Nham Thời Quan bị uy thế của Lý Duy Nhất chèn ép đến mức há miệng không nổi, sắc mặt đỏ bừng, ngũ tạng sôi sục, liên tục lùi bước.
Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, miếng ngọc bội Cửu Phong Ấn trên thắt lưng lấp lóe Pháp khí kinh văn dày đặc. Hai tay hắn đẩy về phía trước, thi triển đế thuật nhập môn tầng năm, Di Sơn Triệt Địa.
Lập tức, pháp khí và kinh văn ngưng tụ thành bóng mờ năm ngọn núi, dâng lên trong Nham Khuyết Cung, bao phủ lấy cơ thể hắn.
Rốt cuộc Nham Thời Quan cũng ngăn chặn được thế suy yếu, đỡ đòn công kích của Lý Duy Nhất.
- Phương huynh đệ, chuyện này có lẽ có hiểu lầm gì đó, chúng ta nói chuyện trước đã...
Sao Lý Duy Nhất có thể để cho Nham Thời Quan kéo dài thời gian chờ cơ hội bỏ trốn, hoặc đợi viện binh tới?
Hắn liền thi triển Phong Vũ Kiếm Pháp.
Tiếng gió rít gào, kiếm như mưa như thác đổ, xé toạc bóng mờ năm ngọn núi.
Nham Thời Quan văng ra như quả pháo, đụng hai võ tu Đạo Chủng cảnh nát như tương, lại tông thẳng vào bức tường.
Tu vi của Nham Thời Quan đạt đến lục trọng đỉnh phong, lực lượng vượt xa Cổ Chân Tướng một chút, nhưng số đế thuật mà Cổ Chân Tướng tu luyện không chỉ có một loại, hơn nữa đế thuật tầng năm còn đại thành, cao minh hơn hắn nhiều, lại còn nắm giữ con bài tẩy như Vạn Tự Khí các loại.
Cổ Chân Tướng đột phá đến ngũ trọng đã có thể xưng bá ở lục trọng, hoàn toàn không phải là một câu nói đùa. Một số võ tu lục trọng đỉnh phong chưa chắc đã là đối thủ của hắn.
Ngay cả Cổ Chân Tướng khi giao thủ với Lý Duy Nhất cũng phải kích hoạt căn nguyên của Vạn Tự Khí mới được.
Nham Thời Quan tự nhiên là kém xa.
- Gào!
Nham Thời Quan bị văng ra ngoài, hắn lộn một vòng lấy đà nhảy lên. Hắn nổi máu điên, trong miệng phát ra tiếng hú dài như long ngâm.
Hắn đứng tấn bằng hai chân, Thạch Tâm Trùng trong tim bắt đầu hoạt động.
Da trên ngực hắn xì xì hóa đá, lan ra toàn thân, ngay cả tóc cũng hóa thành chất đá, cứng rắn như sắt.
Cao thủ võ đạo của Nham Vương Đạo Quân đều ký kết khế ước với bộ lạc Thạch Tâm Trùng dưới lòng đất, đổi lấy da hóa đá, cường hóa năng lực phòng ngự và lực lượng.
Nham Thời Quan vận chuyển Thạch Long Kinh, thân hình nhanh chóng lớn lên, cao đến khoảng một trượng, trên lưng mọc ra từng khối đá lồi lõm, giống như dị thú Thạch Long hình người dưới lòng đất.
Lý Duy Nhất không muốn đêm dài lắm mộng sinh ra biến cố, bước chân nhanh chóng di chuyển, thân hình lấp lóe, đã lao tới phía trên đỉnh đầu Nham Thời Quan ở độ cao năm trượng, cầm ngang kiếm.
Một kiếm mạnh nhất của Phong Vũ Kiếm Pháp, Phong Tiên Vũ Thần.
Bế quan trong kén thời gian vài năm, mặc dù Lý Duy Nhất chưa nghiên cứu sâu về Phong Vũ Kiếm Pháp, nhưng cũng đã xem như sơ bộ đăng đường nhập thất.
Cuồng phong càn quét toàn bộ chợ đen phía tây thành, trận pháp phòng ngự trên tất cả các cửa hiệu đều đang rung chuyển. Mưa như trút nước rơi xuống, con đường trở nên tí tách tiếng mưa rơi.
- Ầm ầm!
Bên hướng đông nam của Nham Khuyết Cung xuất hiện một cái hố sâu đường kính rộng vài trượng, khu vực đình đài xung quanh sụp đổ một mảng lớn.
Gợn sóng pháp khí dật tỏa ra ngoài, giống như một tầng sóng nước tràn ra khỏi Nham Khuyết Cung, làm cho những người xem náo nhiệt ở khu vực trăm trượng bên ngoài đường phố chấn động lùi lại liên tục.
Lý Duy Nhất đứng hiên ngang bên mép hố, vỏ kiếm Phong Vũ Kiếm trong tay đã bị vỡ nát trong trận giao phong vừa rồi, để lộ ra mũi kiếm sắc bén lạnh lẽo.
Nham Thời Quan nằm ngửa dưới đáy hố, thoái hóa thành thân hình bình thường, toàn thân đầy vết kiếm màu máu, thất khiếu rỉ máu:
- Rốt cuộc Cơ Thượng Hoàn đã làm gì... Ngươi đi tìm hắn đi... tìm ta làm gì...
- Còn mở miệng nói chuyện được sao?
Lý Duy Nhất nhảy xuống hố, ngón tay nhanh chóng điểm vào cửu tuyền của Nham Thời Quan, phong bế tu vi của hắn, cùng với con Thạch Tâm Trùng trong tim.
Tay phải Lý Duy Nhất thò vào trong Túi Càn Khôn.
Một tiếng soạt vang lên, vung ra một sợi dây xích Thiên Tự Khí quấn quanh người Nham Thời Quan.
Toàn bộ Nham Khuyết Cung đều bị pháp khí của Lý Duy Nhất bao phủ, hơn nữa trận chiến kết thúc trong thời gian cực ngắn, những võ tu Đạo Chủng cảnh kia căn bản không kịp trốn chạy.
Kim lão và Ảnh phu nhân thấy tình hình không ổn, đều thi triển thủ đoạn muốn phá vỡ rào chắn pháp khí của Lý Duy Nhất.
- Vút!
Phong Vũ Kiếm xé gió bay đến, lơ lửng ngay cửa cung điện, kiếm ý khóa chặt hai người.
Kim lão và Ảnh phu nhân chỉ cảm thấy da dẻ đau rát như bị xé toạc, lập tức lạnh toát toàn thân, vội vã thu lại pháp khí và linh quang, cả cơ thể không dám động đậy.
- Lạch cạch! Lạch cạch...
- Xoạt.
Tiếng bước chân và tiếng kéo dây xích vang lên.
Lý Duy Nhất cầm xích sắt, từng bước đi tới cửa cung điện, ánh mắt quét qua tất cả cao thủ võ đạo có mặt.
Những người này đều xuất thân từ Nham Vương Đạo Quân, nhiều năm qua làm vô số việc ác, tất cả đều chết hết cũng tuyệt đối không giết nhầm một người.
Mọi người có mặt nhìn thấy Nham Thời Quan kiêu ngạo lẫm liệt ngày xưa nay tóc tai rũ rượi như một tên tù binh, bị Phương Vũ Đình kéo lết phía sau. Đôi chân họ run rẩy, không còn dũng khí muốn khai chiến với Lý Duy Nhất như trước, cả đám người quỳ xuống.
Phải biết rằng, Nham Thời Quan là nhân vật cấp lão tổ đã sống hơn bốn trăm năm rồi.
Lý Duy Nhất dừng bước, quay lại nhìn Nham Thời Quan:
- Bao lâu mới tìm được Cơ Thượng Hoàn?
Nham Thời Quan thầm mừng rỡ, chỉ cần đối phương không giết hắn ngay lúc này, hắn bảo đảm sau này sẽ trả thù lại cả vốn lẫn lãi.
Sắc mặt hắn không đổi, giả vờ chịu khuất phục:
- Năm ngày, năm ngày chắc chắn tìm được hắn. A Ảnh, ngươi hãy đi, ngươi đi tìm tên khốn Cơ Thượng Hoàn đó, hắn gây họa lớn lại bắt lão tử phải chịu thay.
Lý Duy Nhất nghe ra Nham Thời Quan có ẩn ý, có ý đồ sai Ảnh phu nhân đi mời cao thủ của Nham Vương Đạo Quân đến, nhưng hắn chẳng quan tâm. Đã ra tay rồi thì hắn không định chừa lại đường lui cho mình.
Một đám trộm cướp mà thôi, trên địa bàn của Nhân tộc, một Thánh Ti Thiếu Dương Ti lập được chiến công hiển hách cho Nhân tộc như hắn lẽ nào lại sợ bọn họ sao.
Nếu liều mạng toàn lực cũng không xoay chuyển được tình hình... hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến hành trình một đi không trở lại trốn đến Thang Cốc Hải hoặc Hồn Hải, trực tiếp rời khỏi Doanh Châu. Đợi tương lai tu vi đại thành, hắn sẽ trở lại giải quyết ân oán.
- Ba ngày! Ta tối đa đợi ba ngày, sau ba ngày Cơ Thượng Hoàn không đến, mỗi ngày ta giết một người, mỗi ngày phá một khí hải của Nham Thời Quan. Của cải trong Nham Khuyết Cung cũng sẽ bị ta phân phát hết, chia cho toàn bộ chợ đen tây thành. Kẻ đến không phải Cơ Thượng Hoàn thì chờ nhặt xác Nham Thời Quan đi.
Một câu này của Lý Duy Nhất truyền khắp toàn bộ chợ đen tây thành.
Bên ngoài chợt vang lên những tiếng la ó, hoan hô rần rần.
Sắc mặt Nham Thời Quan trở nên vô cùng khó coi, thúc giục:
- Mau đi, sử dụng tín phù truyền tin. Ba ngày không đến, thiệt hại của cải ở Nham Khuyết Cung chính là trách nhiệm của Cơ Thượng Hoàn, họa do hắn tự gây ra.