Hiển nhiên Tư Kỳ biết nhược điểm của kiếm trận, không hề phản bác:
- Sau này cứ gọi ta là Tư Kỳ là được! Võ tu tu hành, ai có thành tựu thì người đó cao hơn một bậc.
Hoắc Chính thể phách cao lớn, trên ngực và lưng mọc mấy chục mảnh vảy, nói:
- Không sai, không cần thiết phải khách sáo như thế, gọi ta Hoắc Chính, Chính ca, A Chính đều được.
Theo như lời tự thuật của hắn, từ nhỏ đã uống máu Cổ Tiên Cự Thú, cũng từng uống long huyết của Phi Long và Cổ Tiên Long Hài.
Hắn không biến thành Dị Nhân Chủng, chỉ xảy ra dị biến nhẹ.
Lý Duy Nhất không phải loại người kiểu cách, liền nói:
- Thực ra, ba vị có thể tu luyện một loại chiến pháp hợp kích. Tiện Ngư là Thánh Linh Niệm Sư tam trọng, tinh thông trận pháp, lực lượng và phòng ngự thân thể của Chính ca phi phàm, cộng thêm kiếm trận của Tư Kỳ. Nếu phối hợp khéo léo, ta thấy môn sinh Thiên Tử cùng cảnh giới đối đầu với các ngươi cũng không có nhiều cơ hội chiến thắng.
Quần thể cung điện Pháp khí của Lăng Tiêu Cung nằm trên đỉnh núi cách đó không xa.
Tam cung chủ xinh đẹp đứng ngoài điện, nhìn xuống năm người trong bãi đất trận pháp dưới núi, giọng nói êm tai mang theo ý cười bay theo gió:
- Chuyện này còn cần ngươi nhắc nhở sao, bản cung chủ đã sớm tạo cho bọn họ một bộ chiến trận hợp kích. Lý Duy Nhất, lên đây gặp ta.
Lý Duy Nhất nhìn Cát Tiên Đồng và ba người Tư Kỳ.
Cát Tiên Đồng cười cười:
- Tam cung chủ chỉ gọi ngươi thôi, mau đi đi, chắc chắn có chuyện tốt.
Còn có một nhóm võ tu khác bị kinh động vì Lý Duy Nhất đến Xuân Thành, đã chứng kiến cuộc tỷ thí vừa rồi.
Là Tiêu Vũ, chân truyền của Thanh Hư Tông, một trong ba Ức Tông của Thánh Đường Sinh Cảnh. Hắn và Mạc Đoạn Phong từng giao đấu, ép Mạc Đoạn Phong phải dùng tới đao thứ nhất trong Đoạn Phong Thất Trảm mới đánh bại được hắn.
Hắn là cường giả chỉ đứng sau Nam Cung của Thánh Đường Sinh Cảnh.
Phải biết, khi đấu với Thiếu Dương Vệ Từ Đạo Thanh cùng cảnh giới, đao của Mạc Đoạn Phong không cần ra khỏi vỏ vẫn đánh bại hắn. Từ đó có thể thấy, trình độ của Tiêu Vũ cao đến mức nào.
Một nữ võ tu tam trọng của Thanh Hư Tông đứng phía sau Tiêu Vũ cười một tiếng:
- Ta biết rành chiến lực của Tư Kỳ, không bằng Đại sư huynh. Lý Duy Nhất lại không dám đón lấy một kiếm này của hắn, có thể thấy lời đồn luôn thích nói quá sự thật, hắn được đám người kia tâng bốc lên tận mây xanh rồi!
Một đệ tử khác của Thanh Hư Tông nói:
- Cho dù đỡ được kiếm đó thì đã sao? Đại sư huynh đã là tứ trọng, còn hắn thì chưa biết bao giờ mới đến tứ trọng
Tiêu Vũ nói:
- Truyền nhân Đạo Pháp của Đại cung chủ sao có thể chỉ có hư danh chứ? Một kiếm mạnh nhất của kiếm trận Tư Kỳ không đơn giản đâu, cùng cảnh giới thì ta chỉ có thể tránh né.
Tiêu Vũ từ bỏ ý định thăm dò và kết giao, nói với đám võ tu Trường Sinh cảnh của Thanh Hư Tông:
- Mọi người tiếp tục bế quan tu luyện, tu vi nâng cao thêm một phần cũng tốt. Mặc dù Thánh Đường Sinh Cảnh không tham gia phân tranh của Bách Cảnh, nhưng sẽ có nhiều thế lực lớn đưa ra cái giá trên trời mời chúng ta giúp đỡ. Chúng ta hoàn toàn có thể nhân cơ hội này đưa ra điều kiện, xin bọn họ xuất binh cứu viện Thánh Đường Sinh Cảnh.
- Đại sư huynh nói không sai, chúng ta phải dùng cách của riêng mình góp một phần sức lực.
...
Đại điện Lân Đài của Lăng Tiêu Cung được dời từ Thành Lăng Tiêu đến đây. Lan can chạm trổ lầu các bằng ngọc, nền lát bằng vàng ngọc, từng xà từng cột cực kỳ xa hoa. Dưới ánh trăng Tuế Nguyệt chiếu rọi, nó tỏa ra hào quang rực rỡ, toát lên một khí thế uy nghiêm vô thượng.
Tam cung chủ mặc thải y nghê thường, làn váy như lông chim phượng, tóc búi cao, da mịn như ngọc, bước đi ở phía trước, để lại hương thơm say lòng người dọc đường. Nàng dẫn Lý Duy Nhất vào trong điện, rồi lại cho toàn bộ thị tòng lui xuống.
Vị Tam cung chủ này không có uy nghi của cường giả, cũng không lạnh lùng nghiêm túc, mang đến cảm giác linh động và cá tính của tuổi thanh xuân tươi đẹp.
Nhưng Lý Duy Nhất lại căng thẳng, vừa định lên tiếng.
Tam cung chủ ngồi xuống ghế phượng rộng lớn, cơ thể mềm mại tựa nghiêng, cười tủm tỉm, đôi mắt sáng long lanh, nói trước:
- Căng thẳng cái gì? Chỉ hỏi ngươi mấy câu thôi, bản cung chủ rất tò mò, rõ ràng Cát Tiên Đồng mới là truyền nhân Đạo Pháp của sư tỷ, tại sao sư tỷ cứ muốn dùng thân phận này để bảo vệ ngươi? Sư tỷ không phải người dễ gần, các ngươi rốt cuộc có quan hệ gì?
Lý Duy Nhất đón lấy ánh mắt sáng rực của nàng, cảm thấy vị Tam cung chủ này hình như hiểu lầm điều gì, chẳng lẽ cho rằng hắn là Diện Thủ của Ngọc Dao Tử?
Lý Duy Nhất trả lời đúng sự thật, không muốn tiếp tục bị nàng truy vấn về chủ đề này:
- Thực ra là bởi vì, lúc Đại cung chủ gặp nạn, vẫn luôn là ta chăm sóc nàng.
- Ta nghe nói, sau khi Vụ Thiên Tử chém giết một đám Siêu Nhiên Thệ Linh dưới trướng Lan đại nhân, Tam cung chủ đã dùng chúng nó luyện chế ra tủy hồn Siêu Nhiên? Tư Kỳ đã dùng không ít đúng không.
- Lương Tiện Ngư nói, hắn sử dụng tinh thần niệm lực của Vương Niệm Sư Thánh Linh để tu luyện. Hoắc Chính nói, hắn mỗi ngày đều ăn huyết nhục của Siêu Nhiên, bí năng pháp tắc ẩn chứa bên trong không hề bị thất thoát, căn bản ăn không hết, tu vi liên tục nâng cao.
- Tam cung chủ, thực ra quan hệ của ta và Vụ Thiên Tử còn tốt hơn cả Đại cung chủ. Nàng giết nhiều Siêu Nhiên như vậy, chắc chắn sẽ chia cho ta một phần.
Là người có công lớn trong trận chiến Thành Lăng Tiêu, Lý Duy Nhất đương nhiên có tư cách mở miệng hỏi điều này. Phải biết rằng, Thanh Loan, Tử Loan, Sơn Quân Uế Họa, Tứ Cực Viên Vương đều là cường giả hàng đầu trong Yêu Vương, vừa mới chết, bí năng hùng hậu, khí huyết dồi dào.
Cát Tiên Đồng ăn huyết nhục, uống cốt tủy của bọn chúng liền có thể tu luyện ra Trường Sinh Thể.
Còn Lý Duy Nhất chỉ có huyết nhục của Lục Thải Khổng Tước và con gà trống lớn của La Bình Đạm, hắn coi như bảo bối, bây giờ nhớ lại đúng là nghèo mạt rệp.
Nếu lấy được một mớ huyết nhục Siêu Nhiên đỉnh phong mang về cùng chia sẻ với võ tu Cửu Lê Tộc, đó cũng là chuyện cực kỳ nở mày nở mặt.
Hương thơm trong Lân Đài Điện rất đặc biệt, ngửi vào có một loại cảm giác kỳ dị thanh ngọt và say lòng người, ngọn nguồn là từ thân thể mềm mại của Tam cung chủ được bọc trong bộ thải y nghê thường.
Tam cung chủ đương nhiên biết Lý Duy Nhất và Thiền Hải Quan Vụ có liên hệ nào đó, nếu không tại sao lúc trước nàng giao sư tỷ trúng Lục Niệm Tâm Thần Chú cho hắn?
Đây là một sự tín nhiệm vượt xa bình thường!
Nàng quan sát Lý Duy Nhất, tràn đầy tò mò hỏi:
- Rốt cuộc ngươi có lai lịch gì? Ngươi cũng là từ bên ngoài trở về như Vụ Sư, Lê Viên Triệt sao?
Trong lòng Lý Duy Nhất khẽ chấn động.
Tam cung chủ có thể sinh ra suy đoán như vậy, còn những người khác thì sao?
Sau khi bình tĩnh lại, hắn lập tức nói:
- Xin Tam cung chủ đừng lảng sang chuyện khác! Trận chiến thành Lăng Tiêu, ta và Cửu Lê Ẩn Môn đã ra bao nhiêu sức, người khác không biết, chẳng lẽ ngươi không biết sao? Cửu Lê Ẩn Môn người người chạy tới thành Lăng Tiêu, coi chết tựa như không, chỉ vì giúp triều đình vượt qua nguy cơ... Chúng ta thương vong thảm trọng... Nhiều Ẩn Nhân và Ẩn Môn trưởng lão mất mạng trong tay kẻ địch, hóa thành xương khô vô danh...
Tam cung chủ nói:
- Biết các ngươi đã nỗ lực, ta sẽ bồi thường.