Gió thổi qua mặt nước, hình thành từng luồng kiếm khí, xoèn xoẹt cắt ra những đợt sóng nước.
- Ngươi đúng là không biết phân biệt tốt xấu, chẳng trách Kỷ Nghiên Nhu chọn gả cho Thành Chủ Mộ Phủ Thành.
Người đàn ông mặc áo giáp đen phía sau dùng lời nói kích động Phương Vũ Đình, nhằm làm dao động lòng của hắn.
Nhận thấy tâm trí Phương Vũ Đình dao động, thanh kiếm trong tay hơi run rẩy. Hai người một trước một sau lao tới như chớp, một kẻ đâm từ dưới lên Tổ Điền, một kẻ từ trên chém xuống đầu, đều là tấn công Lý Duy Nhất.
Bọn họ cho rằng, Khúc Dao có tu vi tứ trọng, sau khi mất đi Thiên Cương Tăng và Địa Sát Tăng thì đã là cá nằm trên thớt, đừng hòng chạy thoát.
Ngược lại, Phương Vũ Đình tu vi lục trọng rất khó giải quyết.
- Ta kìm chân bọn chúng, ngươi đi trước.
Lý Duy Nhất nhờ vào Bát Bộ Huyền Y, chân đạp Ngự Phong bộ pháp, tránh mũi mâu đâm về phía Tổ Điền, vung kiếm đỡ lấy một ngọn mâu khác giáng thẳng xuống đầu.
- Cheng!
Tiếng kim loại va đập khiến màng nhĩ đau nhức.
Phong Vũ Kiếm trong tay Lý Duy Nhất chấn động dữ dội, cơ thể bị hất văng chếch ra phía sau nhẹ hẫng như một tờ giấy.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Mạnh quá, chỉ xét riêng về sức mạnh, người này đủ sức sánh ngang với Thiện Tiên Chí tu vi ngũ trọng. Có điều, bọn chúng dường như cũng giống ta, đang che giấu thân phận, không dám dễ dàng tung ra đạo thuật lợi hại. Trường mâu trong tay không thuận tay cho lắm, không phải Pháp khí thường dùng, sức chiến đấu đã bị giảm sút.
Lý Duy Nhất thi triển thân pháp tránh né bỏ chạy, vung kiếm phản công.
Sau khi tu luyện ra Huyền Cảm, mỗi một kiếm của hắn đều tựa như đạo thuật, biến mục nát thành thần kỳ.
Trên kim cốt đã có hơn năm vạn kinh văn, thân thể cũng mạnh hơn trước một bậc.
Khúc Dao thừa cơ hóa thành một vệt sáng màu tím chạy trốn, lao về phía thác nước vách đá cách đó hai dặm xuôi dòng sông ngầm. Phía dưới và phía trước thác nước, không gian tối đen và rộng lớn.
Một người đàn ông mặc áo giáp đen khẽ quát:
- Ngươi đi đuổi theo, đừng để Khúc Dao chạy thoát!
Từ trong Tổ Điền của hắn bay ra một trường hà kinh văn lấp lánh như ngân hà, đánh Lý Duy Nhất lùi lại liên tục.
Số lượng kinh văn lên tới hơn hai trăm vạn chữ, đây chính là ưu thế của cường giả lục trọng so với đám người Cổ Chân Tướng và Thiện Tiên Chí. Muốn nghịch phạt bọn họ không phải là việc dễ dàng.
- Cuối cùng cũng không giấu thân phận nữa sao? Ta cảm thấy kinh văn và pháp khí ngươi tu luyện rất quen thuộc.
Lý Duy Nhất cố ý nói như vậy, vung kiếm chém ra chiêu Phong Vũ Tề Lai, chống lại trường hà kinh văn. Hắn liếc thấy một tên mặc áo giáp đen khác đã nhảy xuống thác nước, đuổi theo Khúc Dao, nhanh chóng biến mất không thấy tăm hơi.
Tốt quá rồi!
Sau khi Lý Duy Nhất phá vỡ trường hà kinh văn, liền cầm kiếm quay người chạy về một hướng khác.
- Phương Vũ Đình, ngươi không quan tâm đến sống chết của Khúc Dao nữa sao? Ca ca ruột của nàng chính là Khúc U đấy, ôm được cái chân này thì tương lai tươi sáng biết bao.
Trường hà kinh văn dưới chân người đàn ông mặc áo giáp đen hóa thành một con mãng xà to màu đen dài hàng trăm trượng, rẽ sóng lướt tới, nhanh chóng đuổi kịp Lý Duy Nhất ở phía trước.
Lý Duy Nhất không quay đầu lại, nhưng nhờ vào cảm ứng của linh thần, hắn có thể nhận ra rõ ràng người đàn ông áo đen kia phóng ra từ đỉnh đầu con mãng xà, mũi mâu xé gió đâm tới.
Trên mũi mâu, một luồng ánh sáng màu xanh bắn ra trước.
Đồng thời, tay kia của người áo đen âm thầm kết chưởng ấn, da thịt trên bàn tay dần dần hóa đá.
- Chính là lúc này.
Điện quang lóe lên trên hai chân Lý Duy Nhất, tốc độ bùng nổ còn nhanh hơn trước, hắn né được luồng sáng xanh bắn vào lưng.
Cơ thể hắn vẽ một vòng cung, xoay người chuyển hướng, phóng ra như một mũi tên sấm sét.
Một kiếm đâm thẳng về phía người áo đen đang lơ lửng cách mặt nước mấy trượng.
Dưới lớp sương mù đen che khuất khuôn mặt, đôi mắt của hắn mở to. Hắn đâu ngờ Phương Vũ Đình lại che giấu thực lực... Không, đối phương thật sự là Phương Vũ Đình sao?
Cường giả Trường Sinh cảnh lục trọng không giống người thường, cho dù gặp phải biến cố bất ngờ cũng lập tức phản ứng lại.
Pháp khí trong cơ thể người áo đen bùng nổ, tạo thành những gợn sóng chấn kình. Bàn tay hóa đá vỗ ra một chưởng.
Nhát kiếm này của Lý Duy Nhất không chỉ là Phong Vũ Tề Lai, mà cả cơ thể và thanh kiếm đều được bao bọc trong sấm sét.
Kiếm ý của Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm đã hòa vào Phong Vũ kiếm pháp.
- Ầm!
Cường giả Trường Sinh cảnh lục trọng bị đánh bay như một viên đạn pháo, đập vào vách đá, lún sâu vào trong.
Bàn tay hóa đá chảy máu ròng ròng, cơ thể bị sấm sét đánh tê dại đau đớn, tốc độ phản ứng giảm đi đáng kể.
Căn bản không cho hắn cơ hội độn thổ chạy trốn, Thất Phượng hiện ra từ hư không, một móng vuốt cắm phập vào khuôn mặt không có áo giáp bảo vệ của hắn.
Tu vi của Thất Phượng và Ngũ Phượng đã đạt tới tứ trọng đỉnh phong, gần một năm nay, chúng ăn đế dược không phải ăn uổng phí, còn có Thanh Vân Tiên Khí và Kim Hà Đan Khí làm thuốc bổ. Bọn chúng đều đã tiến rất gần đến ngũ trọng.
Chúng mà đánh lén thì có thể tạo thành uy hiếp cực lớn đối với võ tu Trường Sinh cảnh lục trọng.
Thân hình cường giả Trường Sinh cảnh lục trọng kia lăn lộn, vừa vặn tránh thoát được tử kiếp lần thứ hai này, còn chưa kịp tiêu hóa sự kinh ngạc trong lòng, Lý Duy Nhất đã chạy tới, một chưởng đánh vào tim hắn.
- Bùm!
Lý Duy Nhất dốc toàn lực vỗ ra một chưởng, Phiên Thiên Chưởng Ấn lóe lên rồi biến mất, đánh cho bộ giáp đen lõm xuống.
Người áo đen tông nát tầng đá dày hai trượng, cơ thể lún sâu hơn, trái tim đã bị chưởng lực chấn kình đánh cho nứt nẻ vô số vết, máu tươi trong miệng tuôn ra không ngừng.
Nhìn Lý Duy Nhất bước tới gần, trong mắt hắn hiện lên một nụ cười quỷ dị, lẩm bẩm:
- Ngươi không phải... ngươi là... ha ha...
Không biết người áo đen nghĩ ra chuyện gì đáng cười, mà trong thời khắc cuối cùng của sinh mệnh này lại vui vẻ đến thế.
- Xèo xèo!
Trong cơ thể nam tử mặc giáp đen bốc lên linh quang hỏa diễm, làn da nứt ra, ngọn lửa không ngừng trào ra ngoài.
Những ngọn lửa này thuộc về một vị Thánh Linh Vương Niệm Sư, nhanh chóng thiêu rụi thân thể hắn, ngay cả áo giáp và trường mâu trong tay cũng bị nung chảy.
- Xoạt!
Lý Duy Nhất một tay xách một cái Túi Càn Khôn, cất Thất Phượng đi, nhanh chóng rút lui khỏi tầng đá.
Chỉ trong một khoảng thời gian cực ngắn, vách đá cao cả trăm trượng đã bị nung cháy thành màu đỏ rực, không ngừng tan chảy thành dung nham, cảnh tượng vô cùng tráng lệ.
Lý Duy Nhất lùi về bờ bên kia của dòng sông ngầm, đồng tử co rút lại, vẫn chưa hoàn hồn:
- Hủy thi diệt tích sao? Bọn họ rốt cuộc là ai?
Linh quang hỏa diễm trong cơ thể nam tử mặc giáp đen vô cùng đáng sợ. Nếu Lý Duy Nhất không mặc Bát Bộ Huyền Y, cho dù phản ứng có nhanh nhẹn đến đâu thì vừa nãy cũng đã bị thương nặng rồi.