Chỉ nghe Liễu Điền Thần kể lại cũng đủ thấy được sự khốc liệt của trận chiến, và cảnh tượng hoang tàn của Sinh Cảnh.
Giờ phút này, biết bao người rơi vào cảnh màn trời chiếu đất, biết bao người mất đi người thân yêu nhất, biết bao người đang vùng vẫy trong vòng nguy hiểm.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Tại sao Hồn Vô Thi Đế xuất hiện ở địa bàn của Động Khư Quỷ Thành?
Liễu Điền Thần đáp:
- Có lẽ là vì Tuế Nguyệt, hoặc cũng có thể là vì đế dược cửu phẩm trong truyền thuyết. Gần hai năm nay có một tin đồn lan truyền, rằng Tuế Nguyệt Nữ Hoàng khi còn sống có trồng một cây đế dược thất phẩm ở Tổ Điền. Tính thời gian, hai vạn năm đã trôi qua, nếu Sinh Tuyền còn, chắc chắn đế dược thất phẩm vẫn còn, và rất có thể đã lớn lên thành cửu phẩm, đủ để giúp Võ Đạo Thiên Tử phá vỡ cảnh giới.
Lý Duy Nhất phản bác:
- Người ngoài sao có thể biết được chuyện này? Ta cho rằng có kẻ cố tình tung tin này ra nhằm ly gián Đại cung chủ và Tuế Nguyệt Cổ Tộc. Bởi vì với tu vi của Đại cung chủ, nếu đế dược cửu phẩm, chỉ trong nháy mắt có thể phá vỡ cảnh giới Võ Đạo Thiên Tử. Mà Tuế Nguyệt Cổ Tộc có được món chí bảo như vậy, tuyệt đối không thể đưn a cho người ngoài.
Liễu Điền Thần khẽ lắc đầu, cuộc tranh đấu ở cấp độ đó, ngay cả hắn cũng chỉ có thể suy đoán như nhìn hoa trong sương, không thể biết thêm thông tin chi tiết.
Hai mắt Nam Cung ngấn lệ.
Đối với Liễu Điền Thần và Lý Duy Nhất, “mười châu thất thủ, Siêu Nhiên thiệt mạng” chỉ là một thông tin lạnh lẽo. Còn với nàng, đó là quê hương và đồng bào.
Nàng nghẹn ngào hỏi:
- Viện quân của các Sinh Cảnh... đã đến chưa?
Liễu Điền Thần lạnh lùng đáp:
- Ma Quốc vẫn đóng trận pháp trường thành, không cho bất cứ viện quân nào đi qua. Tiêu Soái và Thánh Thiên Tử có thể đến kịp lúc, là do Tiêu Soái nhận được tin báo trước, đi đường vòng từ U Cảnh. Còn Thánh Thiên Tử là do Tiêu Soái truyền tin cho kêu gọi, dù là lão nhân gia, khi đi qua trận pháp trường thành cũng phải mất chút thời gian.
Lý Duy Nhất giận dữ tột cùng, siết chặt nắm đấm:
- Ngu Bá Tiên chết sớm đi cho rồi.
Liễu Điền Thần nói thêm:
- Đây là chuyện không thể tránh khỏi! Mệnh Tuyền và Sinh Tuyền phải được đưa vào danh sách vật phẩm đặt cược của Trường Sinh tranh độ, sau khi yết bảng, Ma Quốc mới cho phép viện quân đi qua.
- Bây giờ các ngươi đã biết cuộc chiến đằng sau Trường Sinh tranh độ nguy hiểm đến nhường nào rồi chứ? Không chỉ có các ngươi đang tranh đấu, mà ở trên kia cũng là những trận gió tanh mưa máu, nhiều chuyện đều là rút dây động rừng.
- Thôi được rồi, chuyện này các ngươi đừng suy nghĩ nhiều nữa, nghĩ nhiều cũng vô ích. Hãy tập trung chuẩn bị cho Trường Sinh tranh độ, nếu sách ngọc Sinh Tuyền và sách ngọc Mệnh Tuyền bị cướp mất, bên Đại cung chủ và tộc trưởng sẽ càng rơi vào thế bị động.
- Chờ đến khi tranh độ bắt đầu, viện quân vượt qua trận pháp trường thành, mọi chuyện tự khắc sẽ tốt đẹp hơn.
- Tuy nhiên, xét theo tình hình nguy hiểm hiện tại, các ngươi dời chiến trường của Trường Sinh tranh độ đến Thánh Đường Sinh Cảnh không phải là một lựa chọn sáng suốt. Các ngươi phải có sách lược thứ hai, thứ ba.
Liễu Điền Thần nhìn Nam Cung đang khó kìm nén được cảm xúc:
- Lý Duy Nhất, theo bản tôn vào trong!
Hai người bước vào nội đường.
Không đợi Liễu Điền Thần mở lời, Lý Duy Nhất đã lấy ra một bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ đưa cho hắn.
Liễu Điền Thần nhận lấy, bắt đầu tra xét nghiên cứu nó, đôi lông mày rậm cau chặt lại:
- Quả thực là thủ pháp luyện khí của Ngu Đà Nam, vật liệu được sử dụng là Tiên Khoáng Ô Kim, loại nguyên liệu dùng để luyện chế Vạn Tự Khí. Máu của Phật Anh đỏ này có lẽ đến từ máu Phật Đà của Viễn Cổ Nghiệp Thành.
- Rắc rối to rồi đây, nghe đồn loại giáp này có tổng cộng bảy mươi hai bộ. Các ngươi sẽ phải đối mặt với một trận... khiêu chiến chưa từng có!
Liễu Điền Thần vốn định nói, các ngươi sẽ phải đối mặt với một trò chơi săn bắt đơn phương, nhưng nếu những lời này thốt ra từ miệng hắn chắc chắn sẽ làm những người trẻ tuổi này khiếp vía.
Làm thế nào để phá giải cục diện này?
Liễu Điền Thần khổ não suy nghĩ đối sách.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Phó Tiêu Tôn thiết huyết, cớ sao sắc mặt lại khó coi như thế? Chẳng lẽ ngươi cũng nghĩ chúng ta tham gia Trường Sinh tranh độ là đi nộp mạng?
Ánh mắt Liễu Điền Vẻ sắc bén:
- Trường Sinh tranh độ cốt yếu nằm ở chữ tranh, nội bộ Nhân tộc sẽ không tàn sát lẫn nhau. Chỉ cần nhận thua là có thể rút lui.
Lý Duy Nhất hỏi vặn lại:
- Đơn giản thế sao?
- Ngươi tự hiểu là được, đừng làm ảnh hưởng đến sĩ khí của mọi người.
Liễu Điền Thần nói ngay:
- Đừng đến Chúng Diệu Am nữa! Bản tôn nhận được tin báo Văn Nhân Thính Hải đã đợi các ngươi ở đó. Xích Nguyên bại dưới tay Tiết Định ở Thành Dạ Ma, liền mời một đám cao thủ của Hồng Hoang Yêu Nguyên đến, trong đó có Thái Tuế Địa Quân là đệ tử của Dữ Thiên Yêu Hậu. Hắn đặc biệt tới đây là vì muốn giết ngươi. Nghe nói trong thế hệ mới của Yêu tộc tại Hồng Hoang Yêu Nguyên, hắn đánh đâu thắng đó, huyết mạch Cổ Tiên Cự Thú thuần khiết, thực lực có lẽ không kém gì Cổ Chân Tướng đâu.
Lý Duy Nhất vừa kinh ngạc vừa mờ mịt:
- Đặc biệt tới giết ta? Lẽ nào lại là kẻ thù của Đại cung chủ?
- Là bởi vì ngươi có mối quan hệ quá sâu sắc với Cửu Lê Tộc.
Liễu Điền Thần bắt đầu kể:
- Dữ Thiên Yêu Hậu là một con Toan Dữ tu luyện đắc đạo, xếp thứ nhất trong hai mươi tám vị Trữ Thiên Tử ở phía nam Doanh Châu. Ngoài ra, Bạch Dã Thanh là con trai của nàng, Bạch Loan trong Ngũ Loan là phu quân của nàng. Vị Yêu Hậu này nổi tiếng tâm ngoan thủ lạt, hơn nữa dục vọng chiếm hữu cực mạnh, mười mấy năm trước từng suýt tiêu diệt Cửu Lê Tộc. Bây giờ ngươi hẳn là đã hiểu, vì sao xuất thân Cửu Lê Tộc của ngươi lại rước lấy họa sát thân rồi chứ.
Lý Duy Nhất nói:
- Phó Tiêu Tôn nói như vậy, ta lại càng phải không đi! Còn có một chuyện, Sở Ngự Thiên có thể chưa chết, Phó Tiêu Tôn hãy mau chóng báo cho tất cả thành viên Thiếu Dương Ti.
…
Lý Duy Nhất bước xuống tiểu lâu nơi ở của Liễu Điền Thần, nhìn thấy bóng lưng thướt tha của Nam Cung ngoài cổng viện.
Hắn bước nhẹ đi tới:
- Chiến cục của Thánh Đường Sinh Cảnh liên quan đến đấu pháp giữa các Võ Đạo Thiên Tử, cho dù là Siêu Nhiên, muốn chi phối một chút cũng khó như lên trời. Những gì chúng ta có thể làm chính là giúp Đại cung chủ và tộc trưởng giữ được Sinh Tuyền và Mệnh Tuyền, ban cho Ngu Bá Tiên một cái chết.
Nam Cung hỏi:
- Ngươi cảm thấy, ta sẽ vì vậy mà chìm trong đau buồn và suy sụp sao?
Nam Cung xoay người lại, đôi mắt sáng nhìn chăm chú vào hắn:
- Các ngươi muốn đến Chúng Diệu Am đúng không, ta cũng muốn đi.
Lý Duy Nhất nhẹ lắc đầu:
- Quá nguy hiểm, một khi bị bắt sống...
Nam Cung nói:
- Trước khi đi, ta sẽ tự gieo Tử Vong Linh Hỏa cho mình, tuyệt đối không làm vướng chân ngươi. Lý Duy Nhất, ngươi khoan hãy nói, ta có ba lý do lớn để thuyết phục ngươi.
- Thứ nhất, ta cũng muốn trùng kích cảnh giới đỉnh phong.
- Thứ hai, thấy trận bào trên người ta không? Khoảng thời gian gần đây, ta và mười hai cường giả đỉnh phong khác vẫn luôn luyện tập Thập Tam Vũ Quang Minh Chiến Trận. Chiến trận này lấy quang minh tuyền nhãn làm nguồn sức mạnh của trận pháp, uy lực cường đại. Ta muốn mượn cơ hội này thử đụng độ với Phù Đồ Chiến Trận của Ma Quốc.
- Thứ ba, ta phải mượn trận chiến này để Ma Quốc tưởng rằng sách ngọc Sinh Tuyền sẽ nằm trong tay ta, từ đó yểm hộ cho người thực sự nắm giữ sách ngọc.
- Bốp! Bốp...