Dưới sự phản phệ của thời gian, cơ thể Lý Duy Nhất cuối cùng đã xuất hiện tổn thương, trong mũi chảy ra máu.
Lần này so với lần trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc đã xem như loại nhẹ.
Không chỉ bởi vì tu luyện Thánh Cốt Kinh Văn, mà còn vì cảnh giới tu vi của hắn nay đã khác xưa, năng lực đối kháng thời gian phản phệ của hắn đã mạnh hơn không ít.
- Qua hai lần bế quan này, kinh văn được khắc dấu trên kim cốt đã có năm mươi vạn cái. Tĩnh dưỡng một thời gian, ít nhất hẳn là có thể sử dụng Thời Gian Chi Kiển tu luyện.
Kim cốt tăng cường chủ yếu nhờ vào Kim Hà Đan Khí, cho nên tăng lên nhanh chóng.
Kinh văn trên Trường Sinh Kim Đan đã vượt qua một trăm năm mươi vạn cái, gộp với kinh văn trong kim cốt, kinh văn bên trong cơ thể Lý Duy Nhất đã đạt tới con số hai trăm vạn.
Số lượng kinh văn không còn là khuyết điểm của hắn nữa.
Lý Duy Nhất nội thị Trường Sinh Tỏa thứ năm, trên sợi xích đã có bảy, tám vết nứt.
Nhanh nhất là nửa năm, chậm nhất là một năm, nhất định có thể bứt đứt nó.
Phải biết rằng, người ngoài thì thấy hắn đột phá đến Trường Sinh cảnh tứ trọng mới có một năm mà thôi. Đương nhiên, trên thực tế đã là năm năm rưỡi.
Phách thứ sáu chỉ mới cô đọng được ba phần, điều này nằm trong dự liệu của hắn, tinh lực của hắn không hoàn toàn đặt vào ngưng phách.
Thu hoạch lớn nhất trong lần bế quan này không thể nghi ngờ là bốn trăm trận văn Linh Trận thượng phẩm thuộc tính hỏa, đã hoàn toàn thành thạo, có thể bắt đầu khắc họa.
Hai ngày sau.
Lý Đình đi ra khỏi lều trại, thương thế hoàn toàn bình phục, tinh thần sảng khoái. Hắn đi tới trận tháp tìm kiếm Tả Khâu Đình. Từ lúc xin Khúc Dao nghỉ phép tới bây giờ, đã qua hơn nửa tháng, hắn muốn biết thông tin tình báo mới nhất về Lang Độc Hoang Nguyên.
Mới đi được một nửa.
Hộ vệ Mộc Thanh liền chạy nhanh tới, vẻ mặt nghiêm túc, vẻ sợ hãi trong mắt vẫn chưa tan đi, nói:
- Hộ vệ trưởng, quý nhân cho mời.
Rõ ràng, việc hắn xuất quan đã có người báo cáo lại cho Khúc Dao ngay lập tức.
Khu vực cư ngụ của Trường Sinh Nhân đời thứ chín Ma Quốc nằm ở phía bắc bộ lạc, xây nên bức tường rào đá trắng cao hai trượng, lưới ánh sáng của trận pháp bao phủ lấy, tộc nhân bình thường trong bộ lạc không được tới gần.
Nhìn từ xa tràn ngập thần bí.
Hộ vệ trưởng như Lý Duy Nhất cũng chỉ mới tiến vào sân viện hai lần.
Đây là lần thứ ba!
Hoàn toàn không giống với hai lần tiến vào trước, Lý Duy Nhất cảm nhận rõ ràng, cường giả ẩn thân trong viện đã nhiều hơn, xuất hiện một số gương mặt xa lạ và sinh linh đáng sợ.
Khó trách ban nãy Mộc Thanh lộ ra vẻ mặt vô cùng sợ hãi, chắc chắn là đã nhìn thấy thứ gì đó.
Đi ngang qua một quảng trường diễn võ quy mô nhỏ.
Trên quảng trường khắc họa nên một trận thế quái dị có đường kính mười trượng.
Đường rãnh của trận thế, có màu đỏ máu, bên trong có máu của Cổ Tiên Cự Thú lưu động.
Diễm ni Vô Y của Chúng Diệu Am đứng ở trung tâm trận thế, trước người trôi nổi một chiếc thanh đồng quang lô ba thước.
Quanh người nàng trôi nổi hàng ngàn hàng vạn chú văn, chớp lóe tựa như đom đóm.
Dù cho lấy tu vi hiện tại của Lý Duy Nhất, liếc nhìn chiếc thanh đồng quang lô kia một cái đều sinh ra một loại cảm giác nguy hiểm.
Một góc quảng trường đứng một bóng người cao chín thước, trên cổ có ba cái đầu lâu.
Hắn đứng trong bóng mây mù tử khí, sáu con mắt chăm chú nhìn trận thế màu máu trên quảng trường, trên người mặc chiếc áo giáp màu lam sẫm, khí tức âm u và hùng hậu.
Lý Duy Nhất cách một khoảng hai mươi trượng và một hàng cây được trồng thẳng tắp, tò mò liếc nhìn đối phương.
Bóng dáng trong mây mù tử khí lập tức sinh ra cảm ứng.
Đầu sói trên vai trái hắn quay tròn, nhìn về phía Lý Duy Nhất, trầm giọng hừ một tiếng. Tiếp đó, từ trong hai hốc mắt xương màu đỏ rực phóng ra hai chùm ánh sáng.
Khí âm sát dán mặt đất, đồng thuật quang hoa vượt qua hư không, cùng lúc tuôn về phía Tổ Điền của Lý Duy Nhất.
Hộ vệ trưởng Đạo Chủng cảnh bé nhỏ mà dám đi vào nơi này, còn dùng ánh mắt săm soi đánh giá hắn, đương nhiên là hắn phải đề cao cảnh giác.
- Thệ Linh Quân Hầu, Tam Thánh Quân?
Lý Duy Nhất thầm kinh ngạc.
Ở Động Khư Doanh, hắn đã sớm học thuộc lòng Bách Lục Tình Báo.
Tam Thánh Quân là cường giả Thệ Linh được đánh dấu đỏ chót trong vòng một trăm tuổi trên Động Khư Bách Lục, xuất thân từ Động Khư Quỷ Thành.
Thi thể là thi thể không đầu của Võ Đạo Thiên Tử.
Ba cái đầu đều là những đầu lâu Siêu Nhiên đỉnh phong nhất, được xưng là Tam Thánh.
Mức độ mạnh mẽ của thân thể Tam Thánh Quân, mức độ kinh khủng của chiến lực, không thể dùng cảnh giới tu vi để suy đoán.
Đối với tu giả Thệ Linh mà nói, tu vi kiếp trước cao hay thấp, nguồn gốc của thi thể và linh hồn, bí năng kiếp trước còn sót lại trong thi thể, trí nhớ và cảm ngộ kiếp trước còn sót lại của linh hồn... chính là thiên phú của bọn chúng.
Giống như Tam Thánh Quân, loại Thệ Linh sở hữu thi thể Võ Đạo Thiên Tử, có lẽ khi đến Bỉ Ngạn cảnh, ưu thế của thi thể kiếp trước sẽ dần trở nên yếu đi, sẽ không địch lại người chuyển thế như Cổ Chân Tướng. Nhưng ở Trường Sinh cảnh, cùng cảnh giới chính là sự tồn tại vô địch.
Không thể vượt qua một, hai cảnh giới đánh nhau mới là chuyện kỳ quái.
- Tu vi Trường Sinh cảnh ngũ trọng! Trường Sinh Nhân Ma Quốc thuộc phe Cửu Phân Long, thật đúng là ra tay hào phóng, vậy mà lại mời hắn tới Lang Độc Hoang Nguyên. Cửu Phân Long à...
Có thể mời một cường giả cỡ như Tam Thánh Quân tới đây, bên Cửu Phân Long không hứa hẹn về mặt an toàn mới là chuyện lạ.
Có thể thấy được, vị Trữ Thiên Tử Nhân tộc Cửu Phân Long này hợp tác với Vong Giả U Cảnh rất sâu.
Trong Tổ Điền của Lý Duy Nhất cất giấu Trường Sinh Kim Đan của Phương Vũ Đình, không đến mức quá sợ hãi chuyện bại lộ. Nhưng... hắn hiện tại chính là Phương Vũ Đình Trường Sinh cảnh lục trọng, sao có thể để người khác thăm dò như vậy được?
Lý Duy Nhất tiếp tục đi về phía trước, nhẹ nhàng giơ tay lên, một chưởng cách không đánh ra, đánh tan khí âm sát và đồng thuật quang hoa tuôn tới.
- Hả!
Ba cái đầu lâu của Tam Thánh Quân đều nhìn sang.
Ba đôi mắt chớp lóe ba loại ánh sáng khác nhau: đỏ rực, trắng bệch, vàng óng.
Đầu lâu sói bên trái phát ra tiếng cười trầm thấp:
- Nhân tộc Trường Sinh cảnh lục trọng sao? Ta từng giết rồi!
Ánh mắt Vô Y cũng rơi xuống người Lý Duy Nhất, nhận ra là hộ vệ do bộ lạc Mộc thị sắp xếp, vì thế, lập tức truyền âm ra ngoài, triệu tập cao thủ Trường Sinh Nhân của Ma Quốc trong viện.
- Tam Thánh Quân khoan hãy động thủ, hắn là người của ta.
- Vút!
Linh quang lóe lên, thân ảnh cao gầy động lòng người của Khúc Dao xuất hiện cách đối diện Lý Duy Nhất ba trượng, tà áo bay bay.
Những Trường Sinh Nhân của Ma Quốc cực kỳ kinh ngạc, thi nhau lùi lại rồi biến mất.
Tam Thánh Quân thu hồi pháp khí và sát ý, chỉ dùng đầu lâu sói bên trái kia đối thoại với Khúc Dao, kiêu ngạo nói:
- Gia phó này của ngươi quá không biết kính sợ, còn ra vẻ muốn đối kháng với bản quân. Ngươi tự xử trí đi, bản quân nể mặt Khúc U.
Sắc mặt Khúc Dao hơi khó coi, Tam Thánh Quân quá coi thường Tân Giáp Bảng Nhãn là nàng.