Cách đi con đường Trường Sinh (1)

Ngọc Dao Tử nhíu chặt mày:

- Thiền Vụ? Ngươi quả nhiên rất càn rỡ, không có lòng kính sợ... Lại đây.

Lý Duy Nhất không bước qua đó, luôn cảm thấy với tư cách là sư phụ mà bị nàng sai bảo gọi tới gọi lui là một chuyện rất mất mặt.

- Vút!

Ngọc Dao Tử hơi cau mày, ngón ngọc của bàn tay phải ngoắc nhẹ.

Lập tức, một luồng linh quang bay ra, quấn quanh trên người Lý Duy Nhất. Mỗi một sợi tơ ánh sáng đều nặng ngàn cân, bền chắc như xích thần chui vào Phong Phủ và Tổ Điền của hắn, dò xét tình hình tu hành võ đạo của hắn, muốn giúp hắn giải quyết khốn cảnh của võ đạo.

- Không đúng, Tổ Điền của ngươi không giống như từng bị đâm thủng.

Soạt một tiếng, Ngọc Dao Tử xuất hiện trước mặt Lý Duy Nhất, những ngón tay thon dài ấn lên Tổ Điền dưới rốn của hắn, tỉ mỉ dò xét cảm nhận.

Lý Duy Nhất nói:

- Tổ Điền đã được tuyền dịch của Cổ Thiên Tử khôi phục, chỉ là không thể chủng đạo.

- Ngậm miệng.

Ngọc Dao Tử rất khó hiểu:

- Tổ Điền của ngươi cho dù từng bị đâm thủng, hiện tại cũng hoàn toàn khôi phục đạt yêu cầu chủng đạo, vì sao Vụ Sư vẫn bảo ngươi chủng đạo ở Phong Phủ? Phong Phủ của ngươi cho dù rất rộng lớn, nhưng nằm ở hộp sọ, tồn tại tính hạn chế và rủi ro rất lớn.

Nàng chợt nghĩ tới điều gì lộ ra vẻ mặt khác lạ, ngón tay di chuyển lên trên tới Thần Khuyết.

- Vút!

Linh quang từ đầu ngón tay trào ra, đi vào Thần Khuyết.

Dần dần, khóe miệng nàng nhếch lên, tiếp đó rút bàn tay nhỏ nhắn về:

- Thảo nào chiến lực ở cùng cảnh giới lại giỏi giang như vậy, bỏ xa cả thiếu niên Thiên Tử một khoảng lớn, ta đã đoán được là ngươi tu luyện ra Thần Khuyết thập tuyền. Trong miệng ngươi thật đúng là không có nửa câu nói thật.

Lý Duy Nhất không cảm thấy lúng túng, nếu đã để lộ Thần Khuyết thì cũng thuận thế hỏi:

- Trong lòng ta có một nỗi băn khoăn về võ đạo, muốn tìm một vị cao nhân thế hệ trước để hỏi. Nhưng vì việc chủng đạo ở Thần Khuyết quá đỗi kinh thế hãi tục nên vẫn luôn đè nén trong lòng, do dự rối rắm.

- Ngươi nói nghe thử xem.

Ngọc Dao Tử bước vào sảnh chính, ngồi xuống ghế.

Lý Duy Nhất nói:

- Ban đầu, tu luyện Đạo Chủng rồng ở Phong Phủ là để che mắt người khác. Bây giờ tu vi đạt đến cửu trọng đỉnh phong, sắp sửa phá cảnh. Một khi bước vào Trường Sinh, sự chấn động khi dùng Phong Phủ để phá Trường Sinh e là không nhỏ hơn việc tu luyện ra Thần Khuyết. Ta đang suy nghĩ, có nên chuyển Long Chủng đến Tổ Điền hay không?

Ngọc Dao Tử nói:

- Ngươi nói chuyển là chuyển được sao? Long Chủng đã sớm phù hợp với Phong Phủ rồi, chuyển tới Tổ Điền, không biết cần thêm bao nhiêu năm nữa mới có thể mài giũa hòa hợp.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Nói cách khác, con đường này đi không thông sao?

Khuôn mặt thiếu nữ xinh đẹp của Ngọc Dao Tử làm ra vẻ trầm tư:

- Ngươi đi nấu cơm trước đi, để ta nghĩ một chút. Trong vườn rau trồng nhiều rau, trong vại có linh mễ.

Lý Duy Nhất sững sờ trong chốc lát, ngay sau đó liền hiểu ra, vị Đại cung chủ này khẳng định đã lưu giữ lại ký ức của Ngọc Nhi, chắc chắn muốn mượn cơ hội này để báo thù, không biết trong lòng nàng oán giận cỡ nào nữa.

- Ta chưa từng bắt buộc Đại cung chủ nấu cơm giặt quần áo, có nhật ký làm chứng.

Lý Duy Nhất lấy cuốn sổ nhật ký của mình ra, đặt lên bàn làm việc bên cạnh Ngọc Dao Tử, sau đó nhanh bước lùi xuống, đi tới vườn rau hái rau.

Bây giờ có việc cầu người, biết làm thế nào được?

Ngọc Dao Tử liếc nhìn cuốn sổ nhật ký đó, trên trán nổi đầy hắc tuyến, sắc mặt lạnh như băng kết.

Lý Duy Nhất không phải là không biết nấu cơm, ở Thọ Khâu, từ nhỏ nàng đã cùng sư phụ làm cơm chay.

Không bao lâu sau, mùi thơm của cơm canh đã truyền ra từ phòng bếp.

Tiếp đó, ba phần thức ăn chay bưng đến trước mặt Ngọc Dao Tử, đồng thời, hắn xới sẵn một bát linh mễ trong suốt sáng long lanh.

Một cánh tay trắng như tuyết của Ngọc Dao Tử giơ lên, ngón tay khẽ duỗi.

Lý Duy Nhất biết điều lấy đũa, đưa vào tay nàng:

- Đại cung chủ, mời dùng bữa.

Ngọc Dao Tử chọn lựa, bộ dạng khá là ghét bỏ, sau khi nếm vài miếng:

- Ngự trù của Lăng Tiêu Cung mà có trình độ như ngươi thì đã sớm bị đày đến Tây Cảnh, bị lưu đày vạn dặm rồi.

Lý Duy Nhất đáp:

- Đại cung chủ phê bình rất đúng! Nhưng nơi này không phải Lăng Tiêu Cung, ta cũng không phải là ngự trù.

- Về sau cố gắng luyện tập nhiều hơn.

Ngọc Dao Tử buông đũa xuống, nghiêm túc nói:

- Nếu hai viên Đạo Chủng không có sự liên kết đủ cường đại, thì không cần thiết phải tu luyện cùng lúc, rất lãng phí tinh lực và tài nguyên. Ngươi sử dụng Long Chủng ở Phong Phủ chiến đấu thì Đạo Chủng ở Thần Khuyết gần như không giúp được gì.

- Nếu không tu luyện Long Chủng ở Phong Phủ, Đạo Chủng tại Thần Khuyết có thể đã đạt đến cửu trọng.

- Kiến nghị của ta là, tu luyện Long Chủng ở Phong Phủ thành một viên Trường Sinh Đan thuộc về chính ngươi, dùng để tẩm bổ Đạo Chủng ở Thần Khuyết, để Đạo Chủng lấy tốc độ nhanh nhất mà lột xác thành Trường Sinh Kim Đan.

- Còn về vấn đề Thần Khuyết bị lộ, ngươi hoàn toàn không cần phải lo lắng.

- Nếu ngươi đã chăm sóc ta một năm... Tuy có chút tác oai tác phúc, nhưng phần ân tình này đủ để ta che chở cho ngươi trưởng thành. Thế hệ trước dám động đến ngươi, bất kể là Cổ Giáo hay là hoàng đình, quốc độ, ta nhất định sẽ cầm kiếm đến hỏi thăm. Còn về những người cùng thế hệ với ngươi, nếu ngươi đánh không lại, vậy việc ngươi chủng đạo Thần Khuyết quá khiến ta thất vọng.

- Tiếp đó, lúc nãy ta đã dò xét, Thần Khuyết và Tổ Điền của ngươi là một thiên địa chung. Thần Khuyết là trời, Tổ Điền là đất. Đất có hình, trời vô hình. Đất có giới hạn, trời vô biên.

- Ngươi hoàn toàn có thể điều động pháp khí từ Thần Khuyết, trào ra từ Tổ Điền. Nói cho họ rằng Tổ Điền của ngươi không bị phế, cái ngươi tu luyện chính là Tổ Điền.

Lý Duy Nhất sớm có suy nghĩ tương tự, sau khi đạt tới Trường Sinh cảnh, Long Chủng ở Phong Phủ sẽ mất đi mọi giá trị tồn tại. Bây giờ, đã đến lúc phải đưa ra lựa chọn.

Nhị Phượng bay vào, kinh ngạc vô cùng:

- Lý lão đại, có một người tên Thái Sử Vũ ở bên ngoài viếng thăm. Ơ, sao Ngọc Nhi lại lớn lên nữa rồi?

- Ngọc Nhi lại lớn rồi sao?

- Lớn nhường nào rồi?

- Ây da, còn lớn nhanh hơn cả ta, đã trổ mã thành một cô nương.

...

Trong phòng chen vào đầy Phượng Sí Nga Hoàng, từng con đều cực kỳ tò mò và hưng phấn.

Lúc trước khi vào Thanh Âm Các, Lý Duy Nhất đã thả chúng ra ngoài giữ cửa.

- Rào!

Tại vị trí Tổ Điền của Ngọc Dao Tử, không gian rung động, nở rộ ra hà thải màu sắc sặc sỡ.

Lập tức, mùi thuốc nồng đậm tỏa ra, còn có khí tức của mệnh tuyền và Phượng Thụ lan tràn đến, khiến toàn bộ Thanh Âm Các đều hóa thành đại dương quang vụ.

Nàng nói:

- Ai chưa đạt tới Trường Sinh cảnh thì qua đây trước.

Tam Phượng, Tứ Phượng, Ngũ Phượng, Lục Phượng ngửi thấy mùi thuốc liền nhào tới, bay lượn vòng quanh Ngọc Dao Tử, vô cùng vui sướng nhảy nhót.

Ngọc Dao Tử lấy bốn cây tinh dược ngàn năm phẩm cấp cao từ trong Tổ Điền ra, phân phát cho chúng.

Ở Đông Hải, nàng đoạt lấy mệnh tuyền và ảo ảnh Phượng Thụ từ chỗ Kỳ Lân Trang, thu vào trong Tổ Điền. Phải biết rằng, xung quanh mệnh tuyền mọc đầy kỳ trân dị dược.

- Ngọc Nhi vạn tuế, sao ngươi giấu nhiều đồ ăn ngon thế?

- Trong bụng Ngọc Nhi chắc chắn vẫn còn bảo bối.

- Ngọc Nhi có gì phân phó, sau này cứ nói với Tứ Phượng ta. Lý lão đại có đồ ăn ngon đều chia cho Đại Phượng, Nhị Phượng, Thất Phượng trước, rất thiên vị, còn lấy cớ là tài nguyên có hạn, để những kẻ có năng lực lớn trở nên mạnh mẽ trước, người mạnh trước dẫn dắt người mạnh sau.

...

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters