Mộc gia không dám đắc tội với Thánh Triều, tự nhiên cũng không dám gióng trống khua chiêng điều tra nơi ẩn náu của Trường Sinh Nhân của Thánh Triều.
Tòa đình viện này là Mộc gia tình cờ phát hiện ra, cảm thấy có khả năng Trường Sinh Nhân của Thánh Triều đang lẩn trốn ở đây.
Khúc Dao nhất định phải tìm ra Quách Cự trước, làm rõ thực lực của Thánh Triều ở Trận Tiên Thành, nhưng lại không muốn bại lộ thân phận, cho nên mới sử dụng Linh Giới màn đen cách ly với thế giới bên ngoài.
Thừa dịp này, Thất Phượng bay đến tai trái của Lý Duy Nhất, nhỏ giọng bẩm báo lại những chuyện nghe và nhìn thấy trước đó.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Khúc Dao sử dụng linh quang cách ly với bên ngoài, Lý Duy Nhất không rõ liệu nàng có thực sự ép hỏi được thông tin gì hữu ích hay không.
Nhưng... quá lâu rồi!
Trận Tiên Thành là châu thành phồn hoa náo nhiệt, rất nhanh sẽ có người phát giác ra động tĩnh bên này.
Lấy tâm trí của Khúc Dao, sao có thể chần chừ lâu như vậy?
Trong lòng Lý Duy Nhất đưa ra kết luận:
- Liệt Cửu Dương đang cố ý kéo dài thời gian.
- Bùm!
Thân thể Liệt Cửu Dương đâm thủng bức tường, văng ra ngoài đường.
Khúc Dao lẩm bẩm:
- Kéo dài thời gian sao?
Khúc Dao xách Liệt Cửu Dương lên, cánh tay kia cầm trượng vươn về phía Lý Duy Nhất cách đó sáu trượng, tay áo phồng lên, Túi Càn Khôn giấu trong tay áo lóe lên linh quang, muốn cất luôn Lý Đình cùng với cỗ xe Thạch Tê Thú đi, sau đó rút lui.
Dị biến xảy ra.
- Ầm!
Linh Giới màn đen bị công kích, rung chuyển dữ dội.
Trên mặt đất nứt ra những đường rãnh dài.
Chính là Quách Cự, Tân Giáp Thám Hoa của Thánh Triều. Hắn xuất hiện ở trung tâm con phố cách đó năm mươi trượng, hai cánh tay dang rộng, thả ra đạo tâm ngoại tượng bao phủ lấy Linh Giới màn đen, cười lớn:
- Ta cố ý để lộ sơ hở này, muốn dẫn dụ Trường Sinh Nhân của Ma Quốc ra tay, không ngờ lại câu được một con cá lớn. Để ta xem thử con cá này lớn đến đâu?
Trong Tổ Điền của Quách Cự thả ra một món Vạn Tự Khí.
Thiên Hỏa Lệnh Kiếm, dài một thước bốn thốn, vừa giống lệnh bài, lại vừa giống một thanh kiếm màu đỏ tươi. Điểm đặc biệt là nó có thể lưu trữ Thiên Hỏa trong không gian bên trong để bảo tồn.
Những Pháp khí khác không có khả năng này.
Khúc Dao nhíu mày, niệm lực khẽ động, Linh Giới màn đen biến thành phù lục ngọc đen bay về mi tâm, thân hình lóe lên, vượt qua Lý Duy Nhất cùng cỗ xe, xuất hiện ở đối diện Quách Cự.
Quách Cự tay cầm Thiên Hỏa Lệnh Kiếm, ánh mắt tràn đầy mừng rỡ cười lớn:
- Khúc Dao? Đại Trường Dao!
Khúc Dao vẫn giữ thái độ bình tĩnh hỏi:
- Quách Cự, ngươi đến nhanh như vậy là vì giống như Liệt Cửu Dương, vẫn luôn ở lại trong Trận Tiên Thành?
Quách Cự không thể nào thừa nhận, lập tức trả lời:
- Đừng có đào hố cho ta, muốn vu oan giá họa thì phải đưa ra bằng chứng. Ta vừa mới vào thành! Thế nào, chiêu tự chặt một đao, dụ rắn khỏi hang này của ta cũng được chứ hả? Liệt Cửu Dương chỉ có tu vi nhị trọng đỉnh phong, nhưng lại dẫn ra được nhân vật số hai của Ma Quốc là ngươi.
Nếu tin tức Mộc gia cung cấp là một nơi nào đó ngoài thành, Khúc Dao chắc chắn sẽ cảnh giác.
Với nơi ẩn náu là một sân viện trong thành, bất kỳ ai cũng sẽ không nghi ngờ đây là một cái bẫy.
Khúc Dao liếc nhìn xung quanh:
- Đáng tiếc là chiêu tự chặt một đao của ngươi lại tốn công vô ích, Pháp khí và sách ngọc lĩnh vực của Liệt Cửu Dương, ta xin nhận! Động thủ trong thành, nhỡ chẳng may tạo thành thương vong cho kẻ vô tội, tất cả mọi người đều sẽ bị loại.
Quách Cự nheo mắt hỏi:
- Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc đến bao nhiêu người mà ngươi tự tin như vậy?
Khúc Dao trả lời:
- Chỉ có một mình ta! Tập hợp người của ngươi lại, chúng ta ra khỏi thành đánh một trận.
Phù quang trên người Khúc Dao lấp lánh, hóa thành một vệt sáng bay về phía ngoài thành.
Quách Cự chạy như bay trên mặt đất, đuổi theo, đáp:
- Được!
Hắn xếp thứ mười bảy trên Trường Sinh Địa Bảng, tốc độ thậm chí có thể theo kịp Tiết Định, đương nhiên cũng có thể theo kịp Khúc Dao.
Bên ngoài Trận Tiên Thành, Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Thánh Triều lần lượt hiện thân, truy kích từ mọi hướng.
Lý Duy Nhất biết rất rõ, câu cuối cùng “chỉ có một mình ta” của Khúc Dao là nói với hắn. Nàng muốn hắn nhắc nhở những Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc trong bộ lạc Mộc thị đừng xuất hiện, hãy tiếp tục ẩn nấp.
Lý Duy Nhất thả Thất Phượng ra, để nó đi theo trước.
Hắn cất cỗ xe vào Túi Càn Khôn, che giấu khí tức, lao vào trong đám người.
Một lúc sau, ba cao thủ Đạo Chủng cảnh của Phong gia thân với Thánh Triều đã vội vàng chạy tới, tìm kiếm tung tích của Lý Duy Nhất khắp nơi. Chẳng bao lâu sau, võ tu Đạo Chủng cảnh của Mộc gia cũng xuất hiện, chặn họ lại.
Lý Duy Nhất không trở về bộ lạc Mộc thị truyền tin, hắn kích hoạt sức mạnh tàng hình của Bát Bộ Huyền Y, đuổi theo về phía tây.
Trong Trận Tiên Thành, một số tu giả tự nhận mình có thực lực mạnh cũng đang đổ xô về phía tây, muốn quan sát cuộc giao phong giữa những Trường Sinh Nhân.
- Vậy mà có thể nhân cơ hội này hạ gục Khúc Dao, đá nàng ra khỏi cuộc chơi. Trên người nàng có nhiều bảo vật, không thể cho nàng cơ hội nhận thua, phải cướp đoạt trước.
Lý Duy Nhất phát hiện, Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc lẩn trốn trong bộ lạc Mộc thị không đuổi theo ra ngoài. Cũng không biết là Khúc Dao đã sớm thương lượng với bọn họ từ trước, hay là bọn họ có đủ niềm tin với Khúc Dao, cho rằng nàng có thể một mình đối phó.
Khúc Dao không dừng lại ở ngoài thành mà trực tiếp bay thẳng đi xa.
Đuổi theo hơn sáu trăm dặm, những tu giả xung quanh đều tụt lại phía sau.
Lý Duy Nhất không muốn quá mức gây chú ý, hắn kích hoạt năng lực Địa Độn của Bát Bộ Huyền Y, truy đuổi từ dưới mặt đất.
Không biết qua bao lâu, Lý Duy Nhất phá đất xông ra, xuất hiện trên vùng hoang nguyên rộng lớn dưới màn đêm.
Cỏ cao ngang ngực, bóng tối vô tận. Trong gió lạnh thoang thoảng mùi máu.
Đầu ngón tay Lý Duy Nhất sáng lên một luồng linh quang chiếu rọi xung quanh.
Chỉ thấy trên mặt đất có một cái rãnh dài, cuối rãnh là thi thể của một Trường Sinh Nhân của Thánh Triều, bị vũ khí sắc bén xuyên thủng tim mà chết.
Trên cơ thể hắn có đầy hung trùng đang bò lổm ngổm, nhai nuốt huyết nhục sột soạt, sách ngọc và Túi Càn Khôn đều đã bị lấy đi.
- Xoẹt!
Thất Phượng lộ ra thân hình, bay sát bên tai Lý Duy Nhất, vừa dùng móng vuốt vung vẩy, vừa kinh hãi kể lại.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ý của ngươi là? Vị Trường Sinh Nhân của Thánh Triều này không phải do Khúc Dao giết, mà là một ngọn giáo dài bay ra từ dưới mặt đất xuyên thủng tim hắn? Có nhìn thấy là kẻ nào không?
Lý Duy Nhất không phát hiện ra dao động pháp khí ở vị trí tim của thi thể.
Có thể thấy, đối phương đã dùng sức mạnh tuyệt đối để tập kích hắn.
Thất Phượng ra sức lắc đầu, chỉ về một hướng.
Lý Duy Nhất cất Thất Phượng vào trong tay áo, tàng hình tiếp tục truy đuổi, ngũ giác thả ra ngoài, trở nên vô cùng cảnh giác.