Mạc Đoạn Phong và Thám Hoa của Thánh Triều là Quách Cự đã sớm đứng đợi bên cạnh chiếc xe ngựa giữa trời tuyết.
Nhìn thấy Lý Duy Nhất và Nam Cung cùng nhau xuống xe, Mạc Đoạn Phong trêu chọc từ xa:
- Giáp trước có Bố Luyện Sư, giáp này là Duy Nhất huynh, mỗi lần nữ tử bước xuống xe đều khác nhau, ai nấy đều như tiên nữ giáng trần.
Lý Duy Nhất và Nam Cung đi tới, để lại hai chuỗi dấu chân trên nền tuyết, hắn nói:
- Ngươi không nhận ra Nam Cung sao? Ngươi làm vậy là hủy hoại danh tiếng của nàng đấy.
Mạc Đoạn Phong nói:
- Quen thì có quen, nhưng chúng ta đi lần này không phải để đùa.
Nam Cung nói:
- Mạc đại ca hơi coi thường người khác rồi! Hoặc là để ta đỡ thử vài đao Đoạn Phong Thất Trảm của ngươi.
Thấy Lý Duy Nhất và Nam Cung nghiêm túc, Mạc Đoạn Phong không nói nhiều nữa.
Sau khi giới thiệu với nhau một phen, hắn kéo Lý Duy Nhất sang một bên, chỉ vào bóng người mặc đạo bào xinh đẹp đứng trên lầu thành, truyền âm nói:
- Ta đã điều tra rồi, trong Trường Sinh Nhân đời thứ tám quả thực có một người tên là Thường Ngọc Thanh.
Lý Duy Nhất cảm tạ:
- Đa tạ!
Hắn biết Mạc Đoạn Phong vì quan tâm đến an nguy của hắn nên mới đi tra xét, sợ hắn bị Thường gia tính kế.
Mạc Đoạn Phong lấy ra một chiếc chuông nhỏ nhét vào tay Lý Duy Nhất, nói:
- Ngoài ra, ta có mượn được một món pháp bảo tấn công bằng niệm lực, đến lúc đó ngươi hãy dùng nó, ngươi có tu vi niệm lực tứ trọng đỉnh phong, xem thử có thể phá được Phù Đồ Tháp Trận không.
Lý Duy Nhất nhìn thấy chiếc chuông, sững sờ trong thoáng chốc:
- Ác Đà Linh?
Chiếc chuông mà Mạc Đoạn Phong đưa tới quả thực giống hệt như Ác Đà Linh.
Hắn nói:
- Ngươi cũng biết Ác Đà Linh? Đây chỉ là đồ mô phỏng, nhưng phẩm cấp không thấp, có một số diệu dụng giống nhau, đừng làm mất, ta còn phải trả lại đấy.
Cỗ xe của Lư Cảnh Trầm từ từ chạy tới, người đánh xe là một lão nhân mặc võ phục màu đen.
Lý Duy Nhất tách khỏi Mạc Đoạn Phong liền tiến lên bái kiến.
Ánh mắt Lư Cảnh Trầm lộ vẻ áy náy nhìn hắn từ trong xe, tiếp đó, lấy ra hai cây tinh dược bảy ngàn năm và một xấp phù lục luyện chế từ kim cốt của Cổ Thiên Tử. Đây là thứ Lý Duy Nhất nhờ hắn và Lư Cảnh Thâm mua giúp từ hai ngày trước.
Ngay sau đó, Lư Cảnh Trầm lại lấy ra một chiếc hộp ngọc to bằng quả óc chó đưa cho hắn.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Đây là vật gì?
Lý Duy Nhất mở nó ra, trong hộp tỏa ra ánh sáng mông lung, là một loại bùn đất ẩm ướt nhiều màu sắc, có hương thơm nhè nhẹ.
Lư Cảnh Trầm thẳng thắn nói rõ:
- Phù Thiên Thần Nê, có thể nâng cao tỷ lệ luyện chế phù lục thành công lên mức độ lớn, rất đắt đấy, ta chỉ lấy được một chút xíu thế này thôi. Coi như là tạ lỗi đi, ngươi và Mạc Đoạn Phong bị ám sát, ta không dám chắc có phải bên phía Thiên Lý Sơn xảy ra vấn đề hay không, nhưng ta không muốn chuyện này trở thành cái gai trong giao tình của chúng ta.
Lý Duy Nhất nói:
- Chuyện đó không liên quan gì đến Lư nhị ca... Nhưng thứ này đúng là ta thực sự cần. Món ân tình này, ta nhớ kỹ!
Có người cười nói:
- Ha ha, các ngươi đều đi xe ngựa à? Xem ra, dường như ta đến hơi muộn một chút.
Tiết Định dang sáu cánh ra, ngự phong bay ra khỏi cổng thành, nặng nề đáp xuống nóc xe ngựa của Mạc Đoạn Phong và Quách Cự, ngay sau đó lại bay vút về phía dãy núi phía tây:
- Bản vương tử đi trước một bước đây, xem thử lần này Văn Nhân Thính Hải có gan nghênh chiến hay không.
Quách Cự thi triển thân pháp lao nhanh trên mặt đất, vậy mà có thể đuổi kịp tốc độ bay của Tiết Định, hắn hô lớn:
- Thám Hoa đối đầu Thám Hoa, Văn Nhân Thính Hải là đối thủ của Quách mỗ.=
Chúng Diệu Am nằm trên Kiều Sơn ở vùng ngoại ô phía tây Tiêu Dao Kinh.
Dưới lòng đất dãy núi ngoại ô phía tây đều là những mỏ quặng kim loại trân quý, tạo thành địa thế thuộc hành Kim ở phía tây Tiêu Dao Kinh. Dãy núi không hề hoang vu, dưới chân núi được xây dựng nhiều trấn nhỏ ngoại thành, trong núi rải rác các động phủ, trang viên, hành cung do đám quan lại quyền quý xây dựng, trên đỉnh núi thì có cấu trúc trận đàn bảo vệ kinh sư.
Đoàn xe tiến về phía trước, nghiền nát hư không.
Xe của Lý Duy Nhất và Nam Cung đi trước, xe Thánh Triều đi giữa, xe của Lư Cảnh Trầm đi sau cùng.
Những võ tu trẻ tuổi từ các Sinh Cảnh lớn nhận được tin tức kéo đến ngày càng nhiều, có người cưỡi dị thú, có người ngồi xe ngọc, đều muốn đến góp vui.
Danh tiếng của Lý Duy Nhất. Mạc Đoạn Phong, Tiết Định nổi như cồn. Đáng tiếc, phần lớn võ tu Trường Sinh cảnh chưa từng gặp bọn họ, cũng không có khái niệm cụ thể gì đối với cao thủ hàng đầu của Trường Sinh Nhân đời thứ chín. Ở phần lớn các Sinh Cảnh, trong vòng một trăm tuổi, có thể tu luyện đến tam trọng đã là nhân vật làm mưa làm gió. Có thể đạt tới tứ trọng, trở thành Đại Trường Sinh đã là tồn tại cao không thể với tới.
Sắc trời dần sáng, tuyết càng rơi càng lớn.
Kiều Sơn cao không chỉ ngàn trượng, bao trùm địa cảnh phạm vi trăm dặm. Trong tuyết lớn, gió lạnh gào thét, núi non trắng xóa. Có thể thấy, từ sườn núi đến đỉnh núi phân bố từng ngôi miếu, Phật tháp, điện thờ màu đỏ, các bức điêu khắc đá.
Từng bầy dị thú yêu cầm bay lượn phía trên rừng cây của những ngọn núi xung quanh, phát ra tiếng kêu. Đây là tọa kỵ yêu phó được các gia tộc Siêu Nhiên lớn ở Tiêu Dao Kinh chăn nuôi tại đây.
Tiết Định và Quách Cự đến chân núi trước mọi người một bước.
Chỉ thấy trong núi bốc lên mây mù, rất nhanh che khuất tầm nhìn, Kiều Sơn cũng theo đó biến mất. Vách đá khắc chữ Chúng Diệu Am và bậc đá sơn môn dưới chân núi thấp thoáng, không thấy bóng dáng một người gác cổng nào.
Quách Cự đưa pháp khí dung nhập vào âm thanh, thi triển ra đạo thuật âm ba, hét lớn:
- Văn Nhân Thính Hải, mở trận pháp trốn vào trong là hèn lắm biết không? Tân Giáp Thám Hoa của Thánh Triều Quách Cự, đặc biệt đến khiêu chiến với ngươi!
Lập tức, dãy núi run rẩy. Tuyết đọng trên đỉnh núi giống như những đám mây trắng bị vỡ vụn, điên cuồng trút xuống.
Trong dãy Kiều Sơn, tiếng cười vang vọng của Văn Nhân Thính Hải vang lên:
- Mở trận pháp là sợ đám cuồng đồ lỗ mãng các ngươi làm hỏng bảo tháp cổ điện trong am miếu. Các ngươi tốt nhất nên biết khó mà lui mau cút đi. Thực sự xông vào trong núi, chính là tự chui đầu vào lưới.
Quách Cự nói:
- Quách Cự thật lòng đến vì khiêu chiến, nếu Thám Hoa Văn Nhân sợ thua, cứ từ chối là được. Như vậy, chủ bút Địa Bảng tự nhiên sẽ xếp hạng của Quách mỗ lên trước ngươi. Sự thù địch của các hạ nồng đậm như vậy là có ý gì?
Xe của Lý Duy Nhất và Nam Cung chạy đến dưới chân Kiều Sơn, dừng lại bên bờ một khe núi có dòng nước róc rách, sương khói mờ ảo. Xung quanh là một quảng trường rộng lớn bằng phẳng, trắng xóa, bị băng tuyết bao phủ.
Trong xe, giọng nói của Lý Duy Nhất vang lên:
- Chiêu này của Thám Hoa Văn Nhân được gọi là lấy lùi làm tiến.
- Nhìn thì như mở trận pháp ngăn cản chúng ta ở ngoài núi, thực chất là đang đợi chúng ta ra tay cứng rắn công kích. Như vậy, hắn đã chiếm được đạo nghĩa và lý lẽ. Đến lúc đó, cho dù có phế bỏ Trạng Nguyên, Thám Hoa của Thánh Triều hay vương tử của Dực Vương Triều, thì đó cũng là do chúng ta tự chuốc lấy, không thể đòi lại bất kỳ công bằng nào.