Chiến tranh

Nguyệt Lượng Hà Thảo Nguyên là khu vực tranh chấp lớn nhất giữa Tông Thánh Học Hải và Kiếm Đạo Hoàng Đình.

Phó Nham Thủ, Mạnh Thủ Nghĩa, Thanh Tương dẫn theo sứ giả đưa thiệp của thương hội Thiên Lý Sơn, men theo con sông ngoằn ngoèo tiến lên, tìm thấy hai cường giả mạnh nhất trong số những Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Tông Thánh Học Hải là Khổng Thành Nhân và Mặc Khôi.

Hai người ngồi tĩnh tọa trên mặt đất, đánh cờ cách một con sông.

Không có bàn cờ, quân cờ đều nổi lơ lửng trên mặt nước, được pháp khí của họ nâng. Trên mặt sông, quân cờ đen trắng đan xen, tràn ngập vẻ đẹp thẩm mỹ.

Khổng Thành Nhân mang dáng dấp nho sinh, văn nhã lịch sự, nhận lấy thiệp mời từ tay sứ giả.

Đọc xong, trong mắt hắn lộ vẻ suy tư, sau đó mỉm cười hỏi:

- Lý Duy Nhất thực sự đã tìm được ba quyển Kim Thánh Cốt Thiên ở Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa sao? Các ngươi hẳn là biết điều này chứ?

Phó Nham Thủ trả lời:

- Ở Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, hắn đã từng nhắc đến chuyện này, có lẽ là thật.

Khổng Thành Nhân nói:

- Hắn muốn lợi dụng ta à!

Thanh Tương cười nói:

- Nói chính xác hơn là dụ dỗ bằng lợi ích. Hắn rất giỏi chiêu này!

Bản thân nàng đã trúng chiêu này mấy lần rồi.

- Được, coi như hắn giỏi! Ta sẽ bước vào cái bẫy anh hùng này của hắn...

Khổng Thành Nhân đột nhiên đứng phắt dậy, thu toàn bộ pháp khí về cơ thể.

- Ào ào.

Những quân cờ trắng trên mặt nước, toàn bộ chìm xuống sông.

Bên bờ đối diện, Mặc Khôi nổi trận lôi đình:

- Khổng Thành Nhân, ngươi thua rồi định chạy à?

Khổng Thành Nhân ngẫm nghĩ, ném thiệp mời sang bờ bên kia, cao giọng cười nói:

- Chỉ là một ván cờ thôi, nhường ngươi thắng là được chứ gì. Nhưng Đại cung chủ của Lăng Tiêu Cung vừa mới lên ngôi Thiên Tử, đệ tử của nàng là đệ nhất Địa Bảng mạnh nhất Lý Duy Nhất, mang theo uy thế của Thiên Tử phát thiệp anh hùng, muốn những cường giả mạnh nhất trong số Trường Sinh Nhân đời thứ tám đến dự tiệc ở Kiếm Đạo Hoàng Thành, nghiên cứu thảo luận ba quyển Kim Thánh Cốt Thiên, tìm kiếm đỉnh cao của võ đạo. Khổng mỗ phải lập tức lên đường, không rảnh để tiếp tục đánh ván cờ dở này với ngươi.

Mặc Khôi bắt lấy thiệp mời, xem xong chỉ cảm thấy Lý Duy Nhất ngông cuồng cực điểm, rõ ràng là đang hạ chiến thư với Trường Sinh Nhân đời thứ tám.

Mặc Khôi nhanh chóng nhận ra điều bất thường, nhìn chằm chằm sứ giả đưa thiệp ở bờ đối diện:

- Chỉ có hắn nhận thiệp mời?

Sứ giả đưa thiệp cung kính hành lễ:

- Tông Thánh Học Hải thực sự chỉ có một tấm thiệp anh hùng này thôi.

Khổng Thành Nhân sửa sang lại y phục, ưỡn ngực nói:

- Ây da, chỉ từ điểm này đã có thể nhìn ra được, tấm thiệp anh hùng này rất có sức nặng. Chỉ có nhân vật như Khổng mỗ đây mới có tư cách thay mặt tất cả Trường Sinh Nhân đời thứ tám xem ba quyển Kim Thánh Cốt Thiên. Tên Lý Duy Nhất này đúng là hơi ngông cuồng, nhưng ánh mắt rất tinh tường.

- Xoạt!

Mặc Khôi không còn bận tâm đến ván cờ nữa, thân pháp như gió, nháy mắt vượt sông xông tới:

- Ngươi chắc chắn là không có tấm thiệp mời thứ hai chứ? Khổng Thành Nhân mạnh hơn ta ở chỗ nào mà hắn được mời, dựa vào đâu mà ta không có thiệp?

- Đừng có hủy tấm thiệp anh hùng trong lúc giận dữ, trả lại cho ta. Đi thôi, bây giờ lập tức tới Kiếm Đạo Hoàng Thành, chắc hẳn bên đó đã là tiêu điểm của các Sinh Cảnh rồi. Ba người các ngươi có muốn cùng đi xem náo nhiệt không?

Khổng Thành Nhân giật lại thiệp mời rồi cẩn thận cất đi, dò hỏi ba người Phó Nham Thủ, Mạnh Thủ Nghĩa, Thanh Tương.

- Đương nhiên là phải đi rồi! Ở Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, hắn đã dùng Kim Thánh Cốt Thiên cho bọn ta ăn bánh vẽ, lần này phải bắt hắn lấy cái bánh đó ra mới được.

Ba người thanh xuân rực rỡ, nói cười vui vẻ đi theo sau.

Đi được một đoạn.

Khổng Thành Nhân đột ngột dừng bước, xoay người:

- Mặc huynh, ngươi đi theo làm gì? Ngươi không có thiệp mời, cứ mặt dày theo cùng thì quê lắm.

Mặc Khôi biết rất rõ, nếu không kiếm được một tấm thiệp mời để tham gia Hoàng Thành Luận Kiếm thì một giáp tiếp theo nhất định sẽ bị Khổng Thành Nhân châm chọc, bị những người được mời khác chế giễu.

Hắn mặt dày, thong dong đáp lời:

- Ta không tham gia Hoàng Thành Luận Kiếm khỉ gió gì hết! Nhưng bất luận là ai đi đánh Kiếm Đạo Hoàng Đình, Mặc Khôi này nhất định sẽ đến giúp một tay.

...

- Tự ví mình bằng trời, bá đạo quá, ha ha!

Mạc Đoạn Phong xem xong thiệp mời, cười lớn sảng khoái.

Trạng Nguyên đời thứ tám của Thánh Triều là Thịnh Sư Đạo, hỏi:

- Dựa theo sự hiểu biết của ngươi về hắn, Kim Thánh Cốt Thiên kia có phải là thật không?

- Hắn vì Đường Vãn Châu mà đến, vậy thì còn thật hơn cả vàng thật. Ngươi không cảm thấy, chiến lực cùng cảnh giới của hắn quá mức nghịch thiên sao? Như vậy mới hợp lý!

Mạc Đoạn Phong trả lại thiệp mời, nói tiếp:

- Lần này Thịnh sư huynh đến Kiếm Đạo Hoàng Thành, chỉ cần dẫn đầu đề xướng tính công bằng và công chính của Trường Sinh tranh độ, thì nhất định có thể xem được ba quyển pháp tu luyện đó.

Thịnh Sư Đạo mỉm cười:

- Cũng tốt, thế hệ chúng ta sáu mươi năm nay chưa từng tụ tập đông đủ lần nào. Nhân dịp Hoàng Thành Luận Kiếm lần này, tranh tài cao thấp, sắp xếp lại thứ tự.

- Vị kia của Đạo Cung thì sao?

- Hắn đã phá cảnh Bỉ Ngạn rồi, Trường Sinh tranh độ thì liên quan gì đến hắn chứ?

...

Bên trong điện của chiếc xe Thệ Linh hồn thú.

Lý Duy Nhất dùng Đạo Tổ Thái Cực Ngư bện thành Thời Gian Chi Kiển, bao bọc bản thân.

Thanh Kiển to khoảng một trượng, rực rỡ sắc màu, như khói như sương. Cường độ vượt xa trước kia, có thể ảnh hưởng đến tràng vực thời gian xung quanh.

Đạt tới Thánh Linh Niệm Sư lục trọng, mở ra Thời Gian Chi Kiển, tỷ lệ thời gian là một trên mười hai.

Đã vượt qua Minh Vực.

Cái kén do Xuân Tàm dệt ra có tỷ lệ thời gian rất khoa trương, nhưng kèm theo vô số khuyết điểm.

Thứ nhất, sau khi ra khỏi kén, sự phản phệ của thời gian vô cùng mãnh liệt. Thứ hai, Xuân Kiển không thể chịu đựng được sự chấn động khí tức của cường giả Bỉ Ngạn cảnh, rất dễ vỡ như bọt xà phòng. Nói cách khác, chỉ có tác dụng với tu giả dưới Bỉ Ngạn cảnh.

Ngọc Dao Tử ngồi tĩnh tọa bên cạnh chiếc bàn ngọc trên điện, đạo uẩn xoay chuyển quanh người, nghiền ngẫm tu tập Kim Thánh Cốt Thiên và Kim Cách Kinh.

Hơn một tháng trôi qua, nàng đã tu luyện xong bốn giai đầu.

Ngũ giai cần ít nhất một, hai năm.

Một khi tu luyện thành công, lực lượng cơ thể trên cơ sở tu vi hiện tại của nàng vẫn có thể khiến chiến lực tăng lên một khoảng nhỏ.

Lục giai cần số lượng pháp tắc khổng lồ, cho dù lấy tu vi Khôn Nguyên cảnh, phải tốn mấy chục năm mới mong đại thành. Nhưng một khi đại thành... lực lượng sẽ tăng vọt một mảng lớn.

- Đám Cổ Hiền như Tông Thánh quả thực rất có bản lĩnh. Khoan bàn tới Kim Thánh Cốt Thiên tinh diệu vô cùng này, chỉ riêng đan phương của Trường Sinh Đan và Thánh Linh Đan, hiện tại ta vẫn không cách nào phá giải được.

- Kim Cách Thiên Tộc, Thanh Vân Lô, tầng mười của địa phủ, Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa...

Ngọc Dao Tử hơi ngẩng đầu nhìn về phía Thanh Kiển ở giữa đại điện, lẩm bẩm một mình.

Nghĩ đến những bí mật cổ xưa lưu truyền trong cao tầng của Nhân tộc phía nam Doanh Châu hai năm gần đây, nàng thầm quyết định, đợi giải quyết xong chuyện bên này, nhất định phải đến Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa một chuyến.

Chuyện Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa có ảnh hưởng đến toàn bộ Doanh Châu.

Một số Tiên Triều và Đế Tông ở Trung Thổ xa xôi vô tận, cùng với Phật Quốc và Tổ Miếu ở phương tây đều có hậu duệ của Cổ Hiền Đan Đạo Đại Hành nghe tin mà đến. Ngay cả phương bắc xa xôi nhất cũng có đại tu Bỉ Ngạn cảnh của Cổ Tiên Hoang Tộc sớm đến nơi.

Đại quân Thệ Linh rút lui cũng có một phần nguyên nhân này.

Chỉ những người ở cao tầng mới có thể tiếp xúc được với những bí mật này.

Tu giả ở các cảnh giới khác nhau sống trong cùng một thế giới, nhưng ở mỗi cảnh giới, thế giới mà họ nhìn thấy và thông tin tiếp xúc lại hoàn toàn khác biệt.

- Không biết so với Trượng Lục Kim Thân của Vụ Sư thì thế nào?

“Kim Thân nhất trượng lục, phúc tàng thập nhất quốc” được xưng là tiên thuật, đạt tới Khôn Nguyên cảnh mới có thể tu luyện, Ngọc Dao Tử vẫn chưa từng tiếp xúc qua.

- Gào!

Ba con Thệ Linh hồn thú kéo xe phát ra ba tiếng gầm dài.

Xe xé toạc tầng mây, lao thẳng xuống mặt đất.

Đến đích rồi.

- Vút! Vút...

Chín luồng kiếm quang bay ra khỏi Thời Gian Chi Kiển, bắn đi bốn phương tám hướng.

Bóng hình tuấn dật khoanh chân đả tọa của Lý Duy Nhất lộ ra trong màn kiển quang thanh vụ đang vỡ vụn.

Chín Thần Kiếm Phù, phù văn lưu chuyển giống như vật sống, kim quang chói lóa, bay lượn vòng quanh người hắn.

Kiếm khí tung hoành, tốc độ nhanh như chín vệt sáng.

Một lát sau, toàn bộ bay vào Linh Giới ở mi tâm hắn.

Sau khi đạt tới Thánh Linh Niệm Sư lục trọng, bản thân Lý Duy Nhất đã có nội tình luyện chế Thần Kiếm Phù, chẳng qua tỷ lệ thành công khá thấp.

Hiện tại có Phù Thiên Thần Nê, và vị đại sư niệm lực Ngọc Dao Tử chỉ điểm, tự nhiên như hổ mọc thêm cánh.

Nếu không phải Lý Duy Nhất lo lắng luyện chế quá nhiều, sau này không cần dùng đến, gây lãng phí tài nguyên tiền bạc thì còn có thể luyện chế thêm vài tấm. Thời gian và tinh linh còn lại thì hắn phân bổ cho việc học trận pháp.

Nói cho cùng, phù lục và trận pháp đối với hắn chỉ để dùng cho việc ứng phó khẩn cấp, đánh lén, làm chiêu bài cuối cùng, hỗ trợ. Đợi đến khi hắn đạt tới Bỉ Ngạn cảnh, nắm giữ thêm bao nhiêu Thần Kiếm Phù cũng không có nhiều tác dụng.

Nhưng tất cả không thể không có chúng.

Hơn một tháng nay, Ngọc Dao Tử cuối cùng cũng thực sự làm tròn vai trò sư tôn. Sự nhận thức và tạo nghệ của Lý Duy Nhất đối với phù đạo, trận pháp, Huyền Cảm, pháp tắc đều tăng tiến vượt bậc.

Những chỗ tối nghĩa trước kia đều được giác ngộ thông suốt.

Đối với những chuyện ngưng tụ Bỉ Ngạn Thiên Đan, trùng kích Thánh Linh Vương Niệm Sư trong tương lai, hắn cũng đã nhờ nàng chỉ điểm.

Chặng đường này, Lý Duy Nhất thu hoạch vô cùng lớn, cũng thực sự có được vài phần tình nghĩa sư đồ. Nhưng mà quan hệ sư đồ này cứ đảo tới đảo lui, rất phức tạp.

- Chúng ta đến Kiếm Đạo Hoàng Thành rồi sao?

Lý Duy Nhất đi theo sau lưng Ngọc Dao Tử bước xuống xe, đáp xuống mặt đất, phóng tầm mắt nhìn một tòa cổ thành hùng vĩ ở phương xa. Tường thành giống như cự long cuộn mình, trong ánh nắng ban mai, nó ánh lên vẻ lạnh lẽo của kim loại.

Trong tầm nhìn, một đámvõ tu cõng kiếm từ trong thành đi ra, ai nấy oai phong lẫm liệt, không biết định đi đâu.

Ngay cả trong không khí cũng tràn ngập kiếm ý.

- Đây là Cù Thành bao quanh bảo vệ kinh sư, cách Kiếm Đạo Hoàng Thành còn ba ngàn dặm.

Ngọc Dao Tử chắp tay trái ra sau lưng, lòng bàn tay phải nâng lên, chiếc xe Thệ Linh hồn thú được từng tia pháp khí kéo, xoay tròn rồi thu nhỏ lại, biến mất trong lòng bàn tay.

Nàng đưa mắt nhìn xa xăm, có thể thấy được những thứ ở khoảng cách rất xa mà Lý Duy Nhất không thể nhìn thấy:

- Ta chỉ có thể đưa ngươi đến đây, ngươi hiểu nguyên nhân trong đó không?

Lý Duy Nhất nói:

- Đại cung chủ không vào Kiếm Đạo Hoàng Thành chế phục người khác, bước vào Kiếm Đạo Hoàng Thành thì sẽ bị người khác chế phục.

Ngọc Dao Tử khẽ gật đầu:

- Lý Duy Nhất, ngươi phải luôn nhắc nhở bản thân, chúng ta đến đây không phải để cướp tân nương, cũng không phải đến để luận kiếm ở Hoàng Thành, mà là vì một trận chiến tranh. Hơn nữa, nó càng tàn khốc hơn cả chiến tranh, chúng ta đơn độc thâm nhập, không thể chủ quan một chút nào.

- Nếu ta tiến vào Hoàng Thành, Kiếm Thiên Tử không những có tu vi mạnh hơn, mà còn chiếm thiên pháp, địa trận, nhân quân. Chúng ta sẽ không đàm phán được bất cứ thứ gì. Ngươi cũng không thể dẫn Đường Vãn Châu đi, không có ai có thể phá hỏng hôn lễ do Kiếm Thiên Tử ban hôn.

- Ta sẽ khống chế hơn mười vị Siêu Nhiên cùng lượng lớn võ tu Trường Sinh cảnh của Bạch Thành Đại Doanh và Cù Thành Đại Doanh, lấy họ làm con tin. Vậy thì ngươi mới có thể tiến vào Kiếm Đạo Hoàng Thành đánh một trận, mới có cơ hội làm việc.

- Ngươi ở Trường Sinh cảnh, nếu đánh thua, cái lý sẽ nằm ở phía bọn họ. Ngươi là tên cướp phá hoại thể diện hoàng gia, gây sự ở Hoàng Thành. Bọn họ có hàng trăm cách để gán những tội danh và tiếng xấu không thuộc về ngươi lên đầu ngươi. Ngươi sẽ giống như một con chó chết, mặc cho bọn họ sắp đặt. Ta và Đường Sư Đà sẽ buộc phải ra tay, xé toạc mặt mũi với Kiếm Đạo Hoàng Đình. Đến lúc đó, sẽ thật sự trở thành một trận chiến tranh, phải trả cái giá gấp mười, gấp trăm lần, rơi vào hoàn cảnh hai bên cùng thua.

- Ngươi đánh thắng, cái lý sẽ nằm ở phía chúng ta, là Kiếm Đạo Hoàng Đình bất nhân bất nghĩa. Kiếm Thiên Tử không muốn mất hết thể diện, chỉ đành chấp nhận điều kiện của ta. Đường Sư Đà cũng có thể thẳng sống lưng đối thoại với Kiếm Thiên Tử, chứ không phải quỳ xin hắn tha cho các ngươi, đồng ý tất cả những yêu cầu bất hợp lý.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters