Gần thì chiến trận, xa thì cung nỏ (1)

Lần thứ tư hắc ám buông xuống, chín chiếc thuẫn bay ra ngoài, xuất hiện ở chín phương vị khác nhau. Lý Duy Nhất đã xông vào đội hình của chín người Trường Sinh, có năm người bị lực lượng trùng kích ném bay lên cao.

Bốn người còn lại bị Ngũ Sát Thiên Phong cuốn lên trời.

Thế như chẻ tre.

Trận thuẫn chín người không chặn lại được Lý Duy Nhất, dù chỉ một giây.

Kiếm trận mười người do Tề Kiếm Như chỉ huy tự nhiên cũng không kịp tiến lên cản lại.

- Là Bát Trận Kỳ của Bạch gia, là bốn trang Địa Thư.

- Lý Duy Nhất đã luyện chế Linh Trận trung phẩm! Mọi người đều xem nhẹ rồi, tu vi niệm lực của hắn thâm hậu, cho rằng hắn chỉ biết đấu pháp dựa vào ngự trùng và niệm võ kết hợp.

- Không chỉ đơn giản là Linh Trận trung phẩm, trong trận còn có Bích Lạc Thanh Lôi và Ngũ Sát Thiên Phong. Tại sao niệm lực của hắn cường đại như thế, có thể điều khiển được lực lượng hung mãnh như vậy? Đây là việc mà Thánh Linh Niệm Sư tứ trọng có thể làm được sao?

- Lý Duy Nhất không phải là Thánh Linh Niệm Sư tầm thường, tu luyện ra linh quang bốn màu có thể nghịch phạt cường giả ngũ trọng.

- Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng cũng không thể đồng thời điều khiển Bích Lạc Thanh Lôi và Ngũ Sát Thiên Phong. Dựa vào trận này, hắn đã có thể nghênh chiến Đại Trường Sinh lục trọng.

...

Sự xuất hiện của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận khiến cho người Trường Sinh của phe Ma Quốc hoảng loạn, bị bất ngờ.

Bên ngoài hai trăm dặm, đôi mắt xinh đẹp của Thanh Tương kinh ngạc nhìn đăm đăm, nhịn không được tự lẩm bẩm:

- Linh Trận trung phẩm của hắn là mượn nhờ bốn thiên Phong, Hỏa, Lôi, Điện của Địa Thư giam cầm và khống chế Bích Lạc Thanh Lôi, Ngũ Sát Thiên Phong. Trận pháp thật lợi hại!

Mạnh Thủ Nghĩa nói:

- Nếu trận này được dùng trên chiến trường Bắc Hồ, e rằng Cổ Chân Tướng sẽ thất bại rất thảm.

Thanh Tương nói:

- Kiêu ngạo như Lý Duy Nhất, lúc quyết đấu với Thái Tuế Địa Quân còn không sử dụng trận này, thì sao có thể dùng cho Cổ Chân Tướng được? Trên chiến trường Bắc Hồ, Cổ Chân Tướng sẽ thất bại rất thảm, ta đồng ý với điểm này. Nhưng giao thủ trên vùng đất hoang vu không biên giới thì chưa chắc.

- Người Trường Sinh Triệu Kỳ của gia tộc Quan Bi Ma Khanh, kích hoạt Hộ Thân Phù do trưởng bối trong tộc ban tặng. Bị loại!

- Người Trường Sinh La Tự Hối của Du Xuyên Sinh Cảnh, bên trong áo giáp giấu trận pháp hộ thân phòng ngự do Siêu Nhiên bố trí. Bị loại!

- Người Trường Sinh Hoắc Vũ của Ma Quốc Kỳ Châu nhận thua. Bị loại!

Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận công phá trận thuẫn chín người, trong nháy mắt khiến ba người Trường Sinh bị loại.

Một cường giả thế hệ trước của đội chấp pháp nhanh chóng ghi chép lại.

Một nam tử trung niên của đội chấp pháp thi triển không gian độn thuật, ra tay cứu Hoắc Vũ đang hô “nhận thua“.

Hoắc Vũ bị thương rất nặng, bị Bích Lạc Thanh Lôi đánh cháy đen, ngực trái bị xuyên thủng một cái lỗ máu to bằng chén rượu. Nếu không nhận thua, giờ phút này hắn đã bị Lý Duy Nhất một cước giẫm chết.

Hoắc Vũ chủ động giao ra sách ngọc và tất cả Pháp khí trên người.

Từ giờ khắc này trở đi, ba năm tranh độ không còn liên quan gì đến hắn nữa.

Triệu Kỳ và La Tự Hối bị đào thải, cũng phải giao ra sách ngọc và Pháp khí trên người, tất cả đều trao cho Lý Duy Nhất.

Mang theo Pháp khí có phẩm cấp cao tham gia Trường Sinh tranh độ.

Ưu thế: Chiến lực có thể mạnh hơn.

Cái giá phải trả: Thứ nhất, một khi bị loại, Pháp khí sẽ bị mất. Thứ hai, sẽ bị mọi người dòm ngó, bao gồm một số đồng đội tham lam.

Có thể nói là được cái này mất cái kia.

Thứ mà Triệu Kỳ và La Tự Hối mang theo đều là phù lục phòng ngự, trận pháp phòng ngự dùng để tự bảo vệ mình. Cho nên, họ chỉ là bị loại.

Nếu thứ bọn họ mang theo trên người là trận pháp công kích do Siêu Nhiên bố trí, phù lục công kích do Siêu Nhiên luyện chế, còn sử dụng chúng thì không chỉ đơn giản là bị loại đơn, không chỉ có bọn họ gặp xui xẻo, mà còn bị truy tra đến cùng.

Trên người Xích Nguyên đương nhiên cũng có bảo vật giữ mạng.

Nhưng trên chiến trường biến đổi trong nháy mắt, còn phải xem có kịp sử dụng hay không.

Đối với người Trường Sinh mang theo Pháp khí có giá trị đắt đỏ mà nói, nếu không đến thời khắc cuối cùng, bọn họ tuyệt đối sẽ không cam tâm bị loại, chắp tay dâng báu vật ra. Nhưng khi nào là thời khắc cuối cùng thì không phải do bọn họ quyết định.

...

Chữ trên bốn trang Địa Thư và bốn ngàn tám trăm cái trận văn rậm rạp lơ lửng trong hư không, giam cầm Bích Lạc Thanh Lôi và Ngũ Sát Thiên Phong, khiến chúng tiến hành tấn công theo sự vận chuyển của trận pháp.

Trận pháp thì do linh quang phun trào từ mi tâm Lý Duy Nhất khống chế.

Trước mắt, Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận là Linh Trận trung phẩm có bốn ngàn tám trăm cái trận văn.

Lý Duy Nhất phải luyện chế nó đến giai đoạn thứ tư, số lượng trận văn đạt tới sáu ngàn bốn trăm cái mới có thể tung hoành vô địch dưới Trường Sinh cảnh thất trọng.

Bốn ngàn tám trăm cái trận văn có thể mạnh mẽ như vậy, là nhờ Ngũ Sát Thiên Phong mà hắn mua được, và Bích Lạc Thanh Lôi thu thập ở Lôi Hải tám trăm dặm đã nâng uy lực của trận pháp lên một khoảng lớn.

Thần Tịch đuổi theo phía sau, thể hiện ra chỗ phi thường của đệ nhất nhân Cổ Giáo, trước tiên lấy lại tinh thần trong cục diện thay đổi dữ dội này.

Hắn nhìn thấu nhược điểm ẩn giấu dưới uy lực cường đại của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, truyền âm hét lớn với sáu cường giả mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ ở đằng xa:

- Chặn hắn lại, đừng để hắn dọa sợ! Linh Trận trung phẩm mà hắn luyện chế chỉ có bốn ngàn tám trăm cái trận văn, đâm thủng trận pháp, xé rách trận văn thì Bích Lạc Thanh Lôi và Ngũ Sát Thiên Phong sẽ không theo sự khống chế của hắn nữa.

Trận bàn của trận pháp có bốn ngàn tám trăm cái trận văn, bất kỳ võ tu Trường Sinh cảnh ngũ trọng nào cũng có khả năng đâm thủng nó.

Người Trường Sinh trên danh sách thứ nhất như Thần Tịch, Văn Nhân Thính Hải đều có thể bộc phát ra lực lượng ở cấp bậc này.

Thần Tịch điều động toàn bộ pháp khí, hai tay vẽ ra một ấn ký Bát Quái.

Lượng Sơn Xích lơ lửng giữa ấn ký Bát Quái.

Ầm một tiếng, ấn ký Bát Quái đánh Lượng Sơn Xích ra ngoài, công kích một cây trận kỳ ở vòng ngoài Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.

Thần Tịch muốn dùng uy năng của Vạn Tự Khí để phá trận thế của Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất không quay người lại, tiếp tục lao đi vun vút.

Hắn dùng niệm lực khống chế Điện Thiên của Địa Thư, dẫn động từng luồng Bích Lạc Thanh Lôi, nó giống như một món pháp khí bay về phía sau, đánh trúng Lượng Sơn Xích đang bay tới, đánh cây thước văng ngược trở về.

Thần Tịch bắt lấy Lượng Sơn Xích bay về, thân hình đang đuổi theo với tốc độ chóng mặt bị trùng kích văng ra sau mấy trượng.

- Nhìn thấu thì dễ, nhưng phá trận lại rất khó. Bốn trang Địa Thư không chỉ là nền móng trận, mà càng là bốn món Pháp khí.

Trong lòng Thần Tịch thầm cảm thán, biết rõ chỉ dựa vào sức của một mình hắn muốn đến gần Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận là rất khó, càng đừng bàn tới chuyện phá trận.

- Vút! Vút! Vút!

Ba mũi tên nỏ xẹt qua trên đỉnh đầu Thần Tịch, bay thẳng đến Lý Duy Nhất ở phía trước.

Là Văn Nhân Thính Hải và hai vị cường giả Yêu tộc trong danh sách thứ nhất bắn tên nỏ ra.

Bọn họ mượn nhờ phù lục đã đuổi theo đến nơi cách mười lăm dặm.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters