Thánh Kinh Đại Nội, Bảng Nhãn hoàng đình (2)

Lý Duy Nhất liền cầm lấy hai cái thùng gỗ, mau chóng đi múc nước, bước chân nhẹ nhàng.

Ngọc Dao Tử vén tay áo lên, lộ ra cái cánh tay trắng như ngọc, dùng một cái gáo tưới nước từng chỗ:

- Hai pháp lệnh, thứ nhất, nếu ngươi còn dám động vào người Ngọc Nhi, đừng trách bản cung chủ trở mặt với ngươi, trước kia ta coi như ngươi có tấm chân tình và bản tính thiện lương nên không tính sổ với ngươi. Thứ hai, ta sẽ tiếp tục đi vào Không Gian Huyết Nê dưỡng hồn tẩm phách.

Môi của Lý Duy Nhất mấp máy.

Ngọc Dao Tử nói:

- Không có điều kiện nào để mặc cả, từ trước đến nay chưa một kẻ nào có quyền mở miệng ra phản bác cái gì với bản cung chủ. Ta đã phá lệ đặc biệt với ngươi rồi, đừng có được voi lại muốn đòi tiên.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ý ta là, khi ngươi đi vào Không Gian Huyết Nê, đống rau quả này phải giải quyết ra sao?

- Bùm!

Ngọc Dao Tử ném cái gáo nước thẳng vào trong thùng, làm nước văng tung tóe.

Nàng đứng thẳng dáng người kiều mị lên, nhìn lại hắn:

- Chẳng phải ngươi còn ở đây à? Pháp lệnh thứ ba chính là, ngươi buộc phải chăm coi đám rau cỏ mầm non này đàng hoàng cho ta.

Lý Duy Nhất nói:

- Xui cái là có lẽ sắp tới ta phải đi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc rồi.

Ánh mắt Ngọc Dao Tử trầm xuống, hỏi:

- Lại bắt đầu một chu kỳ yếu ớt mới ư?

Lý Duy Nhất gật đầu.

Ngọc Dao Tử cúi đầu nhìn rau mầm trong vườn, lẩm bẩm:

- Đi cũng tốt, không trải qua thiên chuy bách luyện thì sao có thể chứng đạo Thiên Tử được. Xem ra đành phó thác việc này cho Liễu Điền Thần!

...

Vào xế chiều hôm sau, Thiếu Dương Ti âm thầm tụ hợp ở sườn núi Diễm Tuyệt Sơn.

Nơi đây từng là doanh địa của Niệm Sư Vệ.

Lần này không có Đồ Miên Cẩu, là một cuộc hội nghị tụ tập đúng nghĩa.

Lý Duy Nhất đi tới khu vực biển phía dưới Phù Tang Thần Thụ đón Đường Vãn Châu trở về. Tu vi của nàng đã đạt nhị trọng đỉnh phong, đang tìm kiếm xiềng xích thứ ba nhờ Phù Tang Thần Thụ.

Để tị hiềm, hai người chia nhau lên núi.

Lý Duy Nhất đi lên sau cùng, bước chân nhẹ nhàng đi qua cửa lớn vào trong doanh, ánh mắt lướt qua từng vị Thiếu Dương Vệ, sau đó nán lại phía trên hai bóng dáng xa lạ đang đứng trên đài cao.

Trong đó, một người có thân cao hai mét, mang ba lớp giáp kín mít, chỉ thấy một nửa khuôn mặt sắc cạnh cương nghị lộ ra bên ngoài, lưng cõng hộp đao kim loại vuông chéo bên hông.

Hắn lạnh lẽo nhìn Lý Duy Nhất, lớn tiếng:

- Quân quy của Động Khư Doanh lỏng lẻo quá, đã hẹn là thời gian bí mật nghị sự thì các ngươi nên đến nơi bằng tốc độ nhanh nhất. Nếu là ở Thái Hư Doanh hay Thánh Kinh Đại Nội, các ngươi đã bị xử theo quân quy Đây là cái gọi là Thiếu Dương Ti, Tiêu Linh tinh anh nhất sao? Các ngươi hãy xem cái bộ dạng đứng lộn xộn của mình đi?

Lý Duy Nhất lập tức tiến vào đội, đứng thẳng bên cạnh Liễu Diệp.

Liễu Diệp truyền âm:

- Là nhân vật ghê gớm của Thái Hư Doanh và Tổ Long Doanh cử qua.

Nam tử khôi ngô khoác giáp ba tầng đứng sừng sững trên bục cao hướng ánh mắt xuống bên dưới đám người, ánh mắt sắc bén ẩn chứa uy áp ý niệm, cao giọng nói:

- Ta là Mạc Đoạn Phong, cao thủ thứ nhất trong Tiêu Linh khóa này của Thái Hư Doanh, bảy mươi hai tuổi, nhỏ tuổi hơn đa số các ngươi. Tính ta rất là nghiêm khắc, cho dù các ngươi không phục thì cũng cố mà chịu đựng trước.

Thư sinh kinh hãi hỏi thấp:

- Thánh Kinh Đại Nội Đoạn Phong Đao?

Mạc Đoạn Phong nói:

- Đúng vậy, ta chính là Đoạn Phong Đao.

Một nam nhân khác đứng trên đài cao mang khí chất tiêu sái tôn quý, dùng ánh mắt thưởng thức quan sát bốn nữ tử của Thiếu Dương Ti, ánh mắt bằng phẳng, liên tục tỏ ra ngưỡng mộ khen ngợi.

Mãi tận khi Mạc Đoạn Phong hô lên tên của hắn, hắn dường như bị lôi ra từ mộng đẹp, ngay sau đó, lễ độ chắp tay chào mọi người:

- Bạch Xuyên, Tổ Long Doanh.

Thường Ngọc Kiếm khó kìcm hế kinh ngạc từ trong nội tâm hỏi:

- Tân Giáp Bảng Nhãn của Kiếm Đạo Hoàng Đình, Bạch Xuyên sao?

Bạch Xuyên mỉm cười gật đầu đáp:

- Đúng là tại hạ! Lần này ta với Mạc huynh đến Động Khư Doanh là vì muốn cùng các ngươi vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Xin chớ có hiểu lầm, bọn ta không có ý muốn cai quản các vị, chủ yếu là để trợ giúp các ngươi. Trừ chuyện tu luyện ra, hai ta chỉ có một nhiệm vụ là tiêu diệt Sở Ngự Thiên.

- Động Khư Doanh ẩn cư về phía nam ít có cơ hội giao tiếp với người của Thái Âm Giáo, bọn ta thì hiểu rõ sự lợi hại của Thái Âm Giáo và Sở Ngự Thiên. Thêm vào đó, đã thu được tin báo, lần này kiểu gì hắn cũng sẽ mò vào trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.

Kẻ ở trên cao diễn giải một tràng, bên dưới, Thường Ngọc Kiếm truyền âm cho Lý Duy Nhất, Liễu Diệp, Lục Thanh:

- Lai lịch của vị Tân Giáp Bảng Nhãn này lớn đến mức hù chết người, không ngờ, ngay cả hắn cũng gia nhập Tiêu Linh Quân.

Lục Thanh nói:

- Bạch gia là Đệ Nhất Ức Tộc của Kiếm Đạo Hoàng Đình, trăm đời con cháu có được hai mươi bốn vị Công Tước.

Lý Duy Nhất nghe nhưng không rõ ý tứ:

- Ý gì vậy?

Lục Thanh giải thích:

- Bạch gia lão tổ được xưng là Cửu Thiên Tuế, nắm giữ địa vị dưới một người trên ức vạn người trong Kiếm Đạo Hoàng Đình, trải qua gần một vạn năm tiếp nối, trong số lượng con cháu của hắn, bao gồm luôn những người đã chết, lần lượt sinh ra hai mươi bốn vị Công Tước, chỉ có bước vào Siêu Nhiên mới có cơ hội được sắc phong tước hiệu Công Tước. Còn chưa cộng gộp vào môn sinh cố lại, đệ tử và gia tộc nhà thê tử. Ngươi nói xem có kinh khủng không?

Lý Duy Nhất há hốc mồm, mang đi so sánh với Thiên Vạn Môn Đình ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, nói trắng ra chỉ là loại tép riu.

Thường Ngọc Kiếm nói:

- Điểm kinh người nhất chính là, Bạch gia lão tổ là một trong số hai mươi tám vị Trữ Thiên Tử, xếp hạng thứ mười một.

Ở khu vực đài cao, tranh luận dấy lên.

Mạc Đoạn Phong đề xuất ý kiến:

- Đề xuất của ta, tiêu diệt Sở Ngự Thiên, chớp thời cơ chứ không nên chờ thời. Tiến sâu vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, trực tiếp lợi dụng Hợi Sứ làm mồi dụ Sở Ngự Thiên lộ diện, một trận tiêu diệt gọn.

Đường Vãn Châu hỏi:

- Dụ ra bằng phương pháp gì?

Mạc Đoạn Phong nói:

- Với hiểu biết của bọn ta về con người hắn, Sở Ngự Thiên muốn giết ngươi còn mãnh liệt hơn chúng ta muốn giết hắn gấp mười lần. Lấy ngươi và Thiếu Dương Ti làm mồi, dụ hắn ra.

Đường Vãn Châu từ chối:

- Chuyện này rủi ro quá lớn, ta không đồng ý! Chỉ một bước đi nhầm, toàn bộ chúng ta sẽ vạn kiếp bất phục.

Mạc Đoạn Phong chau mày lại:

- Ta vốn tưởng ngươi định lấy yếu chống mạnh, dám ở Đông Hải diệt Tần Chính Dương thì phải là người có quyết đoán, khác biệt so với nữ tử bình thường, không ngờ sợ chiến đến vậy.

Đường Vãn Châu cãi lại:

- Ta không cho rằng đó là sợ chiến! Ta chỉ là không cam tâm chắp hai tay dâng quyền chủ động cho kẻ khác, lại càng không muốn giao mạng sống vào tay người khác.

Bạch Xuyên bật cười đáp trả:

- Phải chăng Thánh Ti không tin tưởng vào thực lực của chúng ta, cảm thấy hai ta không đối phó nổi Sở Ngự Thiên? Mạc huynh, xem ra phải lâập uy mới được, nếu không sẽ bị xem thường, không làm được chuyện gì.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters