Khúc Dao thấy Phương Vũ Đình đuổi tới, ánh mắt lộ vẻ vui mừng, không nghĩ tới hắn vậy mà có thể thoát khỏi sự bám đuôi của cường địch, nhanh chóng đuổi tới đây. Tán nhân này xem như có chút tín nghĩa.
Lý Duy Nhất nắm lấy cổ tay của Khúc Dao, bay vút đi, hô:
- Chạy mau!
Khúc Dao hỏi:
- Sao thế?
Từ phía sau xa xăm, người mặc áo giáp đen Trường Sinh cảnh lục trọng chẳng biết đã gặp phải chuyện kinh khủng gì, hét thảm một tiếng, luồng Tử Vong Linh Hỏa bên trong cơ thể bộc phát ra.
Vùng không gian ngầm này bị Tử Vong Linh Hỏa thắp sáng, nhiệt độ tăng lên một cách chóng mặt.
Lý Duy Nhất thầm nhủ:
- Không thoát được rồi!
Trong đầu Lý Duy Nhất xoay chuyển đủ mọi suy nghĩ, lấy ra một cây tinh dược ngàn năm ném về phía Ngũ Sát Thiên Phong ở đằng sau.
Tinh dược ngàn năm nổ tung, hóa thành bột dược tán nhanh theo cơn gió.
- Vút!
Lát sau.
Một nam tử mang mặt nạ sắt, dùng pháp khí bọc lấy Thạch Thập Thực, vượt qua Ngũ Sát Thiên Phong, khí tức toàn thân kinh khủng hệt như Thần Ma.
Hắn vừa đặt chân chạm đất, từng vòng kinh văn bắt đầu lan tỏa ra ngoài, tra xét bốn phương tám hướng xung quanh.
Bàn tay trái của hắn nhuốm đầy máu tươi cầm một Túi Càn Khôn cướp được từ tên giáp đen lúc nãy.
- Đã núp rồi sao?
Bên dưới lớp mặt nạ sắt, đôi mắt của hắn sáng rực hệt như bó đuốc, đưa mắt nhìn quanh bốn phía.
Hai tròng mắt của Thạch Thập Thực cứ đảo liên tục không ngừng.
Nam tử mang mặt nạ sắt sau một hồi thả pháp khí và ý niệm ra tìm tòi mà không thu được kết quả gì, liền đưa Túi Càn Khôn cho Thạch Thập Thực.
Hắn nâng cánh tay phải thô kệch lên, quát:
- Cầm lấy.
Hắn đánh ra một chưởng vào khoảng không cách đó một đoạn.
- Ầm ầm!
Ngũ Sát Thiên Phong ở bên cạnh bị chấn động đến mức vỡ vụn nổ tung, chưởng ấn cương nghị mạnh mẽ san bằng các kiến trúc đá sỏi trong phạm vi mười dặm phía trước, khiến cho mặt đất cũng phải hơi sụp lõm xuống.
Lý Duy Nhất ngồi ẩn mình trong một ngóc ngách giữa đám kiến trúc đổ nát, dùng Bát Bộ Huyền Y quấn chặt lấy Khúc Dao giấu vào lòng mình, che giấu hoàn toàn khí tức và hành tung, điều chỉnh nhịp đập trái tim xuống tới mức thấp nhất.
Giờ chỉ còn biết gửi gắm tia hy vọng mong manh vào huyền diệu của Bát Bộ Huyền Y mà Liễu Điền Thần truyền lại.
Khúc Dao dùng tay trái túm chặt lấy sợi dây chuyền phù văn trên cổ, trong lòng khẩn trương tột độ, nàng xưa nay chưa từng trải qua giây phút sinh tử sinh tồn nào khốc liệt đến nhường này.
Khi đối mặt với cường giả như vậy, cho dù có Sinh Diệt Phù thì e rằng cũng rất khó phát huy được tác dụng của nó.
Hai người chẳng dám nhìn nam tử mang mặt nạ sắt kia, sợ hãi đối phương sẽ vô tình phát hiện ra ánh mắt của họ.
Bất chợt, Khúc Dao nhớ đến điều gì đó, trong mắt tràn ngập vẻ tĩnh mịch như tro tàn, viết hai chữ “vết máu” lên lồng ngực Lý Duy Nhất.
Vừa nãy nàng có làm rơi rớt chút vết máu xuống mặt đất.
Lý Duy Nhất vẫn bất động như núi đá.
- Tách tách.
Thanh âm kỳ lạ dồn dập vang lên.
Từ dưới mặt đất, khắp xung quanh vách đá, và trên đỉnh đá của không gian dưới lòng đất rộng lớn này, từng luồng, từng đàn hung trùng từ trong các khe hở đá bay ra và bò ra với số lượng đông đúc, đếm không xuể.
Trong đó chủ yếu là một loại nhện màu đỏ sẫm.
Lòng đất là thế giới của hung trùng.
Một cách nhanh chóng, mọi dấu vết đều bị bầy côn trùng phá hủy.
Ngay cả vết máu mà Khúc Dao làm rơi vãi cũng bị ăn sạch sẽ.
Khúc Dao hồi tưởng lại cảnh tượng Phương Vũ Đình ném cọng tinh dược ngàn năm đi, nàng lập tức bừng tỉnh ngộ, mãi cho tới bây giờ nàng mới hiểu được ý đồ của hành động kia.
- Hừ!
Nam tử đeo mặt nạ sắt hừ lạnh một tiếng, xách Thạch Thập Thực lên nhẹ tựa như xách gà con, giơ cao khỏi đầu. Chân phải nhấc lên, pháp khí mạnh mẽ lưu chuyển ở phần chân hắn.
Sau đó, hắn đạp mạnh xuống đất.
- Ầm ầm!
Mặt đất dưới chân vỡ nát, từng gợn sóng pháp khí cuồng bạo lan rộng ra toàn bộ không gian dưới lòng đất.
Bất cứ nơi nào nó đi qua, sức tàn phá như chẻ tre, bầy côn trùng nổ tung thành sương máu từng mảng lớn.
- Vù! Vù...
Đòn công kích này đã kích hoạt trận pháp cổ xưa tại nơi đây, từng chùm sáng từ dưới lòng đất phóng thẳng lên trời, trận văn hiện ra khắp bốn phương tám hướng.
Một trận bàn có trận ngân đường kính vài chục dặm xuất hiện trên vòm đá phía trên.
- Roạt roạt!
Ba tia lửa sét đánh thẳng về phía nam tử đeo mặt nạ sắt.
Trong mắt nam tử đeo mặt nạ sắt hiện lên vẻ kiêng kỵ, hắn xách Thạch Thập Thực bay lên né tránh, nhanh chóng rút khỏi khu vực trận pháp, đáp xuống một bệ đá cao ba trượng ở rìa không gian dưới lòng đất.
Lý Duy Nhất và Khúc Dao bị luồng chấn kình phát ra từ lòng đất hất văng ra xa, lăn lộn trên mặt đất, cuối cùng bị một bức tường đá nặng nề đổ ập xuống đè chặt bên dưới.
Vết thương của Khúc Dao lại tái phát, lồng ngực phập phồng kịch liệt, một ngụm máu tươi sắp sửa phun ra không kìm nén được.
Lý Duy Nhất quỳ gối chống đỡ trên người nàng, dùng lưng chắn lại bức tường đá, lấy bàn tay bịt chặt miệng nàng. Hai người hoàn toàn không dám cử động, nếu như trận pháp không hiện ra thì bọn họ sớm đã bị nam tử đeo mặt nạ sắt phát hiện rồi.
Thạch Thập Thực nhìn chằm chằm về phía trước, chỉ có thể thấy ánh sáng của trận pháp và những tàn tích đổ nát, không hề có bất kỳ động tĩnh nào khác:
- Chắc là bọn họ chạy mất rồi. Nghĩa phụ, chỗ này thoạt nhìn có vẻ như là bí đàn dưới lòng đất của một thế lực cổ xưa, không đơn giản, nhỡ đâu lại kích hoạt thêm trận pháp lợi hại nào nữa thì phiền phức to đấy! Chúng ta vẫn nên tiếp tục lên đường thôi, để kẻ thù của người đuổi kịp mới là mối nguy hiểm lớn.
- Được.
Nam tử đeo mặt nạ sắt đáp ứng, thân hình của hắn nhòe đi, bao phủ lấy Thạch Thập Thực rời khỏi không gian dưới lòng đất, quay trở lại dịch đạo.
Không gian dưới lòng đất trở nên yên tĩnh trở lại.
Chỉ có thể nghe thấy tiếng vài con hung trùng đang bò lổm ngổm.
Khúc Dao cố nuốt ngụm máu tươi trong miệng xuống, ánh mắt lạnh lùng thâm trầm vỗ vào cánh tay Lý Duy Nhất, ra hiệu bảo hắn buông ra, rồi lập tức đứng dậy.
Lý Duy Nhất cụp mắt nhìn xuống từ khoảng cách gần, khẽ lắc đầu, nới lỏng tay che miệng nàng ra, thế nhưng lại đưa tay đè chặt lấy đôi bàn tay đang cựa quậy của nàng.
Khúc Dao hiểu được nỗi lo lắng của hắn, thế là nàng nhắm mắt lại, tiếp tục nằm yên tại chỗ.
- Vút!
Nam tử mang mặt nạ sắt quay lại một lần nữa, xuất hiện ngay bên rìa trận pháp, đưa mắt quét qua một lượt đống đổ nát bao trùm lấy trận pháp, nói:
- Chạy thoát thật rồi sao? Bản lĩnh lớn đấy.
Khoảng chừng một nén nhang nữa trôi qua, Lý Duy Nhất rốt cuộc cũng không chống đỡ nổi nữa bèn trực tiếp bò rạp xuống, miệng thở hổn hển liên tục, đợi nhịp tim đập bình thường trở lại, luồng pháp khí trong cơ thể cũng bắt đầu vận chuyển để điều tức trị thương.