Lôi và điện (1)

Trong Lôi Thần Điện, thần tượng của Lôi Bộ Thần Minh được đúc bằng kim loại, trợn mắt dữ tợn, cao tới hơn hai mươi trượng.

Uy thế của nó nhiếp người, giống như có thể sống lại.

Vẻ mặt tông chủ Lôi Tiêu Tông nghiêm túc:

- Ý của ngươi là, việc này có liên quan tới bí mật bổ Doanh Châu bị Vong Giả U Cảnh bao trùm? Hơn nữa, đại kiếp U Cảnh ngàn năm trước còn có nguyên nhân sâu hơn?

Lê Viên Triệt nói:

- Ta không có cách nào kể nhiều hơn! Sở dĩ, nói cho Lôi huynh những chuyện này là hy vọng Lôi huynh lấy đại cục làm trọng... Hoặc là đổi một cách nói khác, lấy sự tu hành của tự thân làm trọng, đừng châm thêm một mồi lửa vào thế cục rắc rối của Lăng Tiêu Sinh Cảnh nữa. Ta biết nội tình và thực lực của Lôi Tiêu Tông các ngươi mạnh hơn nhiều so với vẻ ngoài.

Lê Viên Triệt nhìn tông chủ Lôi Tiêu Tông chìm vào trầm tư, không cho rằng như vậy là có thể khuyên nhủ được hắn, không nhiều lời thừa nữa, chuyển sang hỏi:

- Bên phía Tuyết Kiếm Đường Đình có phải là đã xảy ra chuyện hay không?

Yến tiệc đãi khách vào buổi trưa cực kỳ long trọng, nhiều vị cường giả có danh tiếng hiển hách của Lôi Tiêu Tông đã lộ diện.

Hải sản của Đông Hải, quỳnh tương của Tê Hà Hồ, thịt yêu thú của Bắc Cảnh, đều được đưa lên bàn ăn.

Trong lúc dự tiệc, Lý Duy Nhất nhìn thấy hơn mười vị võ tu Trường Sinh cảnh, từ trăm tuổi đến mấy trăm tuổi đều có, chỉ với một góc của tảng băng trôi này đã có thể nhìn ra thực lực của Lôi Tiêu Tông vượt xa Cửu Lê Tộc.

Mọi người nói tới Trường Sinh Địa Bảng sẽ công bố vào cuối năm, phân tích năm nay Lăng Tiêu Sinh Cảnh có những ai có thể vào bảng, trở thành Trường Sinh Nhân đời thứ chín.

- Mỗi một kỳ của Trường Sinh Địa Bảng, lấy ba mươi người làm danh sách đầu tiên, lấy hai trăm người làm danh sách thứ hai, lấy một ngàn người làm danh sách thứ ba, tổng cộng một ngàn hai trăm ba mươi người.

- Trong vòng trăm tuổi, đạt tới nhị trọng đỉnh phong mới có một tia cơ hội. Đạt tới tam trọng mới khá là chắc chắn.

- Những kỳ trước, người của Lăng Tiêu Sinh Cảnh có thể vào bảng chỉ đếm trên năm ngón tay.

- Năm nay có lẽ sẽ hơi khác. Thứ nhất, mười mấy năm chiến loạn, rèn giũa ra không ít nhân vật ghê gớm. Thứ hai, trận chiến Thành Lăng Tiêu, vô số Siêu Nhiên mất mạng, vẻn vẹn chỉ là sức mạnh ẩn chứa trong thi hài Siêu Nhiên, Bỉ Ngạn Thiên Đan, cửu tuyền của Siêu Nhiên đã khiến tu vi của nhiều người tăng mạnh. Thứ ba, khai quật Cổ Tiên Long Hài, không ít võ tu Trường Sinh cảnh đều có thu hoạch lớn.

Lý Duy Nhất âm thầm kinh ngạc, không nghĩ tới Lăng Tiêu Sinh Cảnh cách xa Bách Cảnh Sinh Vực, nằm ở tận cùng phía nam, vậy mà cũng theo đuổi Trường Sinh Địa Bảng, còn hiểu biết rõ ràng.

Hắn không biết, trước kia, mỗi khi Trường Sinh Địa Bảng ban bố, người đăng bảng sẽ nhận phần thưởng rất hậu hĩnh từ Lăng Tiêu Cung.

Mà ở bên ngoài, võ tu lên bảng của Lăng Tiêu Sinh Cảnh lập tức sẽ được các phương lôi kéo, ngay cả Cổ Giáo, Đạo Cung, hoàng đình đều sẽ ra mặt chiêu mộ, ích lợi nhiều vô cùng.

Dù sao hơn một trăm tòa Sinh Cảnh, một giáp mới sinh ra hơn một ngàn người, mỗi người đều là hạt giống Siêu Nhiên.

Ví dụ như, Siêu Nhiên của Ma Quốc chết trong tay Thiền Hải Quan Vụ, sinh ra ở Lệ Châu thuộc Nam Cảnh của Lăng Tiêu Sinh Cảnh là Lệ Long Thụ, chính là gia nhập Ma Quốc với thân phận Trường Sinh Nhân vào nhiều năm trước.

Ngàn năm gần đây, sự thất thoát nhân tài của Lăng Tiêu Sinh Cảnh lại càng thêm nghiêm trọng.

Tần Phong khẽ thở dài một tiếng:

- Đáng tiếc, sinh không gặp thời. Nếu cho ta thêm thời gian ba mươi năm, trước khi trăm tuổi, ta vẫn có thể đi trùng kích tam trọng một lần.

Được Long Hồn Nguyên Quang tương trợ, hắn đã đạt tới nhất trọng đỉnh phong.

- Lăng Tiêu Sinh Cảnh năm nay có Lý Thần Ẩn và Đường Vãn Châu, chắc chắn sẽ vào Trường Sinh Địa Bảng. Đáng tiếc, hai người các ngươi tuổi còn quá nhỏ, chịu nhiều thiệt thòi, bằng không sau khi bước vào tứ trọng, tuyệt đối có thể tiến vào danh sách đầu tiên. Lăng Tiêu Sinh Cảnh có hai người tiến vào danh sách đầu tiên quá hãnh diện, võ tu của toàn bộ Sinh Cảnh cũng được nở mặt theo.

Lý Duy Nhất âm thầm suy nghĩ có nên về Cửu Lê Tộc, đón Ẩn Quân vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc hay không. Nhờ vào Minh Vực, nói không chừng hắn có thể nâng cảnh giới lên, tranh giành một vị trí Trường Sinh Nhân.

Sau này, thân phận địa vị và tài nguyên có thể thu được sẽ hoàn toàn khác.

Một lão nhân râu bạc mặc áo tím hơn ba trăm tuổi cười nói:

- Lý Thần Ẩn có lẽ không biết, năm xưa, Tần lão cũng là Trường Sinh Nhân.

Tần Thiên Tụng xua tay cười khổ, dáng vẻ rất hổ thẹn:

- Tính ra, lão phu đã coi như là Trường Sinh Nhân đời thứ ba, người cùng thế hệ hoặc là chết ngoài ý muốn, hoặc là đã phá cảnh Siêu Nhiên. Kẻ còn kẹt ở thất trọng đều là loại thật giả lẫn lộn như lão hủ.

- Nhớ năm xư còn trẻ, thời đại kia của chúng ta cũng có mấy chục nhân vật kinh diễm tột cùng. Bây giờ chênh lệch lớn, có Siêu Nhiên Bỉ Ngạn bay thẳng lên chín tầng trời, du lịch Trung Thổ và Tây Phương Phật Quốc. Cũng có tiên tử hóa thành xương trắng, môn sinh Thiên Tử bị phế tu vi, khiến người ta thổn thức.

- Năm nay, ngoại trừ Lý Thần Ẩn và Đường Vãn Châu, bên phía hoàng đình và Ẩn Môn của các thế lực cấp Thiên Vạn hẳn là sẽ xuất hiện vài người.

Sau yến tiệc, Tần Phong và Lý Duy Nhất luận bàn đơn giản một hồi, không phân thắng bại.

Sau khi những lão nhân Trường Sinh cảnh của Lôi Tiêu Tông lần lượt cáo từ rời đi, Lý Duy Nhất khiêm tốn thỉnh giáo lôi pháp với Tần Thiên Tụng. Tần Phong đi theo phía sau hai người.

- Xoạt!

Lưới ánh sáng của trận pháp trong Lôi Hải tám trăm dặm mở ra một khe hở.

- Ầm ầm ầm!

Không có trận pháp cản trở, lập tức, tiếng lôi điện dày đặc truyền đến như núi kêu biển gầm. Giống như ức vạn con Lôi Điểu cùng kêu, lại tựa như trống trận viễn cổ đang chấn động, cũng có tiếng vỡ vụn giòn giã như sông băng sụp đổ.

Không có một khoảnh khắc yên tĩnh.

Bước vào trong trận pháp, Lý Duy Nhất ngẩng đầu nhìn lại. Bầu trời không phải màu xanh, mà là màu tím sậm, giống như nước mực đang lưu động.

Điện quang luôn lấp lóe.

Trong không khí đầy mùi khét giống như nham thạch bị hòa tan, lại có hàn khí cuồn cuộn truyền tới từ Lôi Hải, sông băng.

Tần Thiên Tụng nhìn Lôi Hải và sông băng vô biên vô tận trước mắt, kể lại:

- Lôi và điện cùng một nguồn gốc, đều bắt nguồn từ một loại pháp tắc cổ xưa, là sự thể hiện hình ảnh hóa của lực lượng pháp tắc.

- Lôi thuộc dương, điện thuộc âm.

- Điện là chất, lôi là hình.

- Điện là thiên phạt, lôi là sinh cơ.

- Điện gần như ánh sáng nhưng không phải ánh sáng, giống như kiếm bén tuyệt thế, sắc bén vô song, biến hóa vô thường. Lôi thì chủ yếu là sóng âm và chấn động, giống như một thanh chiến chùy, lực lượng nặng nề.

- Lôi điện nhất định phải tu luyện cùng nhau, bằng không riêng âm thì không sinh, riêng dương thì không lâu dài.

...

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters