Thức tỉnh căn nguyên (1)

Vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc, nhìn ra Thái Tuế Thần Thiết rất đáng sợ, là vật phi phàm. Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm tầng năm đại thành không thể làm đối phương thật sự bị thương.

Thế là, hắn lấy Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn ra, điều động hai luồng pháp khí tiên hà thanh huy không ngừng rót vào trong đó, lơ lửng ở hai bên phía trước.

Đồng thời vận chuyển Ma Giáp Huyết Phù Đồ và quan bào Châu Mục.

Từ trong đồ án Phật Anh màu máu trên Ma Giáp bay ra hơn chín ngàn ma văn màu máu, bao phủ toàn bộ da thịt của Lý Duy Nhất, sát khí trên người tăng vọt.

Hắn thận trọng đến cực điểm, nhưng tuyệt đối không lùi bước.

Ngược lại, chiến ý còn mãnh liệt hơn trước. Ngoài dự liệu của tất cả mọi người là, hắn từng bước đi về phía Thái Tuế Địa Quân.

Vũ Hồng Lăng nói:

- Điều này... vô lý, gia hỏa đó rất có trí tuệ chiến đấu, hắn phải hiểu rằng không thể liều mạng đối mặt với Thái Tuế Địa Quân, mà nên tận dụng ưu thế về tốc độ thân pháp, dốc hết sức làm đối phương kiệt sức trước thì mới có cơ hội chiến thắng.

Vũ Hồng Lăng biết Lý Duy Nhất tinh thông chiến pháp, thường có thể lấy yếu thắng mạnh, nên nàng rất ngạc nhiên, không hiểu tại sao hắn lấy điểm yếu ra để chiến đấu với đối phương.

Mạc Đoạn Phong nhìn ra mục đích của Lý Duy Nhất:

- Là vì phải mạo hiểm phá cảnh trước Trừ Tịch sao? Quá nguy hiểm, tại sao chứ?

Đương nhiên là vì chỉ khi bước vào tam trọng đỉnh phong, Lý Duy Nhất mới có cơ hội giết chết Thái Tuế Địa Quân.

Bước chân của Lý Duy Nhất ngày càng nhanh.

Điện quang do Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn thả ra càng lúc càng rực rỡ.

Thái Tuế Địa Quân nói:

- Tốt! Tốt! Rất tốt, ngươi lúc này mới thật sự khiến ta hiểu được, vì sao Yêu Hậu lại chú ý tới ngươi.

Thái Tuế Địa Quân nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất đang tiến đến gần, hắn đột nhiên lấy tốc độ vượt quá dự liệu của mọi người vọt lên. Hắn cầm Thái Tuế Thần Thiết chém ra ngoài, đánh tan tất cả lôi điện và kinh văn trào đến.

Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn bay lơ lửng trước mặt Lý Duy Nhất va chạm với Thái Tuế Thần Thiết, bị đánh bay ngược ra phía sau, đập nát hai mảnh đất đằng sau Lý Duy Nhất.

- Ầm!

- Ầm ầm!

Hai món Vạn Tự Khí không đỡ nổi một đòn.

Thái Tuế Thần Thiết vẫn giữ đà chém nhắm thẳng bả vai trái của Lý Duy Nhất.

Sóng nhiệt cuồn cuộn ập đến, khí kình trước tiên làm bùn đá dưới chân Lý Duy Nhất nứt vỡ nát, như muốn xẻ núi phá non.

- Keng!

Hoàng Long Kiếm trong tay Lý Duy Nhất hiện ra chín bí văn cổ xưa, hất lên. Mũi kiếm mỏng manh tiếp xúc với thần thiết nặng nề, làm nổ tung ra từng mảng tia lửa và điện quang lớn.

Một luồng cự lực như thương thiên sụp đổ từ trên thân kiếm truyền đến cánh tay Lý Duy Nhất, tiếp đó lan tràn khắp toàn thân.

Lý Duy Nhất tung ra nhát kiếm này không phải dùng sức mạnh thô bạo để đỡ, mà là đã chuẩn bị từ trước, muốn lợi dụng sự mềm dẻo và biến hóa linh động của thanh kiếm để hóa giải lực lượng của đối phương, chuyển hướng thế công của Thái Tuế Thần Thiết sang một bên.

Nhưng giây phút thực sự va chạm, Lý Duy Nhất mới phát hiện ra, khi lực lượng mạnh đến mức độ nhất định thì hoàn toàn không thể hóa giải được, cũng không kịp thay đổi biến hóa gì nữa.

- Bùm!

Hoàng Long Kiếm tuột khỏi tay hắn bay ra ngoài, không thể cầm chắc.

Từ trong Minh Giới và Ám Giới dưới lòng bàn chân Lý Duy Nhất, pháp lực quang minh và pháp lực hắc ám tuôn trào ra.

Chân hắn đạp quang minh và hắc ám, quanh người hiện ra vô số hình bóng ve sầu, trên lưng cũng có đôi cánh ve sầu mỏng manh trong suốt lóe lên rồi biến mất. Trong phạm vi mười mấy dặm đều có thể nghe thấy tiếng ve kêu êm tai.

Dưới sự gia trì của pháp lực quang minh và hắc ám, Thanh Hư Cản Thiền Bộ dung hợp với pháp tắc thiên địa, ngay cả pháp tắc cũng cụ thể hóa hiển thị ra theo hình thức bóng ve và tiếng ve.

Đẩy tốc độ thân pháp của Lý Duy Nhất đến cực hạn của cảnh giới hiện tại, tránh khỏi Thái Tuế Thần Thiết, lướt ra xa năm mươi trượng.

- Ầm ầm!

Sau khi đánh hụt, Thái Tuế Thần Thiết đập thẳng xuống đất.

Khoảng đất trống mấy chục trượng giữa Thái Tuế Địa Quân và Lý Duy Nhất bị đòn này đánh cho toàn bộ tảng bùn đất vụn vỡ đều rung chuyển bay lên khỏi mặt đất ba trượng. Đứng giữa vùng đất đó, giống như đang chứng kiến thiên địa hủy diệt.

Đòn này có thanh thế quá hùng vĩ, tất cả võ tu Trường Sinh cảnh đang xem cuộc chiến đều trố mắt đứng nhìn.

Một người lẩm bẩm:

- Lực lượng như vậy, ai có thể chống lại chứ?

Một người khác tiếp lời:

- Đừng nói là chống lại, người có thể chạy trốn cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Lại có người kinh ngạc:

- Các ngươi có phát hiện không? Tốc độ thân pháp và tốc độ ra tay của Thái Tuế Địa Quân hoàn toàn không chậm lại, đúng là kỳ lạ!

...

Bàn tay cầm kiếm của Lý Duy Nhất đẫm máu, chỉ mới chạm trán với Thái Tuế Thần Thiết một đã nứt hổ khẩu.

Vào giờ phút này, Lý Duy Nhất không kịp trị liệu thương thế. Trong lòng bàn tay hắn lập tức thả ra hai luồng pháp khí dải lụa, kéo Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn về, cầm trong tay.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà những khối bùn đá cách mặt đất ba trượng vẫn chưa rơi xuống trở lại.

Vạn Tự Khí Kim Hải Cổ Kính đã đi trước tiên xuyên qua vùng đất vỡ nát này, mang theo uy năng khủng khiếp đập mạnh vào người Lý Duy Nhất.

- Bùm!

Âm thanh tựa như ngọn núi kim loại đang va đập.

Hai ấn trong tay Lý Duy Nhất chặn lại Kim Hải Cổ Kính đang bay tới, thân hình một lần nữa thụt lùi mấy chục trượng.

Hắn hét lớn một tiếng:

- Đấu!

Linh quang bốn màu hóa thành dòng suối lửa tuôn ra từ mi tâm của hắn, ngưng kết thành một bộ áo giáp lên người hắn.

Áo giáp bốn màu lấp lánh, trong suốt như ngọc quý chạm trổ ra.

Có người kinh hô:

- Lý Duy Nhất rốt cuộc cũng thi triển bí thuật võ niệm kết hợp.

Một người lắc đầu:

- Vô dụng thôi! Niệm lực linh quang tứ trọng gia trì lên người, lực lượng sẽ không tăng lên bao nhiêu, ngược lại càng làm pháp khí toàn thân xơ cứng, giảm độ linh hoạt. Chiến lực có thể thăng lên mấy phần chứ? Thuật rườm rà không bằng thuật đơn giản, võ đạo đạt đến cực hạn còn hơn là phức tạp mà không tinh thông.

Thái Tuế Địa Quân có cách hiểu riêng về đạo pháp, thân hình như một ngọn lửa đỏ, cầm thần thiết lao thẳng đến trước mặt Lý Duy Nhất, hai cánh tay giơ lên đập mạnh xuống.

Lý Duy Nhất vẫn không né tránh, cũng không bỏ trốn, tay giữ hai ấn.

Một tay cứng rắn đỡ Thái Tuế Thần Thiết, tay còn lại đánh thẳng về phía lồng ngực Thái Tuế Địa Quân.

- Ầm!

Cả hai đồng thời bay ngược ra sau, lại một lần nữa tách ra khoảng cách mấy dặm.

Phần thân từ thắt lưng trở xuống của Lý Duy Nhất lún xuống đất, khóe miệng rỉ máu, hắn đã bị nội thương.

Phía trước mặt là rãnh đất sâu hoắm kéo dài.

Thái Tuế Địa Quân bị lực lượng của Tử Tiêu Lôi Ấn đánh trúng cũng không khá hơn là bao. Hắn không thể ngờ, Lý Duy Nhất vậy mà dám trực tiếp đỡ Thái Tuế Thần Thiết?

Hơn nữa, nhờ vào giáp niệm lực gia trì, Lý Duy Nhất thật sự đã đỡ được.

Và còn cho hắn một ấn phản công.

Điều càng làm Thái Tuế Địa Quân kinh ngạc hơn chính là Lý Duy Nhất lại hùng hổ xông đến, tràn đầy sinh lực, dường có loại bí thuật nào giúp Lý Duy Nhất nhanh chóng khép miệng vết thương, chiến lực hồi phục với tốc độ siêu nhanh.

Lý Duy Nhất nói:

- Thuật rườm rà không bằng thuật đơn giản, ta công nhận điều này. Nhưng lấy tu vi và sự nhận thức của chúng ta lúc này, nếu không trải qua sự phức tạp thì làm sao đạt đến mức tối giản?

- Ầm!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters