Khúc Dao vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn, nói thêm vào:
- Đã từng nghe nói đến Thần Khuyết đệ thập tuyền chưa?
Động tác đào bới của Lý Duy Nhất khựng lại.
Lần này không phải là giả vờ!
Hắn thực sự thầm kinh ngạc.
Khúc Dao vô cùng hài lòng với thần thái lúc này của hắn, đôi mắt ẩn chứa chút tình ý:
- Có xác suất rất lớn là hắn đấy!
Trận chiến đó, Lý Duy Nhất và bốn vị cao thủ đánh nhau rất ác liệt, nhưng hắn không sử dụng Huyền Cảm, gây ra nhiều đồn đoán từ dư luận bên ngoài. Có không ít cường giả thế hệ trước cảm thấy hắn có khả năng dùng tu vi tứ trọng để nghịch phạt cả bốn vị cao thủ kia.
Lý Duy Nhất nhìn dáng vẻ hơi ngẩng đầu lên, đang hồi tưởng lại điều gì đó của Khúc Dao, không nói một lời, tiếp tục đào bới.
Chẳng mấy chốc.
Lý Duy Nhất nhìn chăm chú vào khoảng không gian nhỏ hẹp chừng một trượng vuông phía dưới, trong mắt hiện lên nét vui mừng chân thật:
- Chỗ này... chắc chính là mảnh vỡ Tiên Trận trong truyền thuyết đúng không?
Bên trong không gian có một khối đá với hình thù kỳ dị, to bằng cái chậu rửa mặt.
Trên bề mặt khối đá hằn lên từng đường vân của trận văn.
Khúc Dao sải bước đi qua:
- Quả thật là mảnh vỡ Tiên Trận, to ghê gớm. Đừng hành động thiếu suy nghĩ, ngộ nhỡ kích hoạt trận pháp thì vô cùng nguy hiểm.
Lý Duy Nhất vội vàng tuyên thệ chủ quyền:
- Thứ này là do một tay ta đào được.
Sau đó, hắn từ từ lùi lại phía sau, đến một khoảng cách đủ an toàn mới thả ra từng sợi xích pháp khí kéo dài tiến dần vào khu vực không gian phía dưới lòng đất.
Khúc Dao lùi ra xa hơn:
- Quá mạo hiểm!
Mắt Lý Duy Nhất sáng rực lên, nói:
- Một quý nữ Tướng Phủ như ngươi làm sao hiểu được sự gian nan và hiểm nghèo của tán nhân chúng ta khi đi tìm kiếm tài nguyên tu luyện chứ. Một khối mảnh vỡ Tiên Trận to thế này tương đương với một viên Linh Tinh hạ phẩm có cùng kích cỡ đấy, tính ra là bao nhiêu tiền cơ chứ?
Chỉ cần có mảnh vỡ Tiên Trận, liền có thể luyện chế ra Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận hoàn chỉnh.
Khúc Dao chưa từng thấy ánh mắt rực lửa đam mê giống như vậy từ Phương Vũ Đình.
Một lúc sau, dây xích pháp khí quấn chặt lấy mảnh vỡ Tiên Trận, kéo nó lên.
Trận pháp lóe lên ánh sáng nhưng không bị kích hoạt.
Lý Duy Nhất ôm chặt mảnh vỡ Tiên Trận nặng trịch vào lòng, tỉ mỉ dò xét và vuốt ve, lẩm bẩm:
- Quả nhiên đúng như dự đoán của ta, lúc nãy trận pháp khởi động đã tiêu thụ gần như cạn kiệt năng lượng trong mảnh vỡ Tiên Trận, cần hấp thụ lại pháp khí trong thiên địa thì mới có thể khôi phục... Ừm, nếu bỏ vào trong Thiên Địa Pháp Tuyền thì chắc sẽ phục hồi nhanh thôi.
Phát hiện vẻ mặt kỳ lạ của Khúc Dao, Lý Duy Nhất lập tức thu lại ánh mắt, tưởng rằng mình đã bị nàng phát hiện ra sơ hở.
Nào ngờ, Khúc Dao quay người phóng về phía một giao điểm của trận pháp, cũng lấy Pháp khí ra, bắt đầu đào bới.
Lý Duy Nhất kinh ngạc:
- Quý nữ của Tướng Phủ mà cũng để mắt tới dăm ba cái mảnh vỡ Tiên Trận này sao?
Khúc Dao vẫn không quên giữ dáng vẻ tao nhã, vừa ngồi chồm hỗm vừa cật lực đào bới:
- Ngươi khỏi cần châm chọc mỉa mai! Chỉ cần có đủ số lượng, kích thước đủ to lớn, thì mấy món bảo bối cỡ như mảnh vỡ Tiên Trận này ngay cả Siêu Nhiên cũng phải thèm thuồng. Tuy sản nghiệp của Tướng Phủ đồ sộ, nhưng mỗi một giáp lại có tới hàng ngàn, hàng vạn tu sĩ, tài nguyên tu luyện thì vẫn phải tự mình giành lấy.
Kết quả cuối cùng, Lý Duy Nhất với tốc độ đào nhanh hơn đã thu được năm mảnh vỡ Tiên Trận, Khúc Dao chỉ thu hoạch được ba mảnh.
Kích thước của chúng xấp xỉ nhau.
Ba ngày sau.
Phía đông Hàn Châu, tại một trấn lớn tập trung dân số lên tới mười mấy vạn nhân khẩu.
Lý Duy Nhất và Khúc Dao khoác lên người áo vải mộc mạc vừa mua, hóa trang cải trang tỉ mỉ, đang ngồi ở một quán trà nằm ở cuối thị trấn.
Trà trong chén có vị đắng chát, cực kỳ khó nuốt. Chén cũng chỉ là loại đất sét sần sùi.
Đối với Lý Duy Nhất thì chẳng là gì, uống ừng ực.
Điều khiến hắn không ngờ đến là Khúc Dao vừa thoát khỏi cái chết trong gang tấc cũng có thể nâng chén nhấp từng ngụm trà.
Khúc Dao khẽ mím môi đỏ mọng, đặt chén trà xuống nói:
- Sao vậy? Ngươi nghĩ quý nữ Tướng Phủ thì phải dùng tiên bôi, ngọc bôi, thưởng thức quỳnh tương ngọc lộ mới có thể nuốt trôi xuống miệng sao? Trà này cũng khá sạch sẽ.
Lý Duy Nhất mỉm cười:
- Ta chỉ cảm thấy, thân hình và dung mạo cỡ như ngươi, dù cải trang trang điểm cỡ nào cũng không thể giấu vẻ xuất chúng, dễ khiến cho vô số kẻ nhòm ngó thèm muốn. Ngươi xem kìa.
Khúc Dao liếc nhìn qua những kẻ không có ý đồ tốt xung quanh, nói:
- Có vị cao thủ như ngươi ở đây, ta còn phải sợ bọn họ sao? Phương Vũ Đình, ngươi có biết không, ta cũng không thật sự tín nhiệm ngươi.
Lý Duy Nhất nhìn sang nàng.
Khúc Dao dùng giọng điệu nghiêm túc nói:
- Tu vi Trường Sinh cảnh lục trọng, ở trong bất kỳ thế lực nào đều là một nhân tài vô giá đáng để tranh thủ kết nạp. Phương Vũ Đình, ngươi chưa tới ba trăm tuổi đúng không? Với độ tuổi ấy mà đã đạt đến lục trọng thì quả thực vô cùng ưu tú. Chỉ cần chịu đầu quân cho một thế lực lớn nào đó thì con đường bước lên hàng ngũ Siêu Nhiên tuyệt đối rộng mở.
- Một khi đã bước vào cảnh giới Siêu Nhiên, cho dù là ở Ma Tướng Phủ thì cũng chỉ hiếm hoi đếm trên đầu ngón tay, Ma Tướng cũng sẽ vô cùng ưu ái xem trọng ngươi.
- Với tính cách của ngươi, chắc chắn sẽ gia nhập Ma Quốc hoặc là Thánh Triều, cố gắng tìm đủ mọi cách hòng lật đổ Mộ Phủ Thành mới đúng, sao có thể tự buông xuôi như vậy được?
Lý Duy Nhất khẽ lắc đầu, không nói chuyện, toan đứng dậy rời khỏi.
Khúc Dao khẽ vỗ mạnh vào cạnh bàn, nói:
- Không được đi, phản bác lại lời ta đi.
Lý Duy Nhất nhìn sâu vào trong đôi mắt nàng một lần nữa, kể lại những kinh nghiệm thực tế của Phương Vũ Đình:
- Gia nhập Ma Quốc hay Thánh Triều ư? Triều đình lập quốc hàng vạn năm như các ngươi, quyền lợi đã sớm bị các Ức Tộc lớn và gia tộc Siêu Nhiên chia chác sạch, con cháu hoàng tộc có mặt ở khắp các châu quận.
- Trên quan trường làm gì còn vị trí nào cho ta chứ? Quỳ gối cầu xin, người khác cũng chỉ cho rằng ngươi quỳ không thật lòng.
- Trong quân đội thì quả thực có vị trí thích hợp dành cho ta, nhưng chắc chắn là không thể chen chân vào trung tâm, mà chỉ bị phái đi làm những chuyện nguy hiểm nhất. Hoàn thành nhiệm vụ nhưng công lao chưa chắc đã là của mình, đúng vậy không?
Khúc Dao im lặng.
Lý Duy Nhất nói tiếp:
- Đa phần cuối cùng đều bị lợi dụng đến chết, khi đã chết, biết đâu vẫn còn bị lợi dụng.
Đây chính là trải nghiệm thật sự của Phương Vũ Đình, sau khi Lý Duy Nhất xem qua tư liệu của hắn cũng bồi hồi xúc động.
Cũng may mà ở thế giới này, lúc hắn còn nhỏ bé yếu ớt thì có Quan sư phụ, rồi gặp Ẩn Quân, mãi cho đến sau này có Thiền Hải Quan Vụ và Ngọc Dao Tử, bằng không có lẽ hắn cũng nửa bước khó đi.