Ba người lập kế (1)

Khương Ninh thu hắc ám tuyền nhãn về lòng bàn tay, dường như biết Lý Duy Nhất đang dò xét tuyền nhãn dưới lòng bàn chân:

- Đó là Ám Giới! Của ngươi chỉ có thể coi là Ám Giới mới hình thành, ở Trường Sinh cảnh tam trọng, tứ trọng đã đủ dùng. Nếu muốn tu luyện tiến thêm một bước, phải tìm những kinh thư liên quan đến quang minh và hắc ám.

Nâng hắc ám tuyền nhãn suốt một ngày một đêm, nàng chưa từng trải qua tình huống như vậy bao giờ. Tiêu hao quá lớn, mệt mỏi hơn mức dự tính, nàng đứng dậy chuẩn bị rời đi.

- Két!

Cánh cửa mở ra, cảm giác yếu đuối ập đến, nàng chống tay vào khung cửa, hơi đứng vững lại.

- Khương Ninh!

Lý Duy Nhất đứng dậy gọi nàng, sau đó đuổi theo ra cửa.

Nửa người Khương Ninh đã đứng bên ngoài cửa, tay áo dài như mây, đôi mắt đẹp liếc nhìn hắn.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Tại sao giúp ta?

- Bởi vì, ta muốn ngươi thắng.

Bỏ lại câu nói này, Khương Ninh nhẹ nhàng rời đi, thân hình nhanh như ma quỷ, chớp mắt đã biến mất ở góc cầu thang.

Sao Lý Duy Nhất có thể không hiểu những cảm xúc mâu thuẫn trong lòng nàng, vốn định học theo Đường Vãn Châu, nhân lúc nàng yếu ớt... nhưng kết quả là nàng như nhìn thấu được mục đích của Lý Duy Nhất, rời đi nhanh như chạy trốn.

Chỉ để lại Lý Duy Nhất đứng trơ trọi ngoài cửa, âm thầm tiếc nuối, không biết cơ hội tiếp theo sẽ là lúc nào.

- Xong việc rồi thì mau qua đây đi.

Từ căn phòng bên cạnh vọng ra giọng nói mang theo ý cười của Mạc Đoạn Phong.

Lý Duy Nhất đẩy cửa bước vào, chợt sững sờ.

Bên ngoài và trong quả thực là hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Tiếng đàn, tiếng sáo, tiếng chuông ập vào mặt, hương hoa, hương rượu, hương mỹ nhân tràn ngập căn phòng.

Mạc Đoạn Phong và Tiết Định ngồi bên bàn, không biết đã uống bao nhiêu chầu rượu ngon. Còn có hơn mười vị Tiên Quan đang gảy đàn múa hát, tiếng cười rộn rã không ngớt.

Đứng ở hành lang bên ngoài đâu biết bên trong là ôn nhu hương như thế?

Lý Duy Nhất có thể nhìn ra những Tiên Quan phục vụ trong sương phòng về dung mạo, vóc dáng, tu vi đều không thấp, tuyệt đối không phải là người trong Thiên Các:

- Các ngươi mời Tiên Quan từ đâu tới vậy? Hơn nữa còn mời nhiều như thế?

Mạc Đoạn Phong không gần nữ sắc, ngồi một mình ở vị trí cao nhất, cười nói:

- Ngươi như vậy là chỉ cho phép quan châu đốt lửa, không cho phép bá tánh thắp đèn. Mấy vị mỹ nhân này đều là do Tiết Vương Tử mời tới.

Hai bên Tiết Định ngồi hai vị Tiên Quan mặc đồ mỏng, hơi xoay người trên nhìn về phía cửa, chắp tay cười nói:

- Mười hai vị Tiên Quan cộng lại cũng không bằng một ngón tay của chân truyền Đạo Cung. Một ngày một đêm, Tiết mỗ khâm phục. Thấy sắc mặt của Duy Nhất huynh đệ vô cùng hồng hào, ngược lại chân truyền Đạo Cung dường như có vẻ đứng không vững, Tiết mỗ càng thêm phục sát đất!

Lý Duy Nhất biết trong một ngày một đêm này, hai người chắc chắn không ít lần trêu chọc hắn và Khương Ninh.

Hắn đi tới cạnh bàn ngồi xuống:

- Lần này, các ngươi thật sự hiểu lầm rồi! Nhưng không sao, ta không giải thích.

Đôi mắt hổ của Mạc Đoạn Phong liếc nhìn các Tiên Quan:

- Yên tâm, chuyện này tuyệt đối không đến tai Tả Khâu Hồng Đình.

Các nàng đồng thanh cười tủm tỉm nói:

- Trạng Nguyên lang đã có chỉ, chúng ta tự nhiên sẽ giữ bí mật.

Lý Duy Nhất dở khóc dở cười, hỏi:

- Tình hình trong Thiên Các hiện giờ thế nào, Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc đâu? Mạnh Thủ Nghĩa và võ tu của Tông Thánh Học Hải đã đi chưa?

Mạc Đoạn Phong cười nhạt dùng ngón tay vẽ ra một luồng sáng pháp khí.

- Bùm!

Một lớp lưới ánh sáng trận pháp ẩn giấu bị luồng sáng đó xé toạc.

Buồng trong hiện ra hai “hòa thượng“.

Hai người bị xích phù văn trói chặt vào cột cửa, người nhẵn thín, đừng nói là tóc, ngay cả lông mày cũng bị cạo sạch.

Miệng của Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc bị phong ấn, muốn lên tiếng cũng chẳng được.

Tức thì, trong phòng vang lên những tiếng thét chói tai, tất cả các Tiên Quan đều lấy tay che mắt, hoặc quay mặt đi chỗ khác.

Tiết Định nhìn lướt qua Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc từ đầu đến chân, rồi quay sang Mạc Đoạn Phong:

- Thảo nào Trạng Nguyên lang không gần nữ sắc.

Vẻ mặt Mạc Đoạn Phong vô cùng nghiêm túc:

- Đừng có nghĩ bậy bạ! Đao pháp mà ta tu luyện cương mãnh vô cùng, buộc phải giữ thân đồng tử. Hơn nữa, ở trong hoàng cung, tốt nhất là tu luyện công pháp không gần nữ sắc, đó mới là con đường thăng cấp. Hai tên này dám mạnh miệng đòi đánh gãy chân tay chúng ta, lột sạch quần áo, cạo trọc lông. Với lời lẽ nhục mạ như thế, nếu Mạc mỗ không đáp trả, mai này truyền ra ngoài, mặt mũi Thánh Triều biết để đâu?

Tiết Định không dám trêu ghẹo nữa:

- Bọn họ dám theo phe Ma Quốc, còn đeo mặt nạ ra tay tập kích Duy Nhất huynh. Không phế bỏ tu vi của họ đã là sự nhân từ cuối cùng. Đổi lại là bản vương tử, nhất định phải giết một răn trăm, giết hai răn ngàn.

Mạc Đoạn Phong nói:

- Mạnh Thủ Nghĩa đã rời đi, nhưng có để lại lời nói rằng, về cái chết của Mạnh Hóa Long, nhất định sẽ tìm ngươi đòi lại một lời giải thích.

Lý Duy Nhất tỏ vẻ dửng dưng, dù sao nợ nhiều không lo, ánh mắt rơi vào Tiết Định:

- Tiết Vương Tử có ân oán với Ma Quốc à?

Tiết Định cười ha hả, không hề che giấu dã tâm:

- Không tính là ân oán! Nhưng Dực Vương Triều và Ma Quốc giáp ranh nhau, tất nhiên không thiếu tranh chấp biên giới. Chỉ đợi Ngu Bá Tiên chết, Ma Quốc xảy ra nội loạn, Dực Vương Triều của ta có thể thuận nước đẩy thuyền, mượn cơ hội trổ tài, chuẩn bị cho việc thăng cấp lên Dực Hoàng Triều.

Dực Vương Triều là Sinh Cảnh cỡ trung đứng thứ tư, chiếm cứ vùng đất gần hai trăm châu.

Thập Dực Vương đứng thứ năm trong số các Trữ Thiên Tử, thực lực vô cùng mạnh mẽ.

Mạc Đoạn Phong nói:

- Tiếp theo chúng ta cần bàn xem nên đi Chúng Diệu Am kiếm vài bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ nhỉ?

Tiết Định hiển nhiên rất quan tâm đến Ma Giáp Huyết Phù Đồ.

Suy cho cùng, Dực Vương Triều và Ma Quốc cũng là đối thủ trong Trường Sinh tranh độ.

Hắn nói:

- Chúng Diệu Am không giống Mạnh Thanh Viên, đám ni cô và tà tăng trong đó rất lợi hại, Ma Tướng Khúc Kiều Tăng thường xuyên đến ngồi thiền. Nếu chúng ta đến đó cướp bóc, cho dù có đánh bại được những kẻ lợi hại như Thiện Tiên Chí và Văn Nhân Thính Hải, thì cũng sẽ bị đám lão nhân xử lý. Trừ khi chúng ta có thể tìm ra một lý do khiến đám lão nhân đó không thể nhúng tay vào.

Lý Duy Nhất chỉ vào Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc:

- Hai tên này và vụ tập kích ở Tiên Lâm Địa Ma Thành chính là cái cớ.

Mạc Đoạn Phong và Tiết Định đều là những kẻ vô cùng khôn ngoan, nghe sơ liền hiểu ngay.

Mắt Tiết Định sáng lên, hạ giọng truyền âm:

- Mang theo hai tên này đến hỏi tội quả thật là diệu kế. Nhưng vẫn chưa đủ tuyệt, chúng ta phải ép cung trước, bắt Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc phải khai ra đêm đó không phải là để thăm dò ngươi, mà là muốn giết ngươi. Tuyên bố ra bên ngoài, có người của Ma Quốc không muốn ngươi tham gia Trường Sinh tranh độ, không muốn Ma Quân đoạt được Mệnh Tuyền. Như vậy, đám lão nhân kia sẽ không có ai dám thò tay vào chuyện này nữa!

Lý Duy Nhất nói một câu vừa khen vừa chê:

- Tiết Vương Tử quả nhiên là một người có thủ đoạn.

Tiết Định nghe hiểu lời ngầm, mỉm cười nói:

- Thế hệ trẻ chúng ta mãi mãi không thể đấu lại đám lão nhân kia. Muốn đoạt được lợi ích từ trong tay bọn họ, buộc phải mượn thế, Ma Quân chính là thế của chúng ta.

Hắn chuyển chủ đề, lại nói:

- Nhưng dù đám lão nhân không dám hành động thiếu suy nghĩ, vẫn còn Thiện Tiên Chí cực kỳ lợi hại, thủ đoạn rất cao siêu. Bất cứ ai trong ba chúng ta mà một mình đối đầu với hắn, cơ hội thắng không lớn. Hơn nữa, không ai biết trong am ni cô rốt cuộc đã chuẩn bị mấy tầng Phù Đồ? Nếu những người điều khiển chiến trận Phù Đồ đều ở tầm cỡ như Văn Nhân Thính Hải... ta hơi chùn bước!

- Bùm!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters