Thái Âm Giáo đến (1)

Dần dần, Lý Duy Nhất giống như hóa thân thành Lôi Điện Thần, có thể cải biến quỹ tích của lôi điện chém tới, tiếp đó từng bước một thuần hóa Huyền Minh Tử Lôi tuôn đến, khống chế cường độ của nó.

Nếu như quá mãnh liệt, hắn liền vung kiếm đánh tan.

Cảnh này, không chỉ làm Tần Phong nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, tông chủ Lôi Tiêu Tông đứng ngoài đại điện trên đỉnh núi ở phương xa cũng nỗi lòng phức tạp.

Ánh mắt hắn càng thêm kiên định, nói với Lê Viên Triệt ở bên cạnh:

- Ngươi xem, hắn mới tu luyện được bao nhiêu năm? Chỉ vì tham ngộ Cửu Tiêu Bí Tàng mà đi xa hơn so với võ tu đã tu hành trăm năm, hai trăm năm của Lôi Tiêu Tông về mặt đạo lôi pháp.

- Nếu không lấy lại được Cửu Tiêu Bí Tàng, bản tọa làm sao có thể cam tâm? lão Lê biết rõ nhất tu vi và tư chất của bản tọa, nếu có thể tham ngộ Cửu Tiêu Bí Tàng, không dám mơ đến Võ Đạo Thiên Tử, nhưng có hy vọng chạm tới Trữ Thiên Tử chứ?

- Ta biết, Hoàng Ngọc Dao dã tâm bừng bừng, ra vẻ dòm ngó Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, thực chất là nhúng chàm tiên đạo long mạch của Đông Hải, muốn đảo ngược lại đánh về Lăng Tiêu Sinh Cảnh, xây dựng lên một quốc độ huy hoàng hơn ngàn năm trước nhiều.

- Nếu nàng hoàn trả lại Cửu Tiêu Bí Tàng, bản tọa ngược lại có thể suy xét, dẫn dắt Lôi Tiêu Tông thần phục giống như trước kia.

- Nếu không, hiện giờ cục diện thay đổi trong nháy mắt, thời đại mênh mông cuồn cuộn. Ta không tin nàng có thể lấy sức của một người áp phục các thế lực như Đạo Cung, Đông Hải Yêu tộc, Tây Phương Yêu tộc, Kiếm Đạo Hoàng Đình, Tả Khâu Môn Đình, Tuyết Kiếm Đường Đình.

- Lăng Tiêu Sinh Cảnh đã không còn giống như trước kia!

- Cửu Lê Tộc các ngươi lựa chọn như thế nào? Chọn nàng hay là chọn Tả Khâu Môn Đình và Độ Ách Quan?

Tông chủ Lôi Tiêu Tông ném cho Lê Viên Triệt một nan đề.

Ba ngày hai đêm trôi qua.

- Ầm ầm!

Trong cơ thể Lý Duy Nhất truyền ra một tiếng đứt gãy giống như núi non sụp đổ, Trường Sinh Tỏa thứ ba Thanh Long Tỏa đã đứt.

- Xoạt!

Vị trí mà Trường Sinh Tỏa đứt, sinh mệnh tinh khí cường đại phóng ra, từ hai cánh tay lan tràn ra toàn thân, khiến cho thân thể, ý niệm, hồn linh, pháp khí của hắn đều đang lột xác.

Trong đó, nửa người trên tăng tiến rõ ràng nhất.

Sức mạnh của hai cánh tay lớn đến mức giống như có thể dùng tay không xé toạc thân núi.

- Cuối cùng cũng bước vào Trường Sinh cảnh tam trọng!

Tinh thần Lý Duy Nhất vừa khoan khoái vừa phấn khởi, tiếp đó thổ nạp, liên tục không ngừng thiên địa pháp khí hỗn loạn lại cuồng bạo ở nơi này, không chút kiêng dè, hấp thu cả Huyền Minh Tử Lôi.

Hấp thu vào trong cơ thể, xoay quanh Trường Sinh Kim Đan một vòng liền chuyển hóa thành pháp khí.

Lực lượng pháp tắc huyền diệu tột cùng giữa thiên địa hội tụ lại đây, hình thành một luồng khí tức càng ngày càng mạnh.

Sau lưng Lý Duy Nhất ngưng tụ ra một đoàn quang ảnh lôi vân mờ ảo mà cao lớn.

Dần dần, quang ảnh lôi vân từ mờ ảo trở nên rõ ràng, tràn ngập uy thế, hai mắt lấp lóe lôi điện, lờ mờ có thể thấy được hình dáng của thần giáp.

Tần Phong ngửa mặt nhìn lên pháp tướng Lôi Bộ Thần Minh, không ngừng lui về phía sau, trong lòng chỉ muốn chửi thề thành tiếng:

- Hắn vậy mà có thể ngưng tụ ra pháp tướng Lôi Bộ Thần Minh, rất ít người của Lôi Tiêu Tông có thể làm được việc này.

Lý Duy Nhất nhìn thấy pháp tướng Lôi Bộ Thần Minh thì lộ vẻ vui mừng.

Muốn tu luyện Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm tâng sáu thành công nhất định phải có sự gia trì của pháp tướng Lôi Bộ Thần Minh. Hiện tại, coi như hắn đã có căn cơ.

- Thiên Kiếp Hành!

Lý Duy Nhất lao ra như tia chớp, kèm theo tiếng sấm ầm ầm và chấn động không khí.

Pháp tướng Lôi Bộ Thần Minh hóa thành một dòng sông lôi điện xuất hiện dưới chân hắn.

Thiên Kiếp Hành là thân pháp trên Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm.

Ở nhị trọng, Lý Duy Nhất dù thế nào cũng không thể thi triển ra được.

Cảnh giới vừa phá, tu vi tăng mạnh lại giống như nước chảy thành sông, pháp khí trong cơ thể vận chuyển liền trực tiếp lướt qua không gian.

Một lát sau, Lý Duy Nhất vượt qua mấy chục dặm, đáp xuống mặt băng ở sâu bên trong Lôi Hải hơn.

Lôi điện trên người hắn tiêu tán.

Phía trước chính là khu vực của Bích Lạc Thanh Lôi, cảnh tượng cực kỳ kinh người, khiến người ta nín thở.

Điện quang trên bầu trời không còn là tia chớp lóe lên rồi biến mất nữa, mà giống như dòng sông màu xanh đang cuồn cuộn chảy xuôi.

Lý Duy Nhất cảm nhận được khí tức cực độ nguy hiểm, nhưng chính tại một nơi không có sinh linh tồn tại như vậy, vậy mà mọc vài cổ thụ đen kịt như than cháy.

Cả thân cây như nham thạch màu mực, chỉ có mầm non trên đầu cành là xanh tươi ướt át, chứa đựng sinh mệnh khí tức bàng bạc.

Trong lòng Lý Duy Nhất hiểu ra:

- Đây có lẽ chính là khí sinh mệnh trong lôi điện mà Tần lão đã nói. Lấy cảnh giới hiện tại của ta còn chưa ngộ tới tầng đó.

Lý Duy Nhất tiến về phía trước một bước.

Lập tức, dòng sông lôi điện màu xanh trên bầu trời mang theo sức mạnh sóng âm và chấn động, tựa như tiếng trống trận vang rền ầm ầm đánh tới.

- Ầm ầm ầm!

Màng nhĩ Lý Duy Nhất như nổ tung, trái tim tựa hồ cũng sắp nát vụn, hắn không dám cứng rắn chống lại thứ sức mạnh ở cấp bậc này?

Hắn lập tức lấy ra hai cây trận kỳ đã chuẩn bị từ sớm.

Hắn dịch chuyển sang một bên né tránh, giống như đấu bò, tay phải vung trận kỳ đón lấy dòng sông lôi điện màu xanh đang tuôn đến, thu nó vào trong cờ.

Đó là hai lá trong tám cây trận kỳ của Bát Trận Kỳ mà Bạch Xuyên từng sử dụng.

Sau khi nạp đầy hai cây trận kỳ, Lý Duy Nhất mới luyến tiếc rời khỏi.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Lôi Tiêu Tông chiếm giữ một tuyệt thế bảo địa, mượn nhờ lực lượng lôi điện để trùng kích Trường Sinh Tỏa thì chắc chắn nhanh gấp đôi.

- Tu luyện ở đây trong vòng vài năm, ta nhất định có thể luyện được đế thuật tầng sáu tới mức nhập môn. Những tiền bối thất trọng đã tu hành mấy trăm năm cũng chưa chắc có thể đến tầng sáu.

Lý Duy Nhất nâng hai cánh tay lên, hai bàn tay đen thui, đau nhức như bị lửa thiêu đốt.

Dù đã kích hoạt lực lượng phòng ngự, dù hắn cố ý né tránh, vẫn bị dính vào một chút liền trọng thương.

Nếu thứ này trực tiếp rơi lên người thì chắc chắn sẽ bị thương nặng.

Tần Phong nhìn thấy Lý Duy Nhất đi ra từ trong Lôi Hải, lòng hắn còn rung động, chưa hoàn toàn bình tĩnh lại, dùng ánh mắt ngập tràn kính ý hỏi:

- Lý Thần Ẩn... đột phá tu vi rồi sao?

Lý Duy Nhất cười cười:

- Ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, ta mượn nhờ Minh Vực và Xuân Tàm tu luyện mười mấy năm, cho nên cảnh giới tu vi đã đi trước một bước! Tần huynh mà có được cơ duyên như vậy cũng sẽ không thua kém.

Nội tâm Tần Phong cân bằng hơn một chút:

- Lôi điện rất khó lưu trữ, sẽ không ngừng xói mòn. Sử dụng Lôi Pháp Huyền Băng cũng chỉ có thể lưu trữ được phàm lôi trần thế, không thể chứa Huyền Minh Tử Lôi và Bích Lạc Thanh Lôi.

Lý Duy Nhất biết đối phương là lo lắng cho hắn dã tràng xe cát, liền cười nói:

- Tần huynh có điều không biết, tại hạ có vài phần tạo nghệ về tu hành niệm lực. Sử dụng trận văn và phù văn lôi điện đủ cao thâm là có thể khóa lại sức mạnh của Bích Lạc Thanh Lôi.

Nghe được lời này, trái tim Tần Phong lại chùng xuống, cực kỳ khó chịu, gượng ép nặn ra một nụ cười.

Hai người mang theo tâm tình khác biệt đi ra khỏi Lôi Hải.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters