Nam Hồng Đình Bắc Vãn Châu

Lý Duy Nhất nhìn Lê Lăng bằng ánh mắt cảnh cáo, đi về phía Tả Khâu Đình, nói đùa với giọng điệu như huynh đệ:

- Vậy thì ngươi phải suy nghĩ cho kỹ, ta ngược lại không để tâm cưới cả Nam Hồng Đình Bắc Vãn Châu vào cửa. Đến lúc đó, ta phái Lê Lăng làm nha đầu đón dâu cho ngươi.

- Nghĩ hay lắm, ngươi đúng là dám nghĩ.

Tả Khâu Đình không để chuyện này trong lòng, hỏi:

- Nơi này rốt cuộc là chỗ nào? Tổ Điền Thế Giới của Võ Đạo Thiên Tử? Pháp khí loại không gian? Tổ Điền Thế Giới bình thường không thể trồng thực vật, hơn nữa pháp khí ở đây rất nồng hậu.

Lý Duy Nhất đi tới biên giới Không Gian Huyết Nê, bàn tay cách không nhẹ nhàng ấn ra.

Huyết vụ tan đi, phía sau kết giới không gian trong suốt, Thang Cốc Hải xanh biếc vạn dặm, Phù Tang Thần Thụ thần thánh ngút trời, Hi Hòa Hoa trên biển, hiện ra trước mắt.

- Vút!

Mở đường hầm không gian, đám người Lý Duy Nhất, Tả Khâu Đình, Lê Lăng nối đuôi nhau bước ra, đứng trên mặt biển.

Cảm thụ làn gió nhẹ, lắng nghe tiếng sóng vỗ.

Cảnh tượng rung động trước mắt khiến Tả Khâu Đình hồi lâu không thể bình tĩnh. Cuối cùng nàng đã hiểu, Lý Duy Nhất có thể chủ động đưa nàng đến nơi này là cho nàng biết bí mật lớn nhất của mình, mang ý nghĩa không hề tầm thường.

Trở lại Không Gian Huyết Nê.

Tả Khâu Đình khẽ cảm thán, nhìn về phía Lý Duy Nhất, vừa vặn hắn cũng nhìn sang:

- Thảo nào linh thần của ngươi là Phù Tang Thần Thụ, thảo nào ngươi có thể thu lấy lượng lớn hỏa diễm mang tính hủy diệt. Tu luyện niệm lực ở chỗ này, tốc độ ít nhất tăng lên gấp bội.

- Hồng Đình... chúng ta là giao tình tốt nhất...

Xuân Tàm trưởng thành.

Tả Khâu Đình thu thập Kim Hà Đan Khí từ vò đan đủ dùng cho hai năm tu luyện, cho vào trong đan bình, giao cho Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất chuyển tặng cho nàng năm viên Thánh Niệm Tinh Thần Đan.

Mà bản thân hắn, còn có hai viên Thánh Vương Tinh Thần Đan phẩm cấp cao hơn.

Mỗi một viên đều giá trị liên thành, đối với những cường giả Thánh Linh Niệm Sư lục trọng, thất trọng mà nói, đều là trọng bảo, là dùng Linh Tinh thắng được trong sòng bạc mệnh số để mua.

Có thể nói, quý nữ Tướng Phủ như Khúc Dao, cùng lắm cũng chỉ có phần lượng Thánh Niệm Tinh Thần Đan vừa đủ, không thể so sánh với Lý Duy Nhất.

Ngũ Sắc Sơn cao tới mười trượng, như được tạc từ đá thần ngũ sắc.

Lý Duy Nhất và Tả Khâu Đình, tựa như kim đồng ngọc nữ, một trái một phải ngồi xếp bằng trên đó, chậm rãi, thân thể được bao phủ trong kén tằm của hai con Xuân Tàm.

Lý Duy Nhất nuốt xuống một viên Thánh Vương Tinh Thần Đan, đan dược không lập tức tiêu tán, lơ lửng ở vị trí lồng ngực trong cơ thể, lấp lánh chói lọi, giống như một ngọn tiên đăng, thắp sáng thân thể hắn vĩnh hằng.

Từ Túi Càn Khôn, hắn liên tiếp lấy ra kết tinh Uẩn Đạo, Kim Cốt Kinh, đan bình chứa Kim Hà Đan Khí, hai cuốn điển tịch liên quan đến ngũ hành, sách lụa trận văn Linh Trận trung phẩm.

Ở kén tằm thứ nhất, hắn đặt trọng tâm vào việc tu luyện Thánh Cốt Kinh Văn, muốn nhanh chóng cảm ứng được pháp tắc hành Kim trong thiên địa, khiến cho Huyền Cảm tiến xa hơn một bước.

Căn bản không minh tưởng để hấp thu Thánh Vương Tinh Thần Đan, lãng phí thì lãng phí đi, hắn lãng phí nổi, thời gian mới càng thêm quý giá.

Bốn tháng sau.

Kim cốt toàn thân của Lý Duy Nhất khắc kinh văn đã hơn mười vạn cái, tu luyện thành công nhất giai.

Từ đầu đến chân, xương cốt phát ra tiếng vang lách cách nhỏ, lột xác mãnh liệt.

Nhắm mắt nội thị, hai trăm lẻ sáu khúc xương trong cơ thể lấp lánh phát sáng, những kinh văn chi chít chớp lóe trên đó, kinh văn từ bề mặt hòa tan vào bên trong xương cốt.

Lý Duy Nhất có thể cảm nhận rõ ràng, thân thể càng thêm rắn chắc, xương cốt phản hồi lại huyết khí, mỗi một ngày đều đang tinh tiến.

Cảnh giới tu vi nhờ lần này thân thể lột xác, một hơi lên tới tứ trọng trung kỳ.

Lại một năm trôi qua.

Số lượng kinh văn trên xương cốt trong cơ thể tăng lên tới hai mươi sáu vạn cái. Kinh văn trên Trường Sinh Kim Đan cũng tăng trên diện rộng, lấy ngũ hành kinh văn làm chủ.

Trường Sinh Kim Đan lần đầu tiên hiện ra vầng sáng ngũ sắc, lóe lên rồi biến mất.

- Xoẹt xoẹt!

Xuân Kiển tản đi.

Đối với Lê Lăng ở bên ngoài mà nói, chỉ mới trôi qua ba ngày. Lý Duy Nhất và Tả Khâu Đình ở trong kén thì đã ngồi bốn trăm tám mươi ngày, thời gian vô cùng dài và tẻ nhạt, nếu không phải tràn đầy hứng thú và khát vọng đối với đại đạo, người bình thường cảm giác giống như bị giam cầm, sẽ suy sụp trong sự giày vò.

- Ào ào!

Xuân Tàm hóa thành hai con Xuân Điệp, bị Lê Lăng thu đi, cho ăn tinh dược.

Vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc, căng cứng toàn thân, lặng lẽ chờ đợi sự phản phệ của thời gian sau khi kén vỡ.

Nằm ngoài dự đoán của hắn, thời gian phản phệ không mãnh liệt như trong tưởng tượng, sau một cơn chóng mặt ngắn ngủi, hắn liền điều tức khôi phục lại.

- Vô lý! Ta cũng chỉ tĩnh dưỡng có nửa năm mà thôi... Lẽ nào là bởi vì tu luyện Thánh Cốt Kinh Văn, thân thể trở nên mạnh mẽ, năng lực chống lại sự phản phệ của thời gian cũng trở nên mạnh hơn?

Lý Duy Nhất nhớ lại thảm trạng phản phệ sau khi phá kén lúc sử dụng Xuân Kiển ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, rồi so sánh với hiện tại, cảm giác rõ ràng năng lực chống đỡ của thân thể đã mạnh hơn một khoảng lớn.

Ở bên cạnh, sắc mặt Tả Khâu Đình trắng bệch, tốn nhiều thời gian hơn mới khôi phục bình thường.

Trong ba năm qua, Tả Khâu Đình đã tu luyện vượt qua mười năm trong Minh Vực và Xuân Kiển. Lần bế quan bốn trăm tám mươi ngày này, thời gian đã bắt đầu phản phệ nàng.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Thế nào rồi?

Tả Khâu Đình nói:

- Vẫn ổn, không thảm như ngươi miêu tả.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Thánh Cốt Kinh Văn nhất giai, ngươi đã tu luyện thành chưa?

Tả Khâu Đình gật đầu:

- Mười vạn kinh văn đều đã dung nhập vào bên trong kim cốt, chỉ dựa vào lực lượng thân thể đủ để chống lại Đại Trường Sinh tứ trọng bình thường.

- Vậy thì đúng rồi! Là Thánh Cốt Kinh Văn nhất giai, đã tăng cường năng lực chống đỡ của thân thể chúng ta. Hồng Đình, ngươi vẫn có thể tiến vào Xuân Kiển bế quan thêm một lần nữa.

Lý Duy Nhất thoát ra khỏi sự tẻ nhạt buồn khổ của việc bế quan, tâm tình sảng khoái, nội thị Linh Giới.

Tinh thần niệm lực từ năm mươi bốn viên tăng lên đến năm mươi bảy viên.

Tinh thần niệm lực của Tả Khâu Đình thì tăng lên đến bốn mươi chín viên, đạt đến Thánh Linh Niệm Sư tứ trọng đỉnh phong.

- Đừng vội vã bế quan lần thứ hai, đi dạo bên ngoài đi.

Lý Duy Nhất chuẩn bị trở về bộ lạc Mộc thị, xem xét tình huống bên ngoài, giao hết việc này cho Thất Phượng, trong lòng hắn vẫn luôn không yên tâm.

Trí tuệ của Thất Phượng vẫn còn kém một chút, chưa đủ trưởng thành, chênh lệch khá xa so với Nhị Phượng.

Làm trinh sát thì dư dả, làm đại tướng thì không đủ.

Tả Khâu Đình nói:

- Lê Lăng đã chôn chân ở đây một năm rồi, hay là dẫn nàng ấy cùng ra ngoài đi?

- Nàng á? Cứ để nàng ngoan ngoãn tu luyện ở đây đi, đường đường... Ta cũng không hề bạc đãi tài nguyên tu luyện của nàng, mới vừa đạt tới Thánh Linh Niệm Sư, nàng có tư cách gì ra ngoài giải sầu? Sợ là không bằng cả Nghiêu Âm.

Thành kiến của Lý Duy Nhất đối với Lê Lăng đều viết trên mặt.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters