- Thứ hai, tại sao Đồ Miên Cẩu biến mất ngay đêm trước khi chúng ta xuất phát? Khả năng có tên gian tế thứ hai mật báo cho hắn cực kỳ lớn.
- Thứ ba, ngươi có phát hiện không, gặp phải tình huống nguy hiểm đến đâu, nàng đều vô cùng bình tĩnh, có thể ung dung đối phó. Ngươi gặp nguy hiểm liệu có thể thong dong như vậy sao? Một người có thể thong dong đối mặt với nguy hiểm, trừ khi thực lực của nàng rất mạnh, không cảm thấy đó là nguy hiểm.
- Ngoài ra, chưa từng có ai gặp qua Tử Sứ Lạc Âm Cơ, cho dù là hôm nay, nàng đều không xuất hiện. Sở Ngự Thiên và các Thái Âm Sứ còn lại đều hiện thân, tại sao nàng là ngoại lệ? Nàng chắc chắn đã tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc mới đúng.
Lý Duy Nhất nhớ lại những lần tiếp xúc với Thanh Tử Khâm, nhẹ lắc đầu nói:
- Không thể nào... Nàng không giống một người có lòng dạ rất sâu!
Nam Cung nói:
- Ta luôn cho rằng, một tên gian tế muốn ẩn náu thành công, chắc chắn là vì nàng không giống nhất, không ai sẽ nghi ngờ nàng.
Ngay sau đó, Nam Cung lại nói:
- Đương nhiên, tất cả chỉ là trực giác của riêng ta, ta không đưa ra được bất kỳ bằng chứng nào, thậm chí còn có cảm giác tội lỗi như đang ác ý suy đoán. Ta sẽ không đến Thiên Đô Hà Minh Vực, bản thân ngươi cũng nên cẩn thận một chút, không cần thiết phải đứng dưới bức tường sắp đổ.
- Bao gồm Triệu Đường và Từ Đạo Thanh, ta hiện tại cũng không dám tiếp xúc, tránh được thì tránh. Cứ quyết định vậy đi, nếu ngươi tìm thấy Thánh Ti thì đến Xuân Thành tìm ta, dùng mật ngữ tiêu địch, ta chỉ nhận hai ngươi.
Bốn ngày sau.
Lý Duy Nhất mình đầy vết thương dừng bước bên bờ một con sông lớn rộng như mặt biển, không nhìn rõ được bờ đối diện.
Đã đến Thiên Đô Hà!
Đã có thể nhìn thấy sương mù mỏng màu xanh nhạt của Thiên Đô Hà Minh Vực, đứng ở chỗ này, nhắm hai mắt lại, có thể cảm ứng được thời gian vặn vẹo. Thiên địa trong ngoài đang phát sinh biến hóa kịch liệt.
Từng sợi sương mù mỏng như tơ kén của Thời Gian Chi Kiển bao phủ thiên địa xung quanh.
Nước sông trong vắt, dòng nước róc rách như một khúc ca.
Cho dù là biên giới của Minh Vực cũng bùng phát sinh cơ.
Vùng đất ngập nước ven bờ mọc lên những loại rong thủy sinh lá nhỏ tỏa ra ánh sáng trong trẻo, lan tràn về phía lòng sông cách bờ mười mấy trượng, khiến cho nước sông gần bờ rực rỡ tựa như trời sao.
- Bùm!
Lý Duy Nhất nhảy xuống dòng nước ngập ngang hông, vốc lên dòng nước sông lạnh thấu xương xoa lên mặt, nhất thời thân tâm kiệt quệ khôi phục một chút sảng khoái và đấu chí, ánh mắt mệt mỏi một lần nữa sáng lên.
Bốn ngày nay, hắn trải qua sáu, bảy trận đại chiến, chạy trốn hai, ba vạn dặm.
Không tìm được Đường Vãn Châu, cũng không gặp lại các Thiếu Dương Vệ khác.
Tin tức tốt nhận được là, Thái Âm Giáo và các Thệ Linh Hầu Tước cũng không bắt được hoặc giết chết Đường Vãn Châu.
Cũng có một số tin tức xấu không biết thật hay giả.
- Đường Vãn Châu chắc hẳn là sử dụng phương pháp nào đó hoàn toàn che đậy khí tức trên người, trốn đi chữa thương rồi. Vì vậy, ta không cảm ứng được vị trí của nàng.
Lý Duy Nhất cởi ra từng lớp nội giáp huyết y bị hỏng, thu thập riêng tất cả huyết khí, còn cần dùng chúng vào việc khác.
Hắn đầy người vết thương ngâm trong nước, rửa sạch tất cả khí tức và mệt mỏi. Tiếp theo, mặc vào quan bào Châu Mục và ba món chiến y Pháp khí thu được, ánh mắt nhìn về phía thượng nguồn của Thiên Đô Hà.
Nơi đó chính là tám trăm dặm Minh Vực, phân bố ở hai bờ sông lớn.
Toàn bộ Minh Vực, cổ thụ chọc trời, thảm thực vật rậm rạp, những dãy núi trùng điệp, dưới sự bao phủ của Minh Linh Khí màu xanh nhạt, mang tới cho người ta một cảm giác thần bí và thâm u. Cố tình lại vô cùng tĩnh mịch, bất kỳ âm thanh nào vang lên đều tỏ ra cực kỳ đột ngột.
Sau khi Lý Duy Nhất ẩn thân, liền lao vào rừng rậm.
Trong tay hắn cầm tiêu địch.
Trong đầu hắn hiện lên bóng dáng của Thanh Tử Khâm, suy nghĩ xem giờ phút này nàng ẩn thân ở chỗ nào.
Có khả năng cao Nam Cung là hậu duệ của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, trên lưng gánh vác quốc thù gia hận năm xưa, hoàn cảnh trưởng thành và sự dạy dỗ từ nhỏ, từ từ khiến trong nội tâm của nàng đối với mọi người đều có một phần đề phòng và hoài nghi.
Lý Duy Nhất không phải không tin tưởng nàng, mà là không muốn tiếp nhận kết quả xấu hơn.
Ở trong doanh địa Động Khư Doanh của Tiên Hà Tông, là hắn chủ động đưa ra đề nghị kết minh với Thanh Tử Khâm.
Bây giờ, nếu như bởi vì suy đoán mà ngay cả Nam Cung cũng không cách nào xác định được, hắn liền vứt bỏ đồng minh không thèm quan tâm, để lại Thanh Tử Khâm một mình chờ đợi ở Thiên Đô Hà Minh Vực.
Từ việc nhỏ thấy được việc lớn, nội tâm dễ dàng dao động như vậy, làm việc lớn cũng nhất định sẽ qua loa chao đảo.
Có lẽ Thanh Tử Khâm thực sự có vấn đề, nhưng hắn buộc phải đích thân kiểm chứng, cho nội tâm của chính mình một đáp án, không thể vì sự hoài nghi không rõ ràng của người ngoài mà dễ dàng hủy lời hứa.
Đến đỉnh của một ngọn núi ở phía nam Thiên Đô Hà Minh Vực, Lý Duy Nhất thổi tiêu địch.
Tiếng địch không phải đặc biệt vang dội, mà là hòa vào trong tiếng gió.
Ngoại trừ Tiêu Linh Quân và Thái Âm Giáo đối địch với Tiêu Linh Quân, những tu giả khác căn bản không nghe ra đó là tiếng địch.
Lý Duy Nhất lấy mật ngữ đặc biệt đã giao hẹn với Thanh Tử Khâm, thông qua sự biến hóa ngắn dài của tiếng địch, truyền địa điểm và thời gian gặp mặt ra ngoài.
Sau đó, hắn nhanh chóng rời khỏi đỉnh núi, ẩn thân cách đó mười dặm.
Sau một lát, trong lòng Lý Duy Nhất sinh ra cảm giác rợn tóc gáy khó hiểu, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, hướng đỉnh núi cũng không có bất kỳ bóng dáng nào.
Nhưng hắn biết, nhất định có Thái Âm Giáo hoặc Thệ Linh Hầu Tước đã tới Thiên Đô Hà Minh Vực, đang lặng lẽ tiến về phía vị trí tiếng tiêu địch truyền ra.
Thiên Đô Hà Minh Vực là Minh Vực cỡ lớn gần nhất với Phạn Diệp Cốc Minh Vực, các Thệ Linh Hầu Tước truy kích tới chỗ này là chuyện quá bình thường.
Lý Duy Nhất cẩn thận rút lui, đi tới địa điểm đã giao hẹn bằng tiêu địch.
Hắn vẫn trốn ở ngoài mười dặm như trước, thả Thất Phượng ra ngoài.
Đến thời gian giao hẹn, qua một canh giờ, Thất Phượng mới bay về, nói:
- Không có người nào đi tới chỗ hẹn.
Lý Duy Nhất tựa lưng vào một cây cổ thụ to lớn, ngồi khoanh chân đả tọa, mở hai mắt ra, trong lòng vừa có sự lo lắng, lại có một loại cảm giác như trút được gánh nặng.
Rất mâu thuẫn.
Lo lắng là vì không biết Thanh Tử Khâm có phải đã gặp chuyện không may hay không, cho nên không thể chạy tới Thiên Đô Hà Minh Vực.
Như trút được gánh nặng là bởi vì, nếu nàng thực sự giống như Nam Cung nghi ngờ, chắc chắn đã đi tới Thiên Đô Hà Minh Vực mới đúng, nghe được tiếng tiêu địch, không thể nào không tới chỗ hẹn.
- Chữa thương trước, khôi phục pháp khí và niệm lực.
Hai tay Lý Duy Nhất mỗi bên cầm một tinh thần niệm lực, thập tuyền trong cơ thể cùng tuôn trào, vận chuyển pháp lực dạng lỏng trong Thần Khuyết, vọt tới vết thương toàn thân.