Chiến Hạm Thanh Đồng đi qua cột bia Xích Huyện Cổ Đạo trên Hồn Hải, đi suốt bảy ngày trong bóng tối u ám.
Trong thời gian đó, Lý Duy Nhất cảm ứng được năm lần Không Gian Khiêu Dược nhỏ.
Theo suy đoán của hắn, mỗi lần Chiến Hạm Thanh Đồng Không Gian Khiêu Dược đều là đang vượt qua một tầng Địa Phủ. Nói cách khác, trong bóng tối u ám giữa Hồn Hải và Địa Cầu cất giấu sáu tầng Địa Phủ.
Lần Không Gian Khiêu Dược thứ sáu của Chiến Hạm Thanh Đồng, dao động vô cùng mạnh mẽ, cảm giác không trọng lượng kéo đến mãnh liệt.
Trong quá trình Không Gian Khiêu Dược, bên ngoài là cơn bão năng lượng nghiêng trời lệch đất. Thỉnh thoảng có luồng điện màu đỏ, màu vàng, màu bạc lấp lóe, chiếu sáng bóng tối trong chốc lát, có thể nhìn thấy cảnh tượng thiên địa vỡ nát.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
- Ầm ầm!
Không khí lạnh lẽo phả vào mặt, bên tai vang lên tiếng gió rít gào.
Đám người xuất hiện ở cực bắc, từ giữa không trung rơi xuống mặt băng phía dưới.
Cho dù là đám người Thái Vũ Đồng, Cao Hoan, hiện tại họ đều là tu giả cường đại, còn chưa rơi xuống mặt đất đã ổn định được thân hình. Không giống như năm đó mọi người đều là phàm nhân, lúc rơi xuống thế giới vi mô đã xuất hiện thương vong lớn.
Chiến Hạm Thanh Đồng biến mất!
Không cần đoán cũng biết, nó đã hóa thành trạng thái nhỏ bé.
Gió lạnh thổi tới, lạnh thấu xương.
Lý Duy Nhất quan sát bốn phía, sắc trời u ám vĩnh hằng, trên đỉnh đầu là cực quang rực rỡ, dải băng trải dài ngút tầm mắt.
Phía sau vang lên tiếng thì thầm vui sướng của đám người, trở lại quê hương, ai nấy đều vô cùng kích động.
Cao Hoan reo hò cười lớn:
- Hình như có thiên địa pháp khí... Ít nhất cực bắc có thiên địa pháp khí.
Có người nói:
- Cực bắc lúc trước từng xuất hiện yêu thú như Quỷ Hùng Hoàng và Cửu Anh, sao có thể không có thiên địa pháp khí? Chắc là rò rỉ từ dưới lên.
...
Hoàng Giả và nam tử cao gầy tên là A Nhạc ngẩng đầu quan sát trời sao, suy diễn và ghi chép lại tọa độ bản đồ sao.
Họ đến từ một nơi rất xa xôi.
Bởi vì không tìm thấy Đế Khâu, mới buộc phải sử dụng bí pháp đi qua con đường Tinh Môn, tiến về Hồn Hải hội hợp với Trầm Uyên Kiếm Tôn, Tích Huyết Kiếm Tôn.
Lý Duy Nhất thả ra niệm lực, dò xét hư không xung quanh, tò mò hỏi:
- Trầm Uyên Kiếm Tôn, chỉ có từ điểm cực bắc mới có thể thoát khỏi Địa Phủ sao? Không có lối ra nào khác ư?
Trầm Uyên Kiếm Tôn nói:
- Vốn dĩ là không có, nhưng mấy ngàn năm qua đã xảy ra biến cố, một số tội tộc, lưu phóng giả, tù đồ, hung linh cổ... bị giam giữ bên dưới đã phá vỡ một khe hở, suýt nữa trốn thoát gây ra họa lớn.
Trầm Uyên Kiếm Tôn cau mày, nghĩ đến chuyện xảy ra năm đó, lại nghĩ đến Đế Nữ đến nay vẫn không rõ sống chết, tâm tình nặng nề.
Lý Duy Nhất đã có hiểu biết nhất định về Địa Phủ, nhìn nét mặt Trầm Uyên Kiếm Tôn liền biết kẻ địch mà bọn họ chạm trán đáng sợ đến cỡ nào, bèn hỏi:
- Đây chính là nguyên nhân ngàn năm trước triệu tập đông đảo cường giả Doanh Châu đi chinh chiến sao?
Trầm Uyên Kiếm Tôn đáp:
- Chuyện ngàn năm trước rất phức tạp, khó mà nói rõ bằng dăm ba câu. Chỉ có thể nói là có một phần nguyên nhân trong đó.
...
Trở về đất liền.
Trầm Uyên Kiếm Tôn, Tích Huyết Kiếm Tôn, còn có hai đại nhân vật lợi hại nghi là cường giả Khôn Nguyên cảnh, phải đi chuẩn bị một số việc trước.
Họ hẹn với Lý Duy Nhất, ba ngày sau sẽ gặp lại ở Cam Lộ Tự.
Cam Lộ Tự chính là ngôi chùa cổ lúc trước đào được Xá Lợi Phật Tổ và Chiến Hạm Thanh Đồng.
Xa nhà gần mười năm, sau khi về nước, tám người trên thuyền khảo sát khoa học, có người rưng rưng nước mắt, có người lớn tiếng hô to, ngay sau đó lòng nóng như lửa đốt muốn về nhà. Sau khi nói lời tạm biệt đơn giản, liền chia tay đường ai nấy đi.
Trên người Lý Duy Nhất không có tiền, điện thoại di động đã mất từ lâu, thấy đám người lần lượt rời đi, hắn nhất thời có chút mờ mịt.
Những người khác ở Địa Cầu đều có người nhà cùng người thân, bạn bè, có nơi gửi gắm tâm hồn, chỉ có trong lòng hắn là trống rỗng.
Sau khi trở về, hắn không nghĩ ra được muốn đi gặp ai.
Lại nghĩ đến câu “Duy Nhất của Lý gia kia” mà Hoàng Giả thốt ra, lúc bọn họ bí mật nghị luận lại cố tình tránh mặt, ra vẻ không muốn cho hắn biết sự thật, trong lòng Lý Duy Nhất tự nhiên liên tưởng đến rất nhiều chuyện không tốt.
Tâm tình của hắn sao có thể vui vẻ lên được?
Kể từ khi hắn nghe Thiền Hải Quan Vụ cho biết rằng mình có thể đến từ một gia tộc bí ẩn, Lý Duy Nhất vẫn luôn muốn tìm kiếm đáp án, muốn làm rõ mình là ai.
Hiện tại đáp án ở ngay trước mắt, hắn lại do dự nhiều lần, không dám hỏi Hoàng Giả kia.
Sợ đáp án nhận được còn tồi tệ hơn cả không có đáp án.
Lý Duy Nhất một thân một mình bước lên con đường trở về, tiến về nơi lớn lên từ nhỏ là Thọ Khâu.
Chạng vạng ngày hôm sau.
Trong ánh hoàng hôn chiều tà, hắn nhìn thấy ngọn đồi vô cùng quen thuộc ở phía xa. Dưới chân đồi con sông nhỏ uốn lượn, cây cầu đá vẫn còn đó, tiếng nước chảy róc rách như hát.
Lý Duy Nhất đi trên con đường nhỏ ven sông mọc đầy cỏ khô, từng cảnh khi còn bé hiện lên trước mắt, nhưng cảnh còn người mất, trong lòng tự nhiên sinh ra một cỗ cảm giác bi lương.
Đi qua cây cầu đá.
Men theo bậc đá đầy cành khô lá úa, đi về phía trên đồi.
Cây keo và cây dương trên đồi đã rụng hết lá, vẽ nên những đường nét thưa thớt. Cây thông đen và cây trắc bách vẫn là màu xanh thẫm không bao giờ tàn úa.
Mỗi một cây, tảng đá ở đây đều thân thiết và quen thuộc như vậy.
- Leng keng.
Trên đỉnh đồi vang lên tiếng chuông đồng chỉ xuất hiện trong ký ức.
Lý Duy Nhất ngẩng đầu, nhìn lên phía trên.
Cổng sơn tự là màu đỏ sậm đã phai mờ, góc mái hiên treo một chiếc chuông đồng gỉ xanh, vang lên âm thanh rầu rĩ trong gió.
Trên xà ngang cửa, ba chữ “Thiên Tôn Quan”, lớp sơn vàng đã bong tróc quá nửa.
Lý Duy Nhất nói:
- Sư phụ... Ta đã trở về...
Lý Duy Nhất chán nản đứng ở giữa những bậc thang đá dài, cắn chặt răng, nước mắt bất giác rơi xuống, tình cảm trong lòng không kìm nén được mà bùng phát, cả người dường như đột nhiên trở nên rất yếu đuối, giống y như lúc còn bé.
Chỉ khi ở một mình, hắn mới không cần cố ngụy trang kiên cường, có thể tự do trút ra tình cảm.
Khóa của cổng đạo quan là năm đó khi đi đến cực bắc, chính tay hắn đã khóa lại.
Hiện nay đã rỉ sét loang lổ.
Kẽo kẹt một tiếng, Lý Duy Nhất đẩy cửa ra. Đập vào mắt là một khoảng sân lát đá xanh, rêu xanh nhô ra từ trong khe đá, trông đầy lông tơ.
Trong chính điện thờ tượng Thiên Tôn.
Điện phụ bên trái thờ Thập Nhị Cổ Tiên.
Điện phụ bên phải thờ Thần Nông thị Bát Đại Đế và Phục Hy thị Thập Lục Đại Hoàng.
Hậu viện là một giếng cổ và một cây bách cổ ngàn năm. Dưới gốc cây bách dựng một tấm bia đá bị vùi lấp một nửa dưới lòng đất, bên trên khắc chữ “Đại Đình Thị Chi Khư“.
Lý Duy Nhất lặng lẽ quét tước toàn bộ đạo quan một lượt, lau sạch bụi bặm, nhổ cỏ dại. Đêm khuya, hắn mới ngồi trên bồ đoàn trong chính điện, nghe tiếng chuông đồng bên ngoài, an tĩnh thiếp đi.
Hắn chưa bao giờ ngủ say giấc như vậy.
Không cần lo lắng chạm trán kẻ địch, không cần mở trận pháp, trong lòng không có chút tạp niệm nào.
Sáng sớm ngày thứ hai, giống y như lúc còn bé, hắn luyện chín lần Xiển Môn Thập Nhị Tán Thủ ở trong sân.
Buổi trưa, hắn lại đi đến trước mộ sư phụ để tế bái.
Lý Duy Nhất nói:
- Sư phụ, người cứ yên tâm! Sư phụ đã đồng ý với người khác thì sư môn chúng ta nhất định sẽ nói lời giữ lấy lời, mặc kệ nguy hiểm cỡ nào, ta nhất định sẽ làm được.
- Lần này, ta sẽ càng thêm dũng cảm đi đối mặt với quá khứ của mình, ta nhất định sẽ làm rõ ta là ai. Ta sẽ tìm được đại sư tỷ, báo cho tỷ ấy biết tin sư phụ qua đời, chắc tỷ ấy cũng sẽ rất đau lòng.
Trở lại Thiên Tôn Quan, hắn đóng kín cửa sổ.
Lý Duy Nhất lại khóa cửa một lần nữa, rời khỏi Thọ Khâu, đi tới Cam Lộ Tự theo lời hẹn.
...
Cam Lộ Tự là ngôi chùa cổ ngàn năm, khói hương nghi ngút.
Cung điện có bảy sân năm lớp, mái hiên vểnh lên như cánh chim, nóc điện lợp ngói lưu ly, khí phái hùng hồn, không phải loại đạo quan nhỏ như Thiên Tôn Quan có thể so sánh.
Đám người Trầm Uyên Kiếm Tôn sử dụng đạo thuật đuổi toàn bộ những người không phận sự trong chùa ra ngoài.
Trong đầu Lý Duy Nhất vẫn còn nhớ rõ, lúc chủ nhiệm Dương sắp chết đã nắm chặt cổ tay của hắn, bảo hắn mau chóng trở về Địa Cầu, mang theo Xá Lợi Phật Tổ đi địa cung của Cam Lộ Tự.
Dường như trong địa cung đã xảy ra chuyện kinh khủng gì đó.
Lý Duy Nhất bèn hỏi Trầm Uyên Kiếm Tôn đi ra cửa đón hắn về chuyện này.
Trầm Uyên Kiếm Tôn mang theo Lý Duy Nhất đi vào trong ngôi chùa cổ, giải thích:
- Là một con Hắc Ám Chân Linh hạ phẩm, không biết nó phát hiện ra khe hở không gian mà chúng ta lưu lại ngàn năm trước như thế nào, trốn ra khỏi Địa Phủ. Chẳng qua, bên trong địa cung có sư phụ ngươi... Tóm lại là có người đã bố trí thủ đoạn, nó không thể chạy ra ngoài, bị nhốt ở bên trong, đã giải quyết xong rồi.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Xá Lợi Phật Tổ đã được đào ra từ mấy chục năm trước. Sư phụ ta từng tới đây? Thủ đoạn trong địa cung là sư phụ bố trí à?
Trầm Uyên Kiếm Tôn không giấu giếm nữa:
- Chắc là hắn từng tới, nhưng lúc đó ta và Tích Huyết đang ngủ say, không rõ tình huống cụ thể. Mười năm trước ở cực bắc, chúng ta bị Đạo Tổ Thái Cực Ngư cưỡng ép đánh thức.
Đi vào địa cung, Lý Duy Nhất thả ra niệm lực dò xét.
Quả nhiên phát hiện ra dao động của tràng vực trận pháp, thủ đoạn cao siêu, lấy tu vi cảnh giới hiện tại của hắn không có cách nào giải mã.
Hoàng Giả kia đang khắc họa trận văn trên mặt đất địa cung.
Dấu vết trận pháp dày đặc, huyền ảo phức tạp.
Một bộ thi hài của Hắc Ám Chân Linh bị ném ở lối vào địa cung, thân thể dài hai, ba mét.
Lý Duy Nhất tò mò hỏi:
- Trầm Uyên Kiếm Tôn lúc trước có nói, tội tộc, lưu phóng giả, hung linh cổ trong Địa Phủ... mở ra khe hở không gian, chính là ở trong địa cung này sao?
Trầm Uyên Kiếm Tôn nhẹ lắc đầu:
- Lối vào chiến trường năm đó không ở nơi này. Khe nứt không gian ở đây rất nhỏ hẹp, hoặc nên nói, chỉ là một lỗ thủng không gian nho nhỏ, là năm đó lúc chúng ta nhờ vào Thiếu Dương Tinh trốn từ dưới lên đã cưỡng ép phá vỡ.
- Ngàn năm trước, chiến trường của các sư phụ ngươi là ngăn cản nguy hiểm ở bên dưới trốn thoát ra khỏi cánh cửa Địa Phủ.
- Ta, Tích Huyết, Chiến Hạm Thanh Đồng, Thiền Hải Quan Vụ, còn có ba vị sư phụ Thệ Linh của ngươi... Tóm lại tu giả trên Chiến Hạm Thanh Đồng, là thừa dịp Địa Phủ đại loạn, lén lút lặn xuống nơi sâu trong Địa Phủ cứu người.
Chuyện này thì Lý Duy Nhất từng nghe Linh Vị sư phụ kể qua.
Nàng bảo tu giả trên Chiến Hạm Thanh Đồng chỉ chiếm một phần trăm, một phần ngàn.
Có thể tưởng tượng, quy mô trận chiến năm đó to lớn đến cỡ nào.
Lý Duy Nhất đột nhiên nghĩ đến cái gì, dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Trầm Uyên Kiếm Tôn hỏi:
- Kiếm Tôn sẽ không muốn nói với ta là, các ngươi lại muốn tiến vào nơi sâu trong Địa Phủ cứu người đấy chứ?
Trầm Uyên Kiếm Tôn nói:
- Không phải chúng ta, là ngươi. Một mình ngươi!
Lý Duy Nhất hoàn toàn không giữ được bình tĩnh:
- Kiếm Tôn không nói đùa chứ? Lấy tu vi của các ngươi mà còn không làm được thì sao ta có thể làm?
Trầm Uyên Kiếm Tôn nhớ lại đủ loại chuyện năm đó, châm chước thật lâu mới nói:
- Tầng thứ chín của Địa Phủ, cũng chính là Huyết Hải Thế Giới nơi dị giới quan tụ tập, là giới hạn mà Chiến Hạm Thanh Đồng có thể an toàn đi lại. Xuống dưới nữa, mỗi một tầng đều giam giữ đại khủng bố, hơn nữa, không ai biết kinh khủng đến mức độ nào.
- Dưới chín tầng, một đi không trở lại.
- Trận chiến ngàn năm trước kia, chúng ta đã kiểm chứng những lời này. Nguyên một thuyền tu giả theo chúng ta đi cứu người, kết quả toàn bộ chết thảm, ta và Tích Huyết cũng suýt nữa không trốn ra được. Trốn ra ngoài cũng mất ngàn năm mới ngưng tụ lại ý thức và linh thể.
Lý Duy Nhất định nói:
- Nhưng mà...
Trầm Uyên Kiếm Tôn ngắt lời:
- Đi theo ta.
Trầm Uyên Kiếm Tôn dẫn Lý Duy Nhất đi ra khỏi địa cung.
Địa cung nằm ở phía dưới một tòa Phật tháp kết cấu bằng gỗ.
Đứng dưới tháp.
Trầm Uyên Kiếm Tôn chỉ vào Phật tháp:
- Chúng ta lấy tòa tháp trước mắt này làm ví dụ các tầng Địa Phủ, mỗi một tầng đều giam giữ chủng tộc không thể suy đoán hoặc là sinh linh cấm kỵ.
- Lấy tu vi của ta, đi vào trong tháp liền sẽ bị tồn tại có tu vi vượt xa ta cảm ứng được khí tức dao động. Ngay sau đó, ta sẽ bị công kích.
- Nhưng nếu tu vi đủ nhỏ yếu, giống như con sâu đục khoét thân tháp không một tiếng động, ngược lại sẽ không bị người trong tháp chú ý tới.