Liễu Điền Thần chỉ tay vào Lang Độc Hoang Nguyên, nói:
- Đây là khu vực tranh chấp lớn nhất! Ba mươi sáu châu lãnh thổ còn rộng lớn hơn cả Lăng Tiêu Sinh Cảnh, hỗn loạn suốt mấy ngàn năm, là yết hầu giao thông nam bắc của Bách Cảnh Sinh Vực. Những kẻ bỏ mạng, đạo tặc, tà tu, yêu ma, Thệ Linh của các Sinh Cảnh lớn đều quy tụ tại đây, rồng rắn lẫn lộn, chướng khí mù mịt, có thể nói là lò nung của trăm tộc.
- Thế nhưng, chính vì hỗn loạn, nên trong tình thế địch mạnh ta yếu mới có cơ hội để né tránh luồn lách. Có thể đánh, có thể trốn, có thể rời đi, còn có thể mượn thế.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Mượn thế... là ám chỉ Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Thánh Triều sao?
Liễu Điền Thần gật đầu:
- Đúng, nhưng không hoàn toàn đúng.
- Sở dĩ đúng là bởi Đại cung chủ và Thánh Triều đã đạt được một vài thỏa thuận hợp tác. Đối mặt với Ma Quốc, Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Thánh Triều, có khả năng cao sẽ không phải là kẻ địch, có thể trở thành đối tác hợp tác. Dĩ nhiên, trước lợi ích tuyệt đối, bất cứ ai cũng không thể tin tưởng được.
- Còn lý do không hoàn toàn đúng là vì các ngươi còn có thể mượn thế lực của các bên tại Lang Độc Hoang Nguyên.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Không phải Trường Sinh Nhân cũng có thể tham gia vào cuộc chiến này sao?
Liễu Điền Thần lắc đầu:
- Đương nhiên là không được. Trong ba năm tới, bất kỳ kẻ nào không phải Trường Sinh Nhân dám chủ động nhắm vào các ngươi đều sẽ bị đội chấp pháp của Nhân tộc tiêu diệt và trừ khử.
- Khu vực tranh chấp như Lang Độc Hoang Nguyên có rất đông các thành viên đội chấp pháp, thậm chí sẽ có các nhân vật cấp Trữ Thiên Tử đích thân trấn giữ.
- Tuy nhiên, trong ba năm này, nhiều chuyện có thể xảy ra. Nếu Trường Sinh Nhân tự ý chọc tức các thế lực bản địa tại Lang Độc Hoang Nguyên, hoặc trong lúc giao đấu, lỡ tay giết nhầm hay làm bị thương thì có nhiều cách để giải thích.
- Ngoài ra, nếu ngươi trả giá đủ cao, và không bị đội chấp pháp phát hiện, thế lực bản địa cũng có thể sắp xếp tử sĩ ám sát Trường Sinh Nhân. Giết xong Trường Sinh Nhân, tử sĩ sẽ lập tức tự sát.
- Quá nguy hiểm! Vậy chẳng phải là vi phạm quy tắc sao?
Sắc mặt Lý Duy Nhất biến đổi đột ngột, nghĩ đến việc mình có thể bị một tử sĩ Đại Trường Sinh ám sát.
Có lẽ, người dưới trướng Kỳ Lân Trang được Ma Quốc bí mật thuê chính là những tử sĩ như vậy.
Liễu Điền Thần nói:
- Vi phạm chứ sao! Thế nên, không thể để đội chấp pháp nắm được bất kỳ chứng cứ nào. Hơn nữa, Trường Sinh Nhân cũng phải luôn đặt sự an toàn lên hàng đầu. Thêm nữa, đội chấp pháp sẽ tiến hành rà soát trước những mối đe dọa tiềm tàng nghiêm trọng có khả năng gây hại cho Trường Sinh Nhân. Vậy nên, ngươi cũng đừng quá lo lắng.
Lý Duy Nhất bắt đầu suy ngẫm:
- Nếu ta bị ám sát bỏ mạng, sách ngọc Mệnh Tuyền phải làm sao?
Liễu Điền Thần nói:
- Tùy tình huống! Nếu tìm ra bằng chứng chỉ đích danh là do Ma Quốc làm, sách ngọc Mệnh Tuyền sẽ do Đại cung chủ định đoạt, có thể trao lại cho những Trường Sinh Nhân khác để tiếp tục tham gia đặt cược, hoặc cũng có thể trực tiếp thu về. Thêm vào đó, Ma Quốc sẽ phải đền bù trực tiếp cho Đại cung chủ một lượng lớn bảo vật và lãnh thổ trên sách ngọc như một hình thức trừng phạt.
- Còn nếu không có bất cứ bằng chứng nào, sách ngọc Mệnh Tuyền buộc phải trao lại cho những Trường Sinh Nhân khác của Lăng Tiêu Cung để tiếp tục tranh độ.
Lý Duy Nhất vốn đã tìm hiểu sơ bộ về luật lệ của Trường Sinh tranh độ, nhưng sau khi nghe Liễu Điền Thần mổ xẻ những hiểm nguy ẩn núp và mưu mẹo thâm hiểm trong đó, hắn mới thực sự cảm nhận được áp lực và họa sát thân rõ mồn một.
Khó trách, trên chiếc Ngọc Chu kia, lúc Quán sư phụ và Ký Xuân Quân hỏi hắn có muốn tham gia Trường Sinh tranh độ không, sắc mặt của hai người đó nghiêm túc đến thế.
Ba năm tới, hắn không chỉ phải đối mặt với những Trường Sinh Nhân đời thứ chín.
Trên thế giới này luôn có hai bộ quy tắc song song tồn tại, một sáng một tối.
Vận Xương Quận Chúa nói:
- Đại cung chủ đã có chỉ thị, nếu như ngươi muốn đi tới một khu vực tranh chấp nào đó, thi thố tài năng một cách công khai với Trường Sinh Nhân đời thứ chín, lão thân sẽ làm người hộ đạo cho ngươi, đồng thời cũng sẽ liên hệ với đội chấp pháp, lo liệu việc quét sạch những ẩn họa không phải Trường Sinh Nhân nhưng dưới cấp Siêu Nhiên.
Lý Duy Nhất nhìn Vận Xương Quận Chúa với ánh mắt đầy cảm kích, hỏi:
- Nhưng nếu ta muốn ẩn nấp, không đi đến mấy vùng đất tranh chấp đó, thế thì có khi nào càng gặp nguy hiểm hơn không?
- Cũng chưa chắc, chỉ có thể nói mỗi con đường đều tiềm ẩn nguy hiểm riêng biệt.
Liễu Điền Thần lại nói tiếp:
- Nếu ngươi giấu mình đi, đội chấp pháp sẽ khó mà giúp ngươi quét sạch những ẩn họa, mấy tên kia muốn giết ngươi cũng sẽ càng không kiêng nể gì. Chẳng qua là giết ngươi rồi, chưa chắc đã có ai phát hiện ra, mà lỡ có lộ ra thì cũng dễ dọn dẹp sạch sẽ không để lại một dấu vết nào.
Lý Duy Nhất cười khổ:
- Thôi thì ta cứ đường hoàng mà ra trận vậy.
Liễu Điền Thần nói:
- Rạng sáng đêm nay, sau khi cầm sách ngọc trong tay, phần lớn Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Thánh Đường Sinh Cảnh, Lăng Tiêu Cung, Vũ Lâm Sinh Cảnh sẽ dưới sự dẫn dắt của Nam Cung tức tốc ra khỏi thành, lên đường tới Lang Độc Hoang Nguyên.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ta còn một câu hỏi cuối cùng! Có phải sách ngọc Sinh Tuyền đang ở trong tay Trường Sinh Nhân đời thứ chín không, ai đang nắm giữ?
Liễu Điền Thần nhìn về phía Đại trưởng lão của Tuế Nguyệt Cổ Tộc.
Đại trưởng lão của Tuế Nguyệt Cổ Tộc khẽ lắc đầu nói:
- Chuyện này thì lão phu cũng không biết. Chắc là tộc trưởng chỉ nói riêng với một mình Liễu tiền bối, tuy là tuyệt mật, nhưng lão phu cảm thấy tiết lộ cho Lý Duy Nhất nghe cũng chẳng sao.
Liễu Điền Thần nói:
- Là Nam Cung Ngọc, Thất Thế Tôn của Thánh Chủ! Trong thế hệ trẻ tuổi hiện nay, ngoài ngươi và Nam Cung Ngọc ra, không có ai khác biết, bao gồm cả Nam Cung.
Lý Duy Nhất không khỏi kinh ngạc.
Hắn từng chạm mặt Nam Cung Ngọc, tu vi không tầm thường, nhưng cũng chỉ có thể xếp ở vị trí kha khá trong danh sách thứ ba của Trường Sinh Địa Bảng, tính cách hơi rêu rao, bất cần đời.
Nay xem ra, tất cả chỉ là một màn kịch được ngụy trang hoàn hảo, tâm tư của người này thâm sâu đáng sợ.
Lý Duy Nhất rời khỏi Ngọc Liễu Sơn Trang, lên xe của Quán sư phụ, ánh mắt lóe lên sự ngạc nhiên. Hắn nhìn thấy Ký Xuân Quân đang ngồi trên xe, vội vàng gọi một tiếng sư thúc.
- Từ giờ cho đến rạng sáng, bản quân chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho ngươi. Sau rạng sáng, ngươi hãy tự cầu phúc cho mình.
Giọng nói của Ký Xuân Quân lạnh lẽo, tựa như băng đập vào ngọc.
Lý Duy Nhất nói:
- Đa tạ sư thúc, ân tình ra tay tương trợ ngày hôm nay, Duy Nhất ta xin khắc cốt ghi tâm! Quán sư phụ, chúng ta xuất phát đến Trường Sinh Lâu thôi!
Quán sư phụ cười to một tiếng, nói:
- Hi hi, sư muội, ta không lừa ngươi chứ, tiểu tử này rất hiểu đạo lý đối nhân xử thế, ngày sau nhất định sẽ báo đáp ân tình. Lần này ngươi đến Tiêu Dao Kinh quả thực là không uổng công. Bên kia, đám con cháu Yêu tộc đã chuẩn bị mâm cỗ tất niên đầy đủ cả rồi, lên đường thôi!
Cỗ xe yêu thú tự di chuyển một cách lặng lẽ, hòa vào màn đêm đang buông xuống ở Tiêu Dao Kinh.