Cố nhân trong tửu quán (2)

Ánh mắt Mạc Đoạn Phong lạnh lẽo thấu xương, trong đầu lập tức khóa chặt hai Trường Sinh Nhân của Thánh Triều đáng ngờ, hắn nói:

- Tiếp xúc với tán nhân là do ta cố ý tiết lộ hành tung, muốn dụ ngươi ra ngoài để chủ động tìm ta. Nhưng người bên cạnh... hừ, sau khi trở về, ta tự nhiên sẽ khiến hắn cả đời này cũng đừng hòng mở miệng nói chuyện nữa.

Lý Duy Nhất nhìn quanh bốn phía, hỏi:

- Đêm nay các ngươi hẳn là không bị theo dõi chứ?

Mạc Đoạn Phong vỗ ngực bảo đảm, chỉ về phía nóc nhà ở tận cùng đường phố đằng xa, nói:

- Tuyệt đối không. Nhìn xem đó là ai?

Lý Duy Nhất híp mắt lại, lúc này mới phát hiện trong bóng tối cách đó trăm trượng, một bóng người quen thuộc đang chắp tay đứng trên cao, trên người hoàn toàn không có khí tức, đã dung hợp làm một với thiên địa.

Rõ ràng hắn luôn đứng ở đó, nhưng Lý Duy Nhất đến đã lâu như vậy, lại hoàn toàn không phát hiện ra.

Trăm trượng, nói xa không xa, nói gần không gần.

Lý Duy Nhất ngạc nhiên nói:

- Nhị thúc!

Chính là Thái Sử Thanh Sử, phụ thân của Thái Sử Vũ, Thái Thường Tự Khanh của Lăng Tiêu Cung ngày trước, nhân vật quyền thế hàng đầu dưới Siêu Nhiên.

Lý Duy Nhất và huynh đệ Thái Sử có giao tình rất tốt, cho nên mới xưng hô như vậy.

Thái Sử Thanh Sử có dáng vẻ hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt thanh tú hơi gầy, cảm nhận được ánh mắt của Lý Duy Nhất, ở đằng xa khẽ gật đầu với hắn.

Mạc Đoạn Phong nói:

- Thái Sử đại nhân chính là nhân vật kiệt xuất trong Trường Sinh Nhân đời thứ bảy, niệm lực đạt tới Thánh Linh Niệm Sư thất trọng, uy danh Thần Kiếm Phù vang xa, tạo nghệ trận pháp ở thế hệ Thanh Tam Đại hiếm có người sánh kịp. Siêu Nhiên đều đã bị mời đi hết, có ngài ấy ở đây, ai có thể lặng lẽ theo dõi chúng ta?

Mạc Đoạn Phong trầm tư một lát, lại nói:

- Vốn dĩ ta muốn tìm ngươi để nghe ngóng tung tích của Khúc Dao, nếu ngươi đang làm việc dưới trướng nàng, vậy thì không thể bứt dây động rừng nữa, sẽ khiến ngươi bại lộ. Biết nàng đang ở Trận Châu, trong lòng ta đã hiểu rõ rồi!

Liễu Diệp nói:

- Truyền tin cho ngươi là muốn nói với ngươi rằng, bên phía Thệ Linh đã phái đến nhiều cao thủ, trong đó bao gồm Tam Thánh Quân được Động Khư Doanh bôi đỏ chót. Bọn họ đến vì ngươi...

Lý Duy Nhất uống cạn một ly rượu, cầm đũa gắp thức ăn, nói:

- Vừa nãy đã gặp qua rồi.

Mạc Đoạn Phong và Liễu Diệp lại một lần nữa ngây người, không nói nên lời, đã bội phục Lý Duy Nhất sát đất.

Vốn dĩ là lo lắng cho hắn, bây giờ nên lo lắng cho kẻ địch của hắn thì đúng hơn.

Lý Duy Nhất lấy di vật của Quách Cự từ trong Túi Càn Khôn ra, đưa cho Mạc Đoạn Phong, sau đó bắt đầu kể lại huyết án xảy ra vào hồi đầu tháng.

Lúc trước ở Tiêu Dao Kinh, đi đại náo Chúng Diệu Am, Quách Cự là người giúp đỡ do Mạc Đoạn Phong tìm đến, có thể tưởng tượng được giao tình của hai người.

Mạc Đoạn Phong vuốt ve sách ngọc và lệnh bài của Quách Cự thật tỉ mỉ, đôi mắt hổ trào ra sự bi phẫn và thống khổ, trong nháy mắt lại hóa thành vẻ kiên nghị.

Hắn nói:

- Con đường tu hành này, không ai là có thân thể bất tử, mọi người đã định trước phải đối mặt với sinh tử biệt ly hết lần này đến lần khác. Mối thù này, Thánh Triều nhất định sẽ báo, môn sinh Thiên Tử sẽ không chết vô ích, bất kể kẻ chủ mưu đứng phía sau là ai.

Hắn đẩy phần thưởng trên bàn mà Quách Cự nhận được tại thịnh hội yết bảng là viên kết tinh Uẩn Đạo thuộc tính phong về phía Lý Duy Nhất, nói:

- Ngươi có thể báo thù cho hắn, có thể đưa di vật về, đã đủ cho người nhà hắn cần dùng sau này, coi như là tận tình tận nghĩa rồi. Viên kết tinh Uẩn Đạo này quá trân quý, giao cho người nhà hắn là họa chứ không phải phúc, cuối cùng hơn phân nửa sẽ bị triều đình thu về. Ngươi cứ nhận lấy đi, đây là thứ ngươi đáng được nhận. Nếu ngươi ngại không cầm thì thật là già mồm!

Lý Duy Nhất không từ chối.

Hắn mà không lấy, Mạc Đoạn Phong chắc chắn sẽ lập tức thu vào Túi Càn Khôn của mình.

Liễu Diệp nói:

- Tìm ngươi còn có việc thứ hai, căn cứ vào hướng hành động trong một tháng gần đây của phe Trường Sinh Nhân Ma Quốc, có lẽ sắp tới bọn họ sẽ công kích cứ điểm của liên minh ba nhà. Nam Cung vốn dĩ muốn đích thân đến đây để nói chuyện chi tiết với ngươi, nhưng quả thực không thể phân thân ra được.

Mạc Đoạn Phong vội nói theo:

- Theo ta thấy, mục đích của bọn họ trong trận chiến này có hai. Thứ nhất, cướp lấy Quang Minh Tuyền Nhãn trong tay Nam Cung. Thứ hai, ép ngươi xuất hiện. Một khi ngươi xuất hiện, ngoài sáng sẽ có Tam Thánh Quân và Cổ Chân Tướng ra tay. Còn trong tối thì có tử sĩ lục trọng, thất trọng của Ma Quốc. Trận chiến này, ngươi cố gắng đừng tham dự vào!

Về mặt thông tin tình báo, Thánh Triều tuyệt đối không thua kém Ma Quốc, đã sớm phát hiện ra mưu đồ của bọn họ.

Lý Duy Nhất bỗng nhiên tỉnh ngộ, tất cả mọi chuyện trong đầu đều được lý giải rõ ràng, sau đó hắn nhớ tới các cao thủ thần bí đột ngột xuất hiện ở bộ lạc Mộc thị, cùng với khoảng thời gian “hai ngày sắp tới” mà Khúc Dao đã nói.

Hắn nói:

- Có khả năng rất lớn là bọn họ sẽ ra tay trước thềm năm mới.

Mạc Đoạn Phong nói:

- Ta cũng suy đoán như vậy! Suy cho cùng, từ mùng một đến mười lăm hàng năm đều là thời kỳ ngừng chiến, là thời gian để mọi người cùng nhau giao dịch sách ngọc.

Mạc Đoạn Phong lại nói:

- Sau khi gặp ngươi, ta sẽ lập tức chạy về cứ điểm Thánh Triều, ngươi cứ bẩm báo với Khúc Dao như vậy là được. Đúng rồi, Kỷ Nghiên Nhu đã đến Trận Tiên Thành, ngươi hãy cẩn thận ứng phó.

Ba người tiếp tục thương nghị các loại sự tình của trận đại chiến này, thôi diễn hướng thắng bại và sách lược ứng phó.

Ở đằng xa, giọng nói của Thái Sử Thanh Sử truyền đến:

- Khúc Dao đã đuổi theo đến đây rồi!

Mạc Đoạn Phong và Liễu Diệp kinh hãi, cùng nhìn về phía Lý Duy Nhất.

Bọn họ không sợ Khúc Dao, thứ mà bọn họ lo lắng là đám cường giả Thệ Linh do Tam Thánh Quân dẫn đầu.

Ánh mắt Lý Duy Nhất nghiêm túc, chẳng lẽ Khúc Dao đã nhìn thấu thân phận của hắn rồi?

Hắn mò lấy chiếc hộp ngọc chứa mảnh vỡ kết tinh Uẩn Đạo thuộc tính hỏa kia, sau khi mở ra, vừa sờ thăm dò vừa nhẹ nhàng ngửi thử.

Không có động tay chân, cũng không có mùi đặc biệt.

Giọng nói của Thái Sử Thanh Sử lại truyền đến từ đằng xa:

- Chỉ có một mình nàng.

Mạc Đoạn Phong và Liễu Diệp lập tức yên tâm, ánh mắt trở nên kỳ lạ.

Khóe môi Mạc Đoạn Phong cong lên, biết rõ vị Thập Tuyền Nam Long Lý Duy Nhất này khiến cho nữ tử trong thiên hạ say đắm đến nhường nào, nói:

- Nếu Khúc đại mỹ nhân nghi ngờ ngươi thì tuyệt đối sẽ không dấn thân vào nguy hiểm, chỉ một thân một mình theo dấu Đại Trường Sinh lục trọng như ngươi đâu. Nàng có ý gì đây?

Lý Duy Nhất đứng lên, nhìn màn đêm xung quanh, không thấy Khúc Dao đâu, hắn nói:

- Các ngươi còn không mau đi đi? Đúng rồi, gửi một phong thư cho Tiêu Hoàng của Tán Nhân Hội Quán, cứ nói là ta muốn gặp hắn.

Không dám phóng ý niệm và niệm lực cảm ứng, hắn thu liễm khí tức đi nhanh về phía Thái Sử Thanh Sử.

Ở phía sau, Liễu Diệp và Mạc Đoạn Phong nhanh chóng thu dọn thức ăn và rượu, dọn dẹp sạch sẽ dấu vết trong tửu quán.

Thái Sử Thanh Sử nhẹ nhàng bay xuống từ trên nóc nhà, ánh mắt nhìn Lý Duy Nhất vô cùng phức tạp, nói:

- Khúc Dao vẫn còn cách vài dặm, ngươi nhất định phải chú ý an toàn, ẩn náu là đúng đắn. Những uy hiếp từ võ tu lục trọng, thất trọng ngoài tranh độ, chúng ta sẽ cố gắng hết sức dọn dẹp thay ngươi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters