Trong dãy núi phía tây, vô số đôi mắt dõi theo, ai nấy đều tỏ vẻ kính nể.
Một người nói:
- Nếu Thái Tuế Địa Quân là Yêu Đế Thánh Thai, Lý Duy Nhất có thể đánh ngang ngửa với hắn ở cùng cảnh giới như vậy, thành tựu tương lai sao có thể thấp hơn hắn được?
Người khác bình luận:
- Nếu Thái Tuế Địa Quân không có Thái Tuế Thần Thiết, chưa chắc đã có ưu thế như hiện tại.
Lại có người thốt lên:
- Trận quyết đấu lực lượng bá đạo như thế này, khó mà nói trước được khoảnh khắc nào sẽ phân định sống chết. Cho dù Siêu Nhiên có ở bên cạnh cũng khó mà cứu kịp.
Có võ tu Trường Sinh cảnh dò hỏi vị Siêu Nhiên có tính cách ôn hòa lại nhiều lời kia:
- Siêu Nhiên tiền bối cảm thấy thế nào?
Vị Siêu Nhiên kia rất thần bí, khoác áo cà sa, đeo mặt nạ:
- Sở dĩ Lý Duy Nhất có thể chống đỡ được sức nặng của Thái Tuế Thần Thiết, là bởi vì hắn đã tu luyện tứ tuyền ở cả hai tay và hai chân, lực lượng tứ chi vượt xa võ tu cùng cảnh giới.
- Ngoài ra, Thái Tuế Địa Quân có thể tạm thời làm cho Thái Tuế Thần Thiết thức tỉnh căn nguyên, bộc phát lực lượng mạnh mẽ. Nhưng Lý Duy Nhất có thể dựa vào thân pháp võ học căn bản để câu thông pháp tắc thiên địa, tiếng ve kêu và bóng ve cùng hiện ra, chiếm ưu thế về bộ pháp và tốc độ.
- Có thể nói, hai người mỗi người một vẻ, đều có thể chạm đến lực lượng của pháp tắc.
- Chờ xem, cảnh tượng đạo ngân liên tục lóe lên trên người Lý Duy Nhất, chứng tỏ đạo pháp toàn thân hắn đang tăng tốc dung hợp, hy vọng hắn có thể chống đỡ đến lúc hiểu rõ mọi thứ, bước vào cảnh giới đỉnh phong... Không ổn!
Cục diện trận chiến đột ngột thay đổi.
Thái Tuế Địa Quân đã cảm nhận được sự lợi hại của Lý Duy Nhất, không dám để mặc hắn phá cảnh đến tứ trọng đỉnh phong, liền thi triển toàn bộ lực lượng ra.
Trong đôi mắt vàng óng, dung dịch như nham thạch phun trào cuồn cuộn, hóa thành một dòng sông lớn vàng rực ập về phía Lý Duy Nhất.
Hai mắt Lý Duy Nhất co rụt lại, cảm nhận được nguy hiểm, pháp khí trong cơ thể vận chuyển đến mức tận cùng. Ấn ký Thái Cực quanh thân xuất hiện dấu hiệu ổn định hiếm hoi, ngay sau đó, các quang ảnh Thất Trảo Hỏa Diễm Thiên Long, Lôi Cức Trận, đạo ngânBát Quái, văn tự Địa Thư, văn tự Quang Minh đồng thời hiện ra.
- Bùm!
Khoảnh khắc tiếp theo, Kim Hải Cổ Kính đánh trúng ngực Lý Duy Nhất.
Địa Thư như tấm khiên, cùng vô số quang ảnh đạo ngân khác chắn ngang trước người hắn, hóa giải phần lớn lực lượng.
- Bùm! Bùm! Bùm!
Ba lớp nội giáp trên người Lý Duy Nhất vỡ nát, chỉ còn lại Ma Giáp Huyết Phù Đồ và quan bào Châu Mục. Thân thể liên tiếp lùi ba bước, mỗi bước lui xa mười mấy trượng, giẫm khiến mặt đất không ngừng sụt lún.
Sau khi đứng vững, lần đầu tiên hắn rời khỏi chiến trường, xé gió vọt lên bầu trời.
Tất cả mọi người đều nhìn ra, đòn vừa rồi đã khiến Lý Duy Nhất bị thương nặng.
Dưới chân Thái Tuế Địa Quân dâng lên một cột khí đại địa truy đuổi lên không trung, điều khiển Kim Hải Cổ Kính như một vầng thái dương chói chang, một lần nữa bay về phía Lý Duy Nhất.
Giữa không trung, Lý Duy Nhất xoay người ném ra Kim Tiêu Lôi Ấn.
- Ầm ầm!
Hai món Vạn Tự Khí tỏa kim quang vạn trượng va chạm vào nhau, lực lượng hủy diệt khuếch tán ra cực xa.
Ngay giây tiếp theo, Lý Duy Nhất lại ném ra Tử Tiêu Lôi Ấn bay thẳng về phía Thái Tuế Địa Quân.
Vị Siêu Nhiên nhiều lời kia lập tức phát hiện ra manh mối:
- Không đúng, theo lý mà nói, bị Vạn Tự Khí đánh trúng, cho dù Địa Thư có đỡ cho một chút thì cũng đã tổn thương tạng phủ, không thể chiến đấu tiếp. Tại sao Lý Duy Nhất trở nên mạnh hơn? Hắn đã dung hội quán thông, bước vào cảnh giới đỉnh phong.
Xung quanh vang lên tiếng kinh hô reo hò.
Đám người thân với Lý Duy Nhất đồng loạt lớn tiếng kêu tốt.
Văn Nhân Thính Hải kinh hô:
- Tại sao Lý Duy Nhất cũng có thể làm cho Vạn Tự Khí thức tỉnh căn nguyên?
Tất cả mọi người ngước nhìn Tử Tiêu Lôi Ấn trên bầu trời.
Chỉ thấy Hắc Thiết Ấn bay về phía Thái Tuế Địa Quân được Lý Duy Nhất kích hoạt biến to bằng cung điện, hệt như một khối thần ấn rơi xuống từ chín tầng mây, khí tức bộc phát ra cực kỳ giống Thái Tuế Thần Thiết lúc trước.
Sắc mặt Thái Tuế Địa Quân biến đổi dữ dội, vội lao thẳng xuống dưới.
Đồng thời, hắn liều mạng kích hoạt Thái Tuế Thần Thiết để đỡ lôi điện và Hắc Thiết Ấn khổng lồ.
Vạn Tự Khí thức tỉnh căn nguyên có năng lượng quá cuồng bạo, căn bản không thể chống đỡ nổi.
Thái Tuế Địa Quân bị đè xuống đất.
- Ầm ầm!
Tử Tiêu Lôi Ấn đập mặt đất lõm xuống, xung quanh toàn là điện xà màu tím và vết nứt, bụi đất bay tứ tung, che trời lấp đất.
Có người run rẩy nói:
- Một kích thật đáng sợ, đây mới là lực lượng chân chính của Vạn Tự Khí.
Người khác hoang mang:
- Hình như Thái Tuế Địa Quân không chạy thoát được, không lẽ bị một đòn trấn sát rồi?
Không ít võ tu có mặt tại đó đều nhìn thấy rõ, Thái Tuế Địa Quân quả thực đã bị Tử Tiêu Lôi Ấn đánh rơi từ trên không xuống, không thể né tránh.
Cho dù Thái Tuế Địa Quân thật sự bị đánh chết cũng không ai lấy làm lạ.
Bởi vì không có võ tu trẻ tuổi nào ở đây dám đảm bảo mình có thể đỡ được lực lượng của một kích này. Bao gồm cả những nhân vật cỡ như Thiện Tiên Chí, Mạc Đoạn Phong, Mạnh Thủ Nghĩa.
- Xoẹt xoẹt!
Lý Duy Nhất không đáp xuống đất, đứng lơ lửng trên không, một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận lại hiện ra quanh người hắn, ánh mắt nhìn xuống đất.
- Vèo!
Ở nơi cách Tử Tiêu Lôi Ấn khoảng trăm trượng, Thái Tuế Địa Quân phá đất chui lên, hóa thành một luồng sáng màu đỏ rực bay vút lên trời cao ở phía sau Lý Duy Nhất.
Hai tay hắn giương cao Thái Tuế Thần Thiết, tiên khí trong cơ thể không ngừng rót vào thần thiết, muốn để căn nguyên của nó thức tỉnh một lần nữa.
Hóa ra, ngay khoảnh khắc chạm đất vừa rồi, Thái Tuế Địa Quân lập tức nương theo khí đại địa trốn sâu xuống lòng đất.
Mặc dù vậy, hắn vẫn không ngăn được toàn bộ lực lượng của Tử Tiêu Lôi Ấn, Linh Trưởng Huyền Y trên người bị rách, trên thân thể hình người có nhiều chỗ đang rỉ máu.
Ngay cả miệng và mũi của hắn cũng dính vệt máu, vô cùng thê thảm.
Máu của Thái Tuế rất đặc biệt, trong sắc đỏ tươi có chứa kim quang, đồng thời còn tỏa ra mùi linh dược nồng đậm.
Khó khăn lắm Lý Duy Nhất mới chiếm được thế thượng phong, sao có thể cho Thái Tuế Thần Thiết cơ hội thức tỉnh căn nguyên lần nữa?
Từ trong một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận, một trăm lẻ tám luồng kiếm quang lôi điện bay ra, tựa như bầy long tranh nhau, ngưng tụ giữa không trung thành một thanh cự kiếm điện quang khí tức bàng bạc, chém ngang về phía Thái Tuế Địa Quân.
Phải biết rằng, cùng là đế thuật tầng năm đại thành cũng có không gian để tinh tiến.
Trước khi đạt tới tam trọng đỉnh phong, Lý Duy Nhất chỉ có thể đồng thời mượn gần một trăm luồng quang lôi điện để ngưng tụ thân kiếm.
Nhưng sau khi đạt tới tam trọng đỉnh phong, hắn có thể dẫn động ra thuật viên mãn gồm một trăm lẻ tám luồng.
Uy lực của một kiếm này tự nhiên là vượt xa lúc trước.
Thái Tuế Địa Quân cũng nhận ra điều này, lập tức dựng Kim Hải Cổ Kính lên, biến nó thành một tấm khiên tròn phản xạ lại sức mạnh lôi điện, chặn cự kiếm lôi điện.
- Bùm!
Thái Tuế Địa Quân cả người lẫn kính bị chém bay vút ra ngoài rồi rơi xuống.