Nhưng Tam Thánh Quân chỉ nghĩ đến mình, lại quên mất Nghiệp Tam Sinh còn lơ lửng trên không trung ở phía trên Lý Duy Nhất và Nam Cung.
- Vút!
Lý Duy Nhất ném Thanh Ngọc Cổ Kiếm ra.
Thanh kiếm tựa như cầu vồng xanh, một kiếm đâm thủng thi phó Tô Ngọc Nhan, bay thẳng về phía Ngân Sương Nữ Quân ở xa xa, ngăn chặn đường tiến của nàng.
Sau đó, nắm lấy tay Nam Cung.
- Đi theo ta.
Lý Duy Nhất mang theo nàng và Quang Minh Tuyền Nhãn, nương theo gió bay thẳng lên vòm trời, tránh thoát hồng lưu ba màu tuôn ra từ đầu kích Tam Xoa Kích.
Tu vi của Nghiệp Tam Sinh là Trường Sinh cảnh ngũ trọng đỉnh phong, là cường giả chỉ đứng sau Tam Thánh Quân, thấy Lý Duy Nhất và Nam Cung bay lên trên, vui vẻ không chút sợ hãi, đánh ra minh châu và cổ ấn trong tay.
Một kiếm của Lý Duy Nhất chém nát hai món Pháp khí này, biến thành từng mảnh vỡ tỏa sáng rực rỡ bắn ra tứ phía.
Kiếm quang của Vạn Tự Khí xẹt qua màn đêm.
Nghiệp Tam Sinh vung trượng đánh tan kiếm quang, thân hình thuận thế bay ngược lại trong không trung.
Đôi mắt đẹp của Nam Cung sâu thẳm nội liễm, đánh một chưởng vào lưng Lý Duy Nhất, đánh ra một trường hà quang minh, nháy mắt đưa hắn ra ngoài hai dặm, đuổi theo Nghiệp Tam Sinh.
- Không...
Nghiệp Tam Sinh cảm nhận được nguy hiểm, quay người giơ ngang trượng chống đỡ.
Thác Hoang Kiếm chém xuống, kiếm thế sắc bén, thiền trượng đứt đoạn, quỷ thể của Nghiệp Tam Sinh lập tức vỡ vụn nổ tung, hóa thành một biển lửa màu xanh.
Lý Duy Nhất lập tức rút ra, nhanh chóng quay về:
- Nam Cung, thu Nghiệp Hỏa đi, nó có tác dụng rất lớn với ta.
Nghiệp Hỏa là tài nguyên quan trọng để tu luyện Lục Như Phần Nghiệp.
Trong cơ thể Quỷ Hầu của Viễn Cổ Nghiệp Thành thông thường đều là Nghiệp Hỏa màu xanh lục.
Trong cơ thể Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu là Nghiệp Hỏa màu xanh lam nhạt.
Mà Nghiệp Hỏa trong cơ thể Nghiệp Tam Sinh đã hoàn toàn lột xác thành màu xanh lam, có thể trợ giúp Lý Duy Nhất tu luyện Lục Như Phần Nghiệp tầng sáu.
Ở Nguyệt Lượng Hà Thảo Nguyên cách đó rất xa, Đường Vãn Châu ôm kiếm đứng ngạo nghễ bên dòng sông, nhìn xa xa Tinh Thiên Kính đang treo lơ lửng trên không của một tòa thành trì ở phía xa, hô lên một chữ “hay“.
Nhìn thấy Lý Duy Nhất và Nam Cung liên thủ liên tiếp giết chết cường giả Thệ Linh, trong đầu nàng liền nhớ tới khoảng thời gian khó quên ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
Sở dĩ Đường Vãn Châu dám khẳng định Tiêu Vũ chính là Lý Duy Nhất, là bởi vì chỉ có Lý Duy Nhất từng có giao tình sinh tử với Nam Cung, hắn nắm tay thì nàng mới không hề kháng cự một chút nào.
Loại giao tình này còn trên cả tình cảm nam nữ, có sự tin cậy giao phó sống chết ở trong đó.
Một số Trường Sinh Nhân của Kiếm Đạo Hoàng Đình đã xuất phát, chạy tới Mộ Phủ Thành của Lang Độc Hoang Nguyên để tham gia đại hội giao dịch sách ngọc. Nhưng nàng vẫn ở lại Nguyệt Lượng Hà Thảo Nguyên, một mình tận hưởng sự yên tĩnh và gió đêm.
Bên ngoài sơn môn Độ Ách Quan, bên dưới Tinh Thiên Kính.
Có đệ tử Độ Ách Quan hỏi Thần Tịch:
- Đại sư huynh, ngươi đoán người tên Tiêu Vũ này là ai, liệu có phải là Thập Tuyền Nam Long không?
Bàn tay bị mất của Thần Tịch đã mọc ra, cẩn thận châm chước, không dám phán đoán lung tung:
- Rất khó nói! Theo lý thuyết, Trường Sinh Nhân đời thứ chín rất khó xuất hiện nhân vật lợi hại thứ hai như vậy, nhưng cũng khó nói, nói thế nào nhỉ, có lẽ... khả năng cao...
Đám đệ tử trẻ tuổi xung quanh đồng loạt trợn mắt, lời này nói ra cũng như không.
Đại sư huynh và các vị trưởng lão ngày càng giống nhau, lời nói luôn luôn lấp lửng.
Trong lòng Nghiêu Âm cực kỳ lo âu, luôn cảm thấy Thần Ẩn Nhân đã nửa năm không có tin tức, có khả năng lớn đã bị Ma Quốc bí mật hại chết. Nếu Tiêu Vũ là do hắn dịch dung thành, chưa chắc không phải là một chuyện tốt.
Nàng nhìn thấy Nghiêu Thanh Huyền ở trong chiến trận Thánh Triều trên Tinh Thiên Kính, trong lòng lại sinh ra một cảm xúc khó diễn tả bằng lời.
...
Được pháp lực Siêu Nhiên tương trợ, chiến lực của Lý Duy Nhất mạnh mẽ đến nỗi khiến Tam Thánh Quân và Ngân Sương nảy sinh ý định lui bước.
Đây nào phải lực lượng của ngũ trọng nữa?
Sau khi Tam Thánh Quân và Ngân Sương truyền âm, lập tức hội hợp với nhau, bỏ trốn về phía tây.
- Vút!
Nam Cung lại giở trò cũ, đánh ra một trường hà quang minh, đưa Lý Duy Nhất vượt qua mấy dặm, đuổi theo hai người.
Hai chân Tam Thánh Quân trầm xuống, đột ngột dừng bước. Các đường hoa văn pháp tắc của thi thể Cổ Thiên Tử lần lượt hiện ra trên người hắn, Tam Xoa Kích trong tay chỉ thẳng lên bầu trời, đã chuẩn bị sẵn sàng, nghênh đón thanh cự kiếm Thác Hoang chém xuống giữa không trung.
Dòng lũ chùm sáng ba màu tuôn ra từ mũi Tam Xoa Kích bị cự kiếm trong tay Lý Duy Nhất chém vỡ vụn từng tấc một.
- Bùm!
Kiếm phong chém lên mũi kích, toàn bộ thân thể Tam Thánh Quân chìm vào dưới lòng đất.
Mặt đất vài chục trượng xung quanh nứt nẻ, Ngân Sương Nữ Quân đứng gần đó bị luồng kình khí mạnh mẽ hất văng bay ngược ra ngoài.
Dưới lòng đất, Tam Thánh Quân cất tiếng cười to sảng khoái:
- Tiêu Vũ, ngươi trúng kế rồi! Nếu không có pháp lực Siêu Nhiên của Tuế Nguyệt Thánh Nữ, ngươi cũng chỉ có uy lực của một kiếm này thôi đúng không?
Tam Thánh Quân vứt kích, phá đất lao lên, hai chưởng cùng vỗ, đánh ra một loại đế thuật chưởng ấn.
Lòng bàn tay thả ra Bích Lạc Thanh Lôi, ngưng tụ thành một cành cây lôi điện to cỡ miệng bát quất ngang tới, đánh không khí chấn động, lôi điện nổ vang đinh tai nhức óc.
Lý Duy Nhất giơ ngang kiếm làm tấm thuẫn đỡ lấy Bích Lạc Thanh Lôi, thân thể bay xéo rơi xuống đất.
Có tia chớp của Bích Lạc Thanh Lôi xâm nhập vào bên trong cơ thể hắn, may mà hắn cũng tu luyện pháp lôi điện, nên rất nhanh đã hóa giải, chỉ bị thương nhẹ.
Hắn nhìn qua khóe mắt thấy hàn sương màu bạc trên mặt đất lan tràn đến, nhưng không thấy bóng dáng của Ngân Sương Nữ Quân.
- Vút!
Phía sau, quang minh hà vụ và ký hiệu thần bí giống như một biển trắng mênh mông, cuồn cuộn gợn sóng nhấp nhô, nhanh chóng tràn tới.
Một chớp mắt sau, tiếng nổ vang lên.
Một quang ảnh Tuế Nguyệt Nữ Hoàng cao vài chục trượng, hào quang vạn trượng, duy mỹ tuyệt luân dâng lên từ phía sau Lý Duy Nhất, thả ra uy thế của Cổ Thiên Tử.
Mái tóc dài của Nam Cung bay trong gió, cùng quang ảnh Nữ Hoàng bay lên giữa không trung, quyền trượng trong tay chỉ về phía Lý Duy Nhất. Vô số ký hiệu thần bí hóa thành một dòng sông chảy vào bên trong Trung Khu Tuyền ở lưng Lý Duy Nhất, vận chuyển bên trong cơ thể hắn.
Lý Duy Nhất tung một kiếm xé gió, chém tan cành cây lôi điện do Bích Lạc Thanh Lôi ngưng tụ thành. Kiếm quang tuôn trào như thác nước, cắt qua khoảng cách mười trượng, chém thẳng xuống đầu sói ở bên trái của Tam Thánh Quân, cái đầu phát ra tiếng nổ rồi vỡ tung, hóa thành mảnh vụn.
Một kiếm này, Vạn Tự Khí bay lả tả, hoàn toàn không thể ngăn đỡ được.
Tam Thánh Quân hét thảm một tiếng, loạng choạng lùi về sau, bên tai vang lên giọng nói của Lý Duy Nhất từ xa đến gần:
- Thân thể của ngươi là thi thể Cổ Thiên Tử, nhưng dường như cái đầu thì không phải.
- Phụt!
Thác Hoang Kiếm chém ngang qua, hai cái đầu lâu còn lại của Tam Thánh Quân cũng theo đó mà bay ra ngoài.
Thi thể mất đầu nặng nề ngã xuống.