Sự kiện Tiên chết hơn ba ngàn năm trước rất gần với thời đại này, cho dù là tu giả trẻ tuổi cũng đều nghe cường giả Siêu Nhiên thế hệ trước nhắc đến.
Ngự Trùng Sư kia nói:
- Năm đó tiếng Phượng Hoàng kêu vang vọng khắp phía nam Doanh Châu, mưa máu rơi suốt ba tháng ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
- Không lâu sau đó, Phi Phượng phá cảnh thành Võ Đạo Thiên Tử. Đại giáo đứng đầu Lôi Tiêu Tông chiếm cứ lãnh thổ ba trăm châu lại có Võ Đạo Thiên Tử bỏ mạng, sau đó ầm ầm sụp đổ, bị Lăng Tiêu Cung lật đổ và thay thế. Có nhân vật thế hệ trước từng phân tích, có lẽ liên quan đến sự kiện Tiên chết đó.
- Hơn ba ngàn năm trước, trên mảnh đất đó chắc chắn đã xảy ra không ít chuyện bí mật cổ xưa. Đáng tiếc thời gian trôi qua quá lâu, e rằng chỉ có những người đích thân trải qua mới biết được chuyện gì đã xảy ra.
Một Đại Trường Sinh đã sống mấy trăm tuổi tiếp lời:
- Chuyện này thì ta có nghe nói! Đồn rằng có nhiều Siêu Nhiên ở phía nam Doanh Châu nghe thấy tiếng Phượng Hoàng đã từng vội vã chạy đến, một số Tiên Triều ở Trung Thổ cũng cử người đến. Đáng tiếc, đại kiếp U Cảnh ngàn năm trước, vùng có Tiên chết đó đã bị Hôi Tẫn Địa Vực nuốt chửng, không biết bây giờ tình hình ra sao.
Ngự Trùng Sư kia nói:
- Ghi chép trong sách về Phượng Sí Nga Hoàng nói rằng, loại trùng này từng xuất hiện ở vùng Tiên chết, chỉ có vài lời ít ỏi, người viết sách rõ ràng cũng biết rất ít. Nhưng nhìn hình ảnh vẽ trong sách, quả thực có một số điểm tương đồng với hai con kỳ trùng kia. Lông vũ đều là ngũ quang thập sắc, rất giống lông Phượng Hoàng. Bên trong lông vũ có mọc màng cánh sắc bén.
Mạc Đoạn Phong hừ lạnh:
- Ngươi cũng nói là người viết sách biết rất ít, vậy hình vẽ trùng trong sách có độ tin cậy bao nhiêu? Đây chẳng qua là thủ đoạn mượn đao giết người mà Thái Tuế Địa Quân nghĩ ra khi tự biết khó lòng địch lại Lý Duy Nhất.
Văn Nhân Thính Hải cười nhạt:
- Lý Duy Nhất xuất thân từ Lăng Tiêu Sinh Cảnh, ghi chép về Phượng Sí Nga Hoàng cũng đến từ vùng đất đó, thật đúng là trùng hợp.
Xích Nguyên cảm thán:
- Ấu trùng và trùng trưởng thành có sự khác biệt là chuyện bình thường. Bảy con kỳ trùng cấp Đế Hoàng, nếu tất cả đều được nuôi lớn, Lý Duy Nhất muốn thống nhất Doanh Châu hay sao!
- Ầm ầm!
Lý Duy Nhất và Thái Tuế Địa Quân ác chiến không ngừng, hai bóng người lao vun vút, kình khí hủy diệt của Vạn Tự Khí khuấy động mạnh mẽ.
Không ngừng có vách núi sụp đổ, mặt đất sụt lún, pháp khí hóa thành mây mù và lốc xoáy, kinh văn không ngừng nhấp nháy.
Nhưng lúc này, càng có nhiều ánh mắt đổ dồn về chiến trường có hai con Phượng Sí Nga Hoàng.
Đại Phượng có sức mạnh cực kỳ lớn, lúc thì bò sát, khi thì bay lên, móng vuốt mọc đầy vảy rồng, sắc bén như giáo cào ra từng rãnh sâu trên người Thạch Trủng Phu Nhân, bột đá bắn tung tóe.
Ngũ Phượng có tốc độ rất nhanh, pho tượng Thạch Trủng Phu Nhân giao đấu với nó muốn chạm vào nó cũng khó.
Càng kinh ngạc hơn là chúng hoàn toàn không sợ âm phong sát khí chứa sức mạnh ăn mòn mà Thạch Trủng Phu Nhân phun ra. Cả thung lũng xám xịt đều là tiếng đập cánh của chúng.
- Tốc độ trưởng thành của bảy con kỳ trùng mà Lý Duy Nhất nuôi quả thực kinh ngạc, mỗi con đều rất thần dị, chỉ mới mấy năm mà sức chiến đấu đã không thua kém gì Đại Trường Sinh tứ trọng.
- Cho dù không phải là cấp Đế Hoàng mà chỉ là cấp Vương... Bảy con kỳ trùng cấp Vương có nghĩa là bảy Siêu Nhiên, không, là quân đoàn trùng tộc do bảy Siêu Nhiên dẫn dắt. Thêm vào đó là một Lý Duy Nhất có sức chiến đấu áp đảo Yêu Đế Thánh Thai, không cần trăm năm, chỉ vài chục năm sau là có thể làm nên chuyện, trở thành một thế lực khổng lồ ở một phương.
Ánh mắt của các võ tu ở khu vực này trở nên hoặc là tham lam, hoặc là nghiêm túc, hoặc là thâm thúy, trong lòng bọn họ nảy sinh đủ loại suy nghĩ.
Đồng thời, ngày càng có nhiều nhân vật thế hệ trước xuất hiện ở ngoại thành phía tây.
Nam Cung nhận ra không khí không đúng, trầm giọng nói:
- Nếu bảy con kỳ trùng này là cấp Đế Hoàng, lẽ nào đại cung chủ không biết? Đại cung chủ sẽ giao cho một tiểu bối nuôi sao? Các ngươi đang nghĩ gì vậy?
Lời này tự nhiên cũng có ý định lấy Ngọc Dao Tử ra để uy hiếp mọi người.
Đám người bàn tán xôn xao:
- Đúng vậy, nếu là ấu trùng của bảy con kỳ trùng cấp Đế Hoàng, Lăng Tiêu Cung chắc chắn sẽ giấu đi âm thầm nuôi dưỡng, sao có thể giao cho Lý Duy Nhất mang theo bên người?
- Khốn kiếp, Thái Tuế Địa Quân không có ý tốt, suýt nữa ta đã tin rồi!
...
Sóng gió do kỳ trùng cấp Đế Hoàng gây ra vẫn chưa kết thúc. Ánh mắt của không ít tu giả vẫn rục rịch, muốn bắt Đại Phượng và Ngũ Phượng để nghiên cứu và tra xét.
Nhưng vị Trữ Thiên Tử Ngọc Dao Tử này quả thực rất có sức uy hiếp, thêm vào đó là Thiền Hải Quan Vụ trở lại sau ngàn năm, hiện giờ thế lực Lăng Tiêu Cung đang rất thịnh, những tu giả thế hệ trước không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Còn những tu giả thế hệ mới thì bị sức chiến đấu khủng khiếp của Lý Duy Nhất làm cho kinh sợ.
Thái Tuế Địa Quân luôn bị Lý Duy Nhất đè đầu đánh.
Sau mấy trăm hiệp, Linh Trưởng Huyền Y trên người hắn vỡ nát hoàn toàn, toàn thân bị lôi điện bay từ Vạn Tự Khí đánh cháy đen, râu thịt trên đầu đầy máu, thật sự là thảm không nỡ nhìn.
Nhưng ý chí chiến đấu của hắn ngoan cường, từ đầu đến cuối không chịu nhận thua.
Những cao thủ hàng đầu thế hệ trẻ đứng xem trận chiến đều phải nhìn hắn bằng con mắt khác, nhận thức sâu sắc về sự lợi hại của Yêu tộc, trên con đường tu luyện sau này sẽ không còn bất kỳ sự khinh thường nào dành cho Yêu tộc.
- Phụt!
Đột nhiên, Lý Duy Nhất đang chiếm ưu thế lại dừng bước, phun ra một ngụm máu, đứng không vững, lảo đảo chực ngã.
Thái Tuế Địa Quân hét lớn một tiếng, giọng điệu mang theo ý cười như đã liệu trước mọi chuyện:
- Ngươi cuối cùng cũng không trụ nổi!
Tiếp đó, hắn cầm Thái Tuế Thần Thiết, ý chí chiến đấu sục sôi lao về phía Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất đáp lại:
- Không trụ nổi? Đủ để giết ngươi là được!
Hắn gắng gượng tinh thần, điều khiển Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn nghênh kích, nhưng bị Thái Tuế Địa Quân đánh lui liên tục.
Không ai ngờ được cục diện trận chiến lại có biến đổi.
Không ít người nhìn ra sắc mặt Lý Duy Nhất tái nhợt như giấy trắng, đang cố chống đỡ.
Mạc Đoạn Phong nhíu chặt mày:
- Hỏng rồi! Chắc chắn là do trước đó hắn bị Vạn Tự Khí đánh trúng, bị thương quá nặng, lại không có thời gian tĩnh dưỡng, đành cố kìm nén vết thương, tưởng rằng có thể nhanh chóng đánh bại Thái Tuế Địa Quân. Nào ngờ, thân thể Thái Tuế Địa Quân mạnh mẽ, ý chí chiến đấu kiên cường, dốc sức chịu đựng, cứ kéo dài thời gian đến lúc vết thương của Lý Duy Nhất trở nên nghiêm trọng, không thể khống chế được nữa.
Tiết Định nhìn chằm chằm vào trận chiến:
- Hết cách rồi! Thực lực hai người này không chênh lệch nhiều, đều có thể chống đỡ đòn tấn công của đối phương trong tình thế bất lợi để tìm cơ hội chiến thắng, thắng bại rất mong manh.
Xích Nguyên cười mỉa:
- Mong manh chỗ nào? Đừng ảo tưởng nữa, Lý Duy Nhất không thể khống chế được vết thương, e rằng ngũ tạng lục phủ đều đang vỡ vụn. Có lẽ, ngay giây tiếp theo hắn sẽ đột ngột ngã xuống mà chết.