Hai người cẩn thận ẩn thân đi qua ngàn dặm, triệt để rời khỏi “Khu cấm địa của Tiên Hà Tông“.
Sắc trời hơi hửng sáng, bọn họ đứng trên đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng, phóng tầm mắt ra xa. Phía trước, địa thế trở nên bằng phẳng rộng rãi, phía sau lưng là dãy núi trùng điệp.
Nghiêu Thanh Huyền nói:
- Ngươi cẩn thận hơi quá mức thì phải? Nơi này chính là Động Khư Doanh!
Lý Duy Nhất đáp:
- Chính vì chúng ta từ Động Khư Doanh đi ra, mới càng phải cẩn thận hơn nữa.
Hai người lao ra khỏi dãy núi trong gió lạnh. Một ngày một đêm tiếp theo, họ khi thì Độn Địa, khi thì ẩn thân lẩn trốn. Sau khi xác nhận không có kẻ địch truy tung mới thi triển Dịch Dung Quyết, đánh xe Thệ Linh thú hồn chạy như bay trên đường lớn.
Xích Minh Giới Cảnh là Sinh Cảnh cỡ trung bình xếp hạng thứ mười, nhân khẩu và kích thước lãnh thổ còn vượt qua cả Thánh Đường Sinh Cảnh xếp hạng mười lăm. Nhưng thực lực tổng thể của võ tu trên Trường Sinh cảnh lại kém hơn một chút.
Tuế Nguyệt Cổ Tộc khiến thực lực của Thánh Đường Sinh Cảnh chen chân vào mười hạng đầu của Sinh Cảnh cỡ trung bình.
Xếp hạng Sinh Cảnh chỉ là xếp theo diện tích địa vực.
Năm ngày sau. Lý Duy Nhất và Nghiêu Thanh Huyền đánh xe đến Xích Minh Thánh Thành.
Khi vào thành, phía trên cổng thành lơ lửng một chiếc kính cổ Vạn Tự Khí đỉnh phong có đúc bát quái ở mặt sau, bắn chùm sáng chiếu xuống người bọn họ.
Xích Minh Giới Cảnh nằm ở khu vực hỗn độn, bốn phía bị Vong Giả U Cảnh bao trùm, tự nhiên phải đề phòng cường giả Thệ Linh lẻn vào Thánh Thành gây ra phá hoại.
Đi vào trong thành, chiếc xe chạy trên con phố lát đá xanh rộng rãi, hướng về phía Không Gian Truyền Tống Trận.
Lý Duy Nhất gạt mọi căng thẳng, lo âu, áp lực sang một bên, nhìn vào trong xe rồi hỏi:
- Nghiêu Sư bế quan tu luyện trong Minh Vực nhiều năm, có hứng thú nếm thử cao lương mỹ vị của Xích Minh Thánh Thành không? Ta mời!
Nghiêu Thanh Huyền đáp:
- Không có hứng thú! Từ lúc vào thành, dọc đường đi ta nghe thấy nhiều tu giả trong tửu quán trà lâu đang bàn tán về ngươi, dường như hiện tại cả thiên hạ đều đang đợi ngươi tới Tiêu Dao Kinh.
Lý Duy Nhất đương nhiên cũng phóng cảm nhận ra ngoài, thu thập tin tức:
- Đại cung chủ đặt cược Mệnh Tuyền lên người ta không phải là chuyện quá khó đoán, tự nhiên sẽ khiến cho những kẻ tò mò chú ý. Nghiêu Sư sợ rồi sao?
Ánh mắt Nghiêu Thanh Huyền lạnh lùng hờ hững, ngồi lặng yên trong xe, hai tay ôm hờ Tổ Điền, luyện hóa Long Hồn Nguyên Quang, nói:
- Tu luyện trong Minh Vực bảy năm, ta nhờ huyết nhục Yêu Vương đã phá cảnh thành công tới Trường Sinh cảnh tam trọng. Nhưng ta không cho rằng tu vi tam trọng sơ kỳ có thể giúp được gì trong cục diện thế này.
Lý Duy Nhất nói:
- Nghiêu Sư vốn dĩ thông tuệ tuyệt đỉnh, nhưng cũng có lúc bị một chiếc lá che mắt. Thực tế, ngươi có thể giúp ta một.
- Ngươi khoan hãy nói, để ta suy nghĩ một lát.
Nghiêu Thanh Huyền trầm tư hết bốn con phố, vẫn không nghĩ ra kết quả:
- Ngươi nói đi, ta nghĩ không ra.
Lý Duy Nhất đáp:
- Nếu người trong thiên hạ đều cảm thấy sách ngọc Mệnh Tuyền ở trong tay ta, nhưng ta lại tạm thời giao nó cho ngươi bảo quản. Quan trọng hơn là, trước lúc đó ngươi đã gia nhập trận doanh Thánh Triều, nhận được sự che chở của Trường Sinh Nhân của Thánh Triều.
Nghiêu Thanh Huyền hỏi:
- Ta không sợ bị ngươi hại chết, nhưng ngươi dám đưa sách ngọc Mệnh Tuyền cho ta sao?
Lý Duy Nhất nói:
- Chỉ cần Ma Quốc nhận định ngươi là một quân cờ của ta, có khả năng tạm thời giao sách ngọc Mệnh Tuyền vào trong tay ngươi là có thể dẫn dụ đi một phần lực lượng của bọn họ. Cho dù chỉ dụ được một phần mười, giá trị của Nghiêu Sư còn lớn hơn cả một võ tu tứ trọng đỉnh phong. Võ tu tứ trọng đỉnh phong không thể đối phó nổi một phần mười Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc.
Giọng nói của Nghiêu Thanh Huyền sâu kín truyền ra từ trong xe:
- Hiểu rồi, ngươi thực sự muốn hại chết ta. Nhưng đầu tiên, ngươi phải làm sao để Ma Quốc tin rằng ngươi có khả năng làm như vậy... Không ổn...
Một tấm phù lục bay xuyên qua hẻm, đánh trúng chiếc xe đang chạy.
- Ầm!
Chiếc xe nổ tung vỡ nát, trên mặt đất xuất hiện một hố sâu có đường kính vài trượng.
Các kiến trúc ở hai bên đường nháy mắt tường đổ ngói vỡ, toàn bộ người đi đường trong phạm vi hai mươi trượng đều bị chấn kình thả ra từ phù lục đánh văng ra tứ phía, thất khiếu chảy máu.
- Vút! Vút...
Trong khu vực thành này, từng cột sáng của trận pháp phòng ngự phóng vút lên trời.
Lý Duy Nhất và Nghiêu Thanh Huyền đã lao ra khỏi xe trước theo chiều ngang, tránh được đòn tập sát, rơi xuống đống phế tích ngập tràn bụi bặm.
Hai người nhanh chóng đứng dậy thả pháp khí hộ thể ra, lấy chiến binh ra.
Nghiêu Thanh Huyền hoàn toàn thả cảm nhận ra ngoài, cảnh giác bốn phương, nói:
- Phù lục thật đáng sợ, nếu phản ứng chậm một chút, ngươi và ta chắc chắn phải chết.
Không đợi hai người kích hoạt Pháp khí, một bóng đen như quỷ mị mang theo hàn khí thấu xương lao ra khỏi hẻm, xé gió vọt tới.
Thân pháp của người này vô cùng quỷ dị, muốn chém giết Lý Duy Nhất. Lại có một tấm phù lục như mũi tên bay ra khỏi tay áo hắn.
Lý Duy Nhất quát lớn một tiếng:
- Thái Âm Chân Khí!
Hắn vạch trần thân phận giáo chúng Thái Âm Giáo của đối phương, hy vọng mượn âm thanh này để hấp dẫn Siêu Nhiên Nhân tộc trong Xích Minh Thánh Thành đến.
Đồng thời, Lý Duy Nhất như sư tử giận dữ, sải bước về phía trước, vung kiếm chém về phía bóng đen theo sau phù lục, hai mắt ghim chặt lấy đối phương. Còn tấm phù lục đang đến gần thì hắn hoàn toàn mặc kệ.
Vẻ mặt bóng đen hiện lên sự kinh ngạc.
Lý Duy Nhất vậy mà không sợ phù lục của mình?
Điều này làm hắn có chút trở tay không kịp.
- Vút!
Tay trái của bóng đen bấm ra phù quyết, dẫn động lực lượng sát lục của phù lục. Tay phải đeo bao tay Pháp khí đánh về phía lưỡi kiếm của Hoàng Long Kiếm.
Tấm phù lục bay trên không trung lóe sáng một cái, bắn ra như mũi tên, đánh thủng toàn bộ pháp khí hộ thể của Lý Duy Nhất.
Nhưng không xuyên thủng được thân thể Lý Duy Nhất, Linh Phù thượng phẩm mà Trang Sư Nghiêm cho hắn đã tự động ngưng kết ra một tầng lực lượng phòng ngự cản nó lại.
- Ầm ầm!
Lý Duy Nhất lùi lại ba bước.
Bóng đen bay ngược ra ngoài, mũi chân điểm xuống đất, vọt về phía xa. Không biết đã thi triển bí thuật gì, thân thể hắn nhanh chóng hòa vào lưới ánh sáng của trận pháp, trong chớp mắt biến mất vào trong đám đông ở mấy con phố bên ngoài.
Lý Duy Nhất đuổi theo một đoạn liền dừng lại, lui về bên cạnh Nghiêu Thanh Huyền.
Nghiêu Thanh Huyền nói:
- Chắc chắn là lúc vào thành, chiếc gương Pháp khí đó đã làm bại lộ thân phận và hành tung của chúng ta, có người vẫn luôn chờ chúng ta trong Xích Minh Thánh Thành. Thuật pháp thật quỷ dị, trực tiếp bỏ qua rào chắn của trận pháp.
Lý Duy Nhất nhíu chặt mày, lẩm bẩm:
- Là Sở Ngự Thiên ư?
Trong luồng Thái Âm Chân Khí mà bóng đen đó tỏa ra, hắn cảm nhận được khí tức quen thuộc. Mặc dù đối phương sử dụng Pháp khí tương tự như mặt nạ Phật mặt cười của Nghiêu Thanh Huyền để che đậy khí tức pháp khí trong cơ thể.
- Tà nhân của Thái Âm Giáo ở đâu? Các hạ là truyền nhân Đạo Pháp của Lăng Tiêu Cung, Lý Duy Nhất sao?
Một vị Siêu Nhiên và bảy vị Đại Trường Sinh trong thành chạy đến đầu tiên, xuất hiện ở phía trên đầu Lý Duy Nhất và Nghiêu Thanh Huyền.
Trong tiếng ầm ầm chói tai, một lượng lớn Thành Vệ Quân đổ tới như thủy triều, phong tỏa toàn bộ thành.