Lọt vào mắt xanh của Khúc Dao (2)

Lý Duy Nhất không đồng tình, ôn tồn nói:

- Đại thiếu gia, tên thám tử Phong gia kia chỉ có tu vi Đạo Chủng cảnh nhất trọng, rõ ràng Phong gia không mấy coi trọng chuyện này, chỉ phái người đi thăm dò theo lệ thôi. Nếu giết hắn, e là giấu đầu hở đuôi, chắc chắn Phong gia sẽ tăng cường nhân lực truy tra.

Mộc Liên Thành trầm ngâm một lát:

- Không giết thì phiền phức còn lớn hơn, cả Mộc gia chúng ta không gánh nổi trách nhiệm này đâu.

- Ta có một đề nghị! Hãy gieo Tử Vong Linh Hỏa vào người hắn, nắm giữ sinh tử của hắn.

Lý Duy Nhất nói tiếp:

- Ta đã tra khảo rồi, hắn có người nhà ở Trận Tiên Thành, gia tộc không nhỏ, có thê nhi, phụ mẫu và họ hàng, cả nhà ba trăm hai mươi bốn miệng ăn. Sao không nhân cơ hội này thu nạp hắn thành người của chúng ta?

Mộc Liên Thành còn chưa kịp đáp lời.

Trong sân chợt vang lên những tiếng bước chân dồn dập.

Khúc Dao khoác áo choàng, mang khăn che mặt, thu liễm hoàn toàn khí tức trên người, bước ra cùng với một đám Trường Sinh Nhân của Ma Quốc.

Nàng vốn cao ráo, chỉ thấp hơn Lý Duy Nhất nửa cái đầu. Khi Lý Duy Nhất và Mộc Liên Thành cúi đầu hành lễ, khí thế của nàng càng trở nên vô cùng xuất chúng.

- Cứ làm theo cách hắn nói đi.

Khúc Dao không dừng bước, đi thẳng đến một cỗ xe do Thệ Linh hồn thú kéo.

Trước khi lên xe, nàng quay lại nhìn Lý Duy Nhất một cái:

- Ngươi tên là gì?

Lý Duy Nhất mừng rỡ ra mặt, vội vã đáp với giọng run rẩy:

- Hộ vệ trưởng của bộ lạc Mộc thị... Lý Đình.

Khúc Dao nhấc tà váy ngọc bích, nhẹ nhàng bước lên xe.

Những Trường Sinh Nhân khác của Ma Quốc cũng lần lượt lên xe.

Huyết Thiên Vực lướt qua Lý Duy Nhất, cười khẩy:

- Một tên võ tu Đạo Chủng cảnh nhỏ nhoi mà cũng lọt vào mắt xanh của Bảng Nhãn, coi như là vận may của ngươi rồi! Cố mà làm việc cho đàng hoàng, bớt giở trò khôn lỏi đi.

Lý Duy Nhất luôn miệng vâng dạ, kích động vô cùng.

Đến lúc này, Mộc Liên Thành mới ngộ ra, chuyến đi này không phải là đón hàng, mà là đón người.

Đón Trường Sinh Nhân của phe Ma Quốc.

Thảo nào phụ thân dặn dò việc này phải hết sức kín tiếng và đề cao cảnh giác ở mức tối đa.

Lý Duy Nhất không thấy Long Thất, đoán chắc bọn họ bí mật tụ họp ở đây ắt hẳn có âm mưu gì đó. Nếu như Khúc Dao và những kẻ khác đã chọn ẩn náu ở Mộc gia nghĩa là ngay dưới mí mắt hắn, có gì phải vội vàng?

Khuya hôm sau.

Đoàn xe lấy danh nghĩa áp tải Không Gian Trận Ngọc tiến vào bộ lạc Mộc thị.

Thủ lĩnh bộ lạc Mộc Đông Dương đã sớm cho dọn dẹp một khu vực ở phía bắc bộ lạc, thiết lập trận pháp cách ly, làm nơi cư trú tạm thời cho Trường Sinh Nhân của Ma Quốc.

Đi đường suốt ngày đêm, Lý Duy Nhất nhịn muốn chết, về tới bộ lạc, hắn liền mất kiểm soát vẻ mặt, không sao đè nén được niềm vui sướng đang trào dâng, bèn đi về phía trận tháp để tìm Tả Khâu Hồng Đình.

- Lý Đình!

Mộc Liên Thành gọi hắn lại, lướt nhanh tới, ánh mắt phức tạp, phần lớn là ghen tị:

- Lần này ngươi thật sự thăng quan tiến chức rồi, vị quý nhân kia đã chỉ đích danh ngươi phụ trách việc bảo vệ khu vực cư trú của bọn họ.

Mộc Đông Dương gặp riêng Lý Duy Nhất một lần, nghiêm túc dặn dò phải giữ bí mật, phòng thủ ngoài lỏng trong chặt, căn dặn đủ thứ.

Việc Khúc Dao chỉ đích danh Lý Đình canh gác nằm ngoài dự liệu của hắn. Vốn dĩ hắn định phái đệ tử dòng chính cốt cán nhất của Mộc gia làm việc này, nhân cơ hội đó kết giao với những Trường Sinh Nhân. Bây giờ, hắn đương nhiên chỉ có thể làm theo lệnh.

Mộc Đông Dương biết rằng Lý Đình chắc chắn đã biểu hiện rất xuất sắc mới khiến Tân Giáp Bảng Nhãn nhìn bằng con mắt khác. Đợi Lý Duy Nhất đi khỏi, Mộc Đông Dương liền quở trách Mộc Liên Thành một trận.

Khu vực lưu trú của mười ba vị Trường Sinh đời thứ chín của Ma Quốc nằm trong bộ lạc cũng không quá rộng lớn, chỉ chiếm một góc. Khuôn viên này được bao phủ bởi tường viện bằng đá trắng, không gian tĩnh mịch, thanh bình. Trồng linh mộc, xây đình đài lầu các, hòn non bộ, hồ nước được bố trí khéo léo, mang đến một vẻ đẹp hoàn toàn khác biệt so với những túp lều bên ngoài. Nơi đây thực sự là chốn nghỉ ngơi lý tưởng dành cho khách quý.

Lý Duy Nhất và hai mươi ba hộ vệ dưới trướng không có lệnh gọi thì không được bước vào trong.

Hai mươi bốn người họ không được phép rời khỏi bộ lạc Mộc thị, cấm tiết lộ thông tin.

Nếu trái lệnh sẽ bị giết không tha.

Bận rộn đến tận sáng hôm sau, Lý Duy Nhất mới có thời gian đến trận tháp nằm ở góc đông nam bộ lạc, gặp Tả Khâu Hồng Đình đang bận rộn.

Trận tháp gồm mười bảy tầng, tượng trưng cho mười bảy tầng trận pháp phòng ngự bảo vệ bộ lạc, không khác gì một tòa thành thu nhỏ.

Tả Khâu Hồng Đình lại tự làm cho mình xấu đi một chút, mặc bộ đồ Trận Pháp Sư màu vàng lục có mũ trùm đầu, ngồi cùng Mộc Anh bên chiếc bàn đá ở tầng bảy, luyện chế Không Gian Trận Ngọc được chuyển về đêm qua.

Không Gian Trận Ngọc là một loại vật liệu quý giá dùng để luyện chế trận cụ tùy thân, có thể chứa các loại năng lượng và vật chất khác như Huyết Tinh, Linh Tinh, Trường Sinh Kim Đan, Thiên Hỏa, lôi điện.

Lý Duy Nhất định dùng bốn mảnh Không Gian Trận Ngọc, luyện chế cùng bốn trang Địa Thư, để lưu giữ Linh Tinh vào đó.

Đáng tiếc là những mảnh Không Gian Trận Ngọc của Mộc gia phẩm cấp quá thấp, độ bền không đủ, không gian bên trong lại quá nhỏ.

Trong phòng còn có một cô nương thứ ba tên là Tiểu Chúc.

Tiểu Chúc mặc váy dài xanh xám giản dị, vóc dáng thanh mảnh, dung nhan khá xinh, đôi mắt lại vô cùng trong sáng. Nàng ngồi bên tay phải của Tả Khâu Hồng Đình, tập trung nghiên cứu kiến thức về trận pháp.

Cô nương này cũng giống như Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình, theo ba chiếc Long Cốt Sa Chu đến đây, có tu vi Linh Niệm Sư nhất tinh.

Nàng trầm tĩnh, ít nói, nên hay bị mọi người vô tình bỏ qua.

Tả Khâu Hồng Đình buông miếng Không Gian Trận Ngọc trong tay, nhanh chóng tiến lại đón hắn, bày ra vẻ thân thiết của sư muội:

- Sư ca, ta nghe nói ngươi đi công vụ hả? Trở về nhanh thế?

Lý Duy Nhất mỉm cười:

- Công vụ gì chứ? Chỉ là áp giải Không Gian Trận Ngọc thôi. Đi với ta, ta có chuyện muốn bàn bạc với ngươi. Mộc Anh, ta mượn Phương Vũ một lúc nhé!

Mộc Anh vừa luyện chế Không Gian Trận Ngọc, vừa lẩm bẩm:

- Mượn cái gì chứ, mới xa nhau có vài ngày đã nhớ nhung muốn ân ái rồi à! Nhớ hạn chế lại, ngựa cái bị kiệt sức thì không làm việc được đâu.

Tiểu Chúc đỏ mặt, cảm thấy những lời của Mộc Anh rất thô tục.

Mộc Anh nghiêm túc nói:

- Hai người nhìn cái gì? Còn không mau đi, hay là muốn ân ái luôn ở đây? Cũng được thôi, chỉ sợ Phương Vũ da mặt mỏng, không bạo dạn bằng nữ tử Lang Độc Hoang Nguyên chúng ta.

Dù có phóng khoáng, tiêu sái đến mấy, Tả Khâu Hồng Đình cũng không chịu nổi, đành cùng Lý Duy Nhất nhanh chóng bước xuống tháp.

Trở về chỗ ở, bước vào lều trại.

Lý Duy Nhất đã truyền âm kể lại toàn bộ sự việc chuyến đi này cho Tả Khâu Hồng Đình.

Bước vào phòng tu luyện ngầm được bố trí trận pháp.

Tả Khâu Hồng Đình giải trừ Dịch Dung Quyết, khuôn mặt tuyệt mỹ tinh khôi như tuyết nở một nụ cười rạng rỡ làm xao xuyến lòng người.

- Những Trường Sinh Nhânđời thứ chín của Ma Quốc đen đủi như vậy sao? Ngươi định làm gì?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters