

Nếu đã bị vạch ra thì không cần giấu nữa, Lý Duy Nhất truyền âm cho Đường Vãn Châu. Lát sau, Lư Cảnh Thâm tự mình đi xuống, dẫn nàng đi lên.

Lý Duy Nhất và Lư Cảnh Trầm ngồi bên bàn tiệc, vừa vặn nói tới Vạn Lý Lâu.

Lư Cảnh Trầm nói:

- Vạn Lý Lâu giống như Cửu Lê Ẩn Môn, chỉ có võ tu đạt tới cấp bậc nhất định mới biết sự tồn tại của chúng ta. Thiên Lý Sơn kiếm tiền, Vạn Lý Lâu giữ tiền. Người mà Thiên Lý Sơn chiêu mộ, ngàn dặm mới tìm được một. Có thể tiến vào Vạn Lý Lâu, vạn người không có một.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Xin mạo muội hỏi một câu, đối thủ của Lư nhị công tử ở trong Vạn Lý Lâu là ai?

Lư Cảnh Trầm nói:

- Đã bị ta giải quyết xong, ta đã thắng trong trận cạnh tranh! Hắn tìm Thái Âm Giáo, sử dụng âm mưu như thế, thực chất chính là chó cùng dứt giậu. Dùng thủ đoạn như vậy đối phó người của mình thì thật đáng chết.

Đường Vãn Châu gỡ mặt nạ xuống, để lộ khuôn mặt thanh lệ lãnh diễm.

Nàng ngồi xuống bên cạnh Lý Duy Nhất, đối mặt với Lư Cảnh Trầm, hỏi:

- Vạn Lý Lâu có ba cuộc phân tranh, tranh thiên tranh địa tranh lương trụ. Không biết cái các hạ tranh thắng là gì?

Lư Cảnh Trầm nhìn thẳng vào Đường Vãn Châu, ánh mắt ngày càng sáng tỏ, tựa như phát hiện ra kỳ trân dị bảo thế gian, đứng dậy nói:

- Kẻ hèn này giành chiến thắng chỉ là chủ bút Địa Bảng.

Nhị ca vậy mà khiêm tốn một lần, Lư Cảnh Thâm ở một bên rất ngạc nhiên.

Đường Vãn Châu nói:

- Tính thời gian thì Vạn Lý Lâu cũng nên biên soạn Trường Sinh Thiên Bảng và Trường Sinh Địa Bảng. Chủ bút Thiên Bảng, đều là mấy vị chủ bút Địa Bảng của thế hệ lão tổ đang tranh giành. Còn lương trụ, đó là tranh giành cuối cùng vào đêm trước ngày Siêu Nhiên. Xem ra ở thế hệ này của Thiên Lý Sơn tại khu vực phía nam Doanh Châu, ngươi là người mạnh nhất.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Thiên Bảng, Địa Bảng là gì?

Lư Cảnh Thâm tiếp lời:

- Trường Sinh Địa Bảng ghi lại đám võ tu Trường Sinh cảnh đứng đầu nhất trong một trăm bảy mươi hai Sinh Cảnh ở phía nam Doanh Châu, có độ tuổi dưới một trăm tuổi. Trường Sinh Thiên Bảng đương nhiên không giới hạn độ tuổi, hoàn toàn dựa vào thực lực tu vi. Biên soạn hai bảng đều là vì chuyện Bỉ Ngạn tranh độ sáu năm sau.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters