Nhưng lý trí mách bảo bọn họ, buộc phải duy trì tỉnh táo, hai đôi mắt luôn mở to.
Đột nhiên, Đường Vãn Châu với một giọng điệu nhẹ nhõm:
- Chúc mừng ngươi, Tổ Điền chưa phế, phá cảnh Trường Sinh. Chỉ một tin tức này đã đủ để dấy lên một cơn sốt thảo luận trong toàn bộ thế hệ trẻ của nam bộ Doanh Châu, khiến thanh danh vang dội theo đúng nghĩa thực sự. Cũng chắc chắn sẽ khiến vô số người tiếc nuối, đồng thời quan tâm đến ngươi vì vậy mà kích động và hưng phấn.
Lý Duy Nhất cười khổ, nói:
- Chuyện này có gì đáng chúc mừng? Không thấy sao, lúc trước bị Tình Tảo đánh đến mức ngay cả đông tây nam bắc cũng không phân biệt được, còn kém xa lắm.
Đường Vãn Châu xoay người lại, nằm nghiêng hướng về phía hắn, một đôi mắt sao cực kỳ động lòng người nhìn chằm chằm vào khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của Lý Duy Nhất ở cự ly gần.
Nàng nghiêm túc nói:
- Sao ngươi có thể tự ti mặc cảm như vậy chứ? Ta không biết Tần Chính Dương trong trạng thái không bị thương thì cường đại bao nhiêu, nhưng Tình Tảo hiện tại hơn phân nửa là không thua kém hắn trong trạng thái đỉnh phong. Dù là ta hiện tại với tu vi nhị trọng đỉnh phong, so với nàng vẫn còn một khoảng cách nhỏ.
- Ngươi bây giờ đã có thể đỡ được mấy chiêu của nàng, đủ để khiến người trong thiên hạ kinh ngạc đến rớt cằm. Nếu như ngươi chuẩn bị đầy đủ, sử dụng tốt bảy con Phượng Sí Nga Hoàng và khôi lỗi Chiến Thi, hoàn toàn có thể đứng ở thế bất bại. Đây là một hành động vĩ đại kinh người đến cỡ nào chứ?
- Ngươi khiến cho Thiếu Quân Bắc Cảnh tâm cao khí ngạo như ta đều phát ra tiếng tán thán từ tận đáy lòng. Ngoài ra, ngươi đè lên tóc ta rồi!
Lý Duy Nhất hơi ngẩng đầu lên nhích sang một bên, ánh mắt vừa vặn va chạm với nàng, nhất thời trong lòng khẽ run, dường như có một luồng lực lượng không thể nói rõ đang lôi kéo hắn, khiến hắn tới gần, muốn bắt lấy dung nhan tuyệt mỹ như ngọc gần trong gang tấc kia, nâng trong lòng bàn tay mà hôn.
Lý Duy Nhất nhanh chóng loại bỏ tạp niệm, kiềm chế xúc động, trong đầu phục chế lại quá trình suy nghĩ trong trận chiến lúc trước:
- Mấu chốt nằm ở chỗ bốn chữ chuẩn bị đầy đủ, cao thủ đỉnh phong quyết đấu đều phải chiếm tiên cơ, buộc phải tranh giành từng giây phút. Nàng ấy biết rõ ta nuôi dưỡng kỳ trùng, luyện chế khôi lỗi Chiến Thi, sao có thể cho ta cơ hội chuẩn bị đầy đủ? Trừ khi trốn trong bóng tối, thiết lập cạm bẫy, lấy sung sức đấu với kẻ thù mệt mỏi, đánh bất ngờ.
Ngay sau đó, Lý Duy Nhất nói cho Đường Vãn Châu thủ đoạn làm nhiễu Không Gian Độn Di của Tình Tảo, dặn nàng phải cẩn thận ứng phó.
Thần thái trong hai mắt Đường Vãn Châu từ tình nồng như nước dần trở nên sắc bén, một lần nữa nhìn về phía bầu trời tối đen như mực:
- Ở nhị trọng đỉnh phong, chưa chắc ta không thể vượt qua đại cảnh giới đánh bại nàng ta. Sở dĩ bây giờ kém nàng ta một bậc, là bởi vì ta ở Trường Sinh cảnh đột phá quá nhanh, dùng nhiều tài nguyên bảo vật như Long Hồn Nguyên Quang, dẫn đến tu vi không vững chắc bằng nàng ta, khả năng vận dụng đạo thuật kém hơn một mảng lớn.
- Nhưng tất cả những thứ này không phải là không thể bù đắp.
- Mấy ngày nay liên tục tử chiến, ta rõ ràng cảm giác pháp khí và Trường Sinh kinh văn trong cơ thể cô đọng hơn, thực lực hơi tinh tiến. Tiên Sát Thần Tuyết Thập Tứ Kiếm của ta cần không ngừng chiến đấu với cường giả, mài giũa giữa sự sống và cái chết, mới có thể nắm bắt được pháp tắc kiếm đạo kỳ diệu phù hợp với chúng nó hơn, từ đó uy lực càng mạnh mẽ hơn.
Lý Duy Nhất rất đồng ý với điều này.
Sở dĩ hắn vừa cảm ứng được Tình Tảo đã bị đối phương gắt gao chèn ép, ngay cả hít thở cũng khó khăn, mấu chốt nằm ở chỗ, khả năng vận dụng pháp khí, kinh văn, Pháp khí, ý niệm của Tình Tảo đều vượt xa hắn, đạo thuật thân pháp càng là xuất thần nhập hóa, tốc độ nhanh đến mức Lý Duy Nhất chống đỡ cũng khó khăn.
Yên lặng hồi lâu.
Đường Vãn Châu bỗng nhiên nói:
- Đã nhiều ngày trôi qua, tại sao ngươi còn dừng lại ở Thiên Đô Hà Minh Vực? Chẳng lẽ không biết nơi đó chắc chắn là nơi nguy hiểm sao.
Lý Duy Nhất không trả lời, ngược lại hỏi:
- Còn ngươi thì sao, tại sao cũng ở Thiên Đô Hà Minh Vực?
Đường Vãn Châu hời hợt nói một câu:
- Ta vốn đoán rằng sau khi ngươi thoát thân, chắc chắn sẽ giấu mình ở đó. Kết quả thổi tiêu địch nhưng không có người đến hội hợp với ta, chỉ đành tự chôn mình vào bùn đất để chữa thương.
Thực ra hai người đều có thể hiểu được tâm ý lời nhẹ mà tình nặng của đối phương.
Ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, quả thực là khó mà tìm ra người thứ ba được họ tin tưởng như vậy.
Đường Vãn Châu đột nhiên nói:
- Ngươi xem kìa, trên bầu trời vậy mà có ngôi sao.
Lý Duy Nhất cẩn thận nhìn kỹ, thực sự phát hiện ra một ngôi sao, tiếp đó là hai, ba ngôi sao... Rất mờ nhạt, nhưng tồn tại thật.
Trong lòng hắn chấn động, nói:
- Điều này có phải nghĩa là bóng tối bên trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc đang rút lui? Giống như bờ sông này, vậy mà mọc ra rất nhiều cỏ lau, ngoại trừ Minh Vực, những nơi khác cũng đang khôi phục sinh cơ.
- Chuyện này không phải là chuyện chúng ta nên quan tâm!
Đường Vãn Châu hít sâu một hơi, bỗng nhiên xoay người đứng lên, di chuyển cặp đùi ngọc thẳng tắp tròn trịa, hơi quỳ xuống, ngồi đè lên vùng bụng của Lý Duy Nhất.
Sau đó, nàng cúi người xuống, ôm lấy khuôn mặt hắn, đôi môi đỏ mọng dán sát vào, điên cuồng hôn, không còn kìm nén nữa, tùy ý trút ra tình cảm trong lòng.
Lý Duy Nhất không ngờ nàng đột nhiên có hành động mãnh liệt như vậy, nhưng nụ hôn này quá đỗi vụng về, căn bản là trông mèo vẽ hổ, hoàn toàn không biết cách mà chỉ cứng rắn hôn.
Gần như sắp bị nàng hôn đến nghẹt thở, Lý Duy Nhất mới khống chế eo thon lưng ngọc của nàng, ngược lại đổi vị trí của hai người.
Lý Duy Nhất một tay đỡ sau gáy nàng nhẹ nhàng đặt xuống đất, một tay ấn lên bờ vai ngọc ướt đẫm hương thơm, cúi đầu nhìn nàng.
Chỉ thấy ánh mắt nàng tuy sắc bén, nhưng lại giấu một loại mong đợi và e lệ.
Đường Vãn Châu nói:
- Ngươi đã ở bên trên, còn do dự cái gì? Không được thì xuống... ưm...
Lý Duy Nhất vùi mặt xuống, hai tay di chuyển lên xuống trên thân thể ngọc ngà săn chắc mà dẻo dai của nàng. Hai người rốt cuộc cũng tìm được nhịp điệu, từ lúc đầu mãnh liệt dần chuyển sáng dịu dàng quyến luyến.
Dần dần, Lý Duy Nhất nhận ra có điểm không đúng, nàng vậy mà khóc, hai mắt chảy ra nước mắt.
Môi lưỡi tách ra, tất cả cảm xúc của Lý Duy Nhất, bao gồm hai tay đều rút ra. Hắn chưa từng nghĩ tới, Đường Vãn Châu trong trạng thái bình thường có lúc yếu đuối như vậy.
Đường Vãn Châu nói:
- Lý Duy Nhất, ta rất khó chịu, tại sao lại khó chịu như vậy? Ta cứ tưởng giải phóng tình cảm, không kìm nén nữa là có thể dễ chịu hơn một chút, nhưng dường như đây cũng không phải là thần dược.
Vạt áo Đường Vãn Châu xộc xệch, lộ ra lớp áo mỏng bên trong, ngọc phong căng đầy phập phồng theo tiếng khóc, dường như bị Lý Duy Nhất bắt nạt vậy.
Mặc dù ánh mắt nàng vẫn sắc bén, nhưng người mù cũng có thể nhìn ra, nàng đang cố chịu đựng.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Là bởi vì lần thảm bại này?
Nàng nói:
- Trước đây ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh ta cũng không phải chưa từng bại, không phải chưa từng nhìn thấy binh lính bên cạnh từng người ngã xuống. Ta đã trải qua khoảnh khắc tuyệt vọng hơn thế này, nhưng chưa từng có cảm giác thất bại và cảm xúc đau khổ như vậy.