Giữa Siêu Nhiên đỉnh phong với nhau cũng có sự chênh lệch to lớn.
Ngoài điện, giọng nói của Ngọc Dao Tử từ hư không xa xôi truyền tới:
- Muốn Sinh Tuyền, vậy Ma Quốc có thể đưa ra thứ gì?
- Vù!
Thân ảnh tuyệt lệ như tiên từ xa tới gần, xuất hiện trước cửa điện, đổ xuống một cái bóng ngược dài. Khí thế của nàng trác tuyệt, ném ra một cái đầu Siêu Nhiên.
Đầu Siêu Nhiên đập mạnh vào làm vỡ đại điện, vết nứt lan rộng.
Cửu Phân Long nhìn về phía thân ảnh ngoài cửa kia:
- Chỉ cần Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc lấy ra Sinh Tuyền, Ma Quốc xuất binh tương trợ, cùng thiên hạ chống lại đại quân Thệ Linh là chuyện có thể thương lượng.
Nghe thấy lời này, đáy mắt tộc trưởng Tuế Nguyệt Cổ Tộc hiện lên vẻ do dự.
So với sự tồn vong sống chết của một tộc và một tòa Sinh Cảnh, Sinh Tuyền là thứ có thể giao ra ngoài. Nhưng chỉ sợ, mời được đại quân Ma Quốc đến, lại không thể đưa đi.
Càng sợ lòng tham của bọn họ không đáy.
Ngọc Dao Tử bước vào trong điện, tiếng bước chân nặng nề như sấm, sát khí trên người vẫn còn nồng đậm:
- Sinh Tuyền không rõ tung tích, nhưng Mệnh Tuyền đang nằm trong tay ta, Mệnh Tuyền cũng có thể tục mệnh.
Ánh mắt ba vị Ma Tướng của Ma Quốc đều đổ dồn về phía nàng.
Sao Ngu Bá Tiên có thể không muốn lấy Mệnh Tuyền?
Chẳng qua là, Ngọc Dao Tử không dễ bắt chẹt như vậy, Thiền Hải Quan Vụ lại càng không biết ẩn thân nơi nào.
Ngọc Dao Tử đứng giữa đại điện, đôi mắt như hàn tinh, toàn thân bao phủ trong ánh sáng lưu ly sặc sỡ:
- Ta đến đề nghị một việc, ba vị hãy truyền lời cho Ngu Bá Tiên.
- Lăng Tiêu Cung ta sẽ dùng thân phận chủ nhân của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc tham gia Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ, tiền cược đưa ra chính là Mệnh Tuyền.
- Điều kiện là, Ma Quốc lập tức rút lui về phía sau trận pháp trường thành, và mở đường cho viện quân các Sinh Cảnh lớn đi qua. Trong vòng ngàn năm, không được dòm ngó Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc và Thánh Đường Sinh Cảnh nữa. Đồng thời thề, nếu như vi phạm lời hứa sẽ bị Thiên Tử Nhân tộc cùng nhau giết.
- Có thể lấy được Mệnh Tuyền hay không, thì phải chờ xem bản lĩnh thế hệ trẻ Ma Quốc các ngươi.
Tả Thiên Thanh lộ ra vẻ mặt khác thường, chiêu này của Ngọc Dao Tử đúng là một mũi tên trúng nhiều đích.
Nếu có thể mượn việc này khiến Ma Quốc lui binh, cứu lấy Thánh Đường Sinh Cảnh, như vậy Lăng Tiêu Cung trở thành chủ nhân của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc sẽ không còn là dậu đổ bìm leo nữa, mà là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Tương lai chấm dứt chiến tranh, nếu Tuế Nguyệt Cổ Tộc và ba Ức Tông phản bội trở mặt chính là vong ân phụ nghĩa.
Điều duy nhất khiến Tả Thiên Thanh nghi hoặc khó hiểu là, thực lực thế hệ trẻ của Ma Quốc gấp mười lần Lăng Tiêu Cung và Thánh Đường Sinh Cảnh. Lấy Mệnh Tuyền ra làm vật đánh cược, có khác gì tặng không?
Điều kiện của Ngọc Dao Tử cũng không tính là khắc nghiệt, Tả Thiên Thanh không nghĩ ra Ngu Bá Tiên sẽ từ chối.
Ba vị Ma Tướng không ngờ cuộc hội đàm lần này sẽ có thu hoạch mang tính đột phá như vậy, đều mừng rỡ như điên.
Cửu Phân Long vẫn bình tĩnh suy xét Ngọc Dao Tử mưu tính điều gì, hỏi:
- Nếu trong Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ, Ma Quốc đoạt được sách ngọc Mệnh Tuyền, nhưng ngươi lật lọng thì làm thế nào?
Ngọc Dao Tử nói:
- Bản cung chủ đương nhiên cũng sẽ lập lời thề bị Thiên Tử Nhân tộc cùng nhau giết! Hơn nữa, đây là thịnh hội bình ổn phân tranh do các Võ Đạo Thiên Tử chủ trì, ai dám bỡn cợt bọn họ?
- Xem ra ngươi rất tin tưởng vào thế hệ trẻ của Tuế Nguyệt Cổ Tộc.
Cửu Phân Long suy đoán là trong trăm năm qua, Tuế Nguyệt Cổ Tộc sử dụng tài nguyên và thủ đoạn như Minh Vực trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, bồi dưỡng được một đám cao thủ trẻ tuổi cho Ngọc Dao Tử sự tự tin, nên nàng mới dám đánh cược lớn như vậy.
Không nghĩ nhiều nữa, hắn thả ý niệm ra, phái người dùng tốc độ nhanh nhất truyền tin về Tiêu Dao Kinh.
Không bao lâu sau, tín phù của Ngu Bá Tiên truyền về trận pháp trường thành, không hoàn toàn đồng ý với điều kiện và ý tưởng của Ngọc Dao Tử, đã nhìn thấu dã tâm mượn cơ hội thu phục Thánh Đường Sinh Cảnh của nàng. Thay vào đó, đưa ra một đề nghị cực kỳ hấp dẫn cho Tuế Nguyệt Cổ Tộc.
Mệnh Tuyền và Sinh Tuyền, hắn đều muốn lấy.
...
Non sông vạn dặm lấy Xuân Thành làm trung tâm đã hoàn toàn khôi phục ánh sáng, hóa thành một tòa Sinh Cảnh.
Ngọc Dao Tử chỉ có một trang Quang Minh Tinh Thần Thư, sau khi kích hoạt vài lần, hào quang liền cạn kiệt, cần phải hấp thu lại ánh sáng của nhật nguyệt tinh thần để tích trữ, khoảng thời gian này sẽ không ngắn.
Cách đó hơn nửa năm, Lý Duy Nhất lại trở về Xuân Thành, dẫn theo đám người Cửu Lê Tộc đi ra khỏi Xuân Trạch, lúc này mới cởi bỏ phong ấn cảm nhận của bọn họ.
- Trời ạ, đó chính là Tuế Nguyệt sao? Sao lại rơi xuống mặt đất?
- Hào quang của nó vô cùng đặc biệt, minh tưởng hấp thu chắc chắn có thể khiến niệm lực linh quang lột xác.
- Nơi đó chính là Minh Vực mà Thần Ẩn Nhân nói sao? Cả thiên địa đều bị sương mù màu lam nhạt bao phủ.
Mọi người đều đang quan sát thế giới mới mẻ này, có người vui mừng, có người khát khao.
Nghiêu Thanh Huyền hóa thành một luồng sáng lao thẳng vào Minh Vực, sau đó, dừng lại dưới gốc cây, cẩn thận cảm nhận sự thay đổi của thiên địa bê ntrong và ngoài.
- Vút!
Bóng dáng của Tinh Nguyệt Nô bay dọc theo vùng nước chia cắt đông và tây thành, kinh ngạc nhìn về phía Lý Duy Nhất và đám người Cửu Lê Tộc, đè nén niềm vui sướng trong lòng, hỏi:
- Cửu Lê Tộc cũng muốn chuyển vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc à?
Lý Duy Nhất nói:
- Không phải, chỉ có chừng này người thôi. Ngươi là đệ tử của Tam cung chủ, ngươi sắp xếp chỗ ở cho bọn họ đi.
- Được, giao cho ta lo.
Tinh Nguyệt Nô chính là Ẩn Nhân trưởng lão của Cửu Lê Tộc.
Sau khi nàng cùng Lê Tùng Cốc trao đổi một lát, liền dẫn mấy chục người Cửu Lê Tộc vào trong Minh Vực.
Bên ngoài mới chỉ qua hơn nửa năm, nhưng trong Minh Vực đã qua vài năm.
Lý Duy Nhất âm thầm quan sát sự thay đổi của Xuân Thành, việc xây dựng đang diễn ra rầm rộ, đã dần ra dáng thành trì, các loại vật tư liên tục được chuyển tới thông qua Truyền Tống Trận, hoặc là vận chuyển từ Vũ Lâm Sinh Cảnh tới trong thành.
Đất đai ven hồ, ven sông ngoài thành đã được khai hoang hoàn toàn, nối liền thành từng mảnh, đã gieo hạt và thu hoạch vài mùa.
Đứng trên tường thành nhìn ra xa, nhìn thấy thế giới tràn trề sức sống trước mắt, dòng người nườm nượp qua lại, khu chợ đã trở nên nhộn nhịp, lại hồi tưởng đến sự mờ mịt và đổ nát của hơn nửa năm trước, trong lòng Lý Duy Nhất sinh ra một loại cảm xúc vui sướng.
Niềm vui sướng này bắt nguồn từ tình yêu với sự sống, vì tham gia vào việc sáng tạo mà cảm thấy hưởng thụ.
Ý nghĩa bản chất của tu luyện không phải là vì chiến đấu, giết chóc, hủy diệt, mà nên là sinh mệnh và sáng tạo, cùng với sự tìm tòi và theo đuổi đỉnh phong võ học.
Quá trình này tất nhiên vô cùng trắc trở và gian nan.
Cát Tiên Đồng giống như một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi, mãi mãi không lớn được, xuất hiện sau lưng Lý Duy Nhất, hỏi:
- Sư đệ, đang nhìn gì thế?