Đứng trên mi tâm của pho tượng đá nghìn tay, Lý Duy Nhất đưa mắt nhìn xuống hướng vào sâu bên trong Thần Tượng Thành. Ở phía xa xa, một đám mây mù đen xám chứa đầy sát khí nuốt chửng mọi tượng thần trên đường đi, lan tràn về phía lối ra khỏi thành.
Địa Linh Tử cao khoảng hai thước, trên cổ đeo một chiếc Túi Càn Khôn, hóa thành một bóng đen nhảy nhót bỏ chạy trối chết khỏi đám mây mù sát khí theo sát phía sau.
Trong đám mây, vang lên những tiếng kiếm reo và tiếng binh khí va chạm vào nhau.
Những đợt sóng khí, kinh văn và Phật quang liên tục tỏa ra bên ngoài.
Địa Linh Tử bay về, đáp xuống bên cạnh Lý Duy Nhất, nấp phía sau chân hắn, run rẩy nói:
- Đi, Lý lão đại, mau đi thôi... ta chỉ mới đào có một xẻng đất mà đã chọc giận một con quái vật không có đầu đuổi theo... nơi này đáng sợ quá...
Lý Duy Nhất hỏi:
- Là ngươi dẫn nó ra sao?
Lý Duy Nhất có thể nhìn thấy, bên trong đám mây sát khí mù mịt phía xa là một con Vô Đầu Thi Sát đang cưỡi vụ thú.
Thi Sát đó mặc bộ áo giáp cổ xưa, áo choàng trên lưng rách nát như những dải cờ xơ xác, dù cách xa hàng chục dặm nhưng vẫn có thể cảm nhận được luồng sát khí hung bạo phát ra từ trên người nó, khí lạnh buốt thấu vào tận xương tủy.
Vô Đầu Thi Sát cầm thanh trường đao cán dài rỉ sét, tọa kỵ là một con vụ thú giống như con sư tử trắng.
Màn sương mù tỏa ra từ vụ thú hóa thành một lớp màn sương hộ thể cực kỳ kiên cố, rất khó để xuyên thủng.
Mỗi lần Vô Đầu Thi Sát vung thanh trường đao, va chạm với trường kiếm của Huyền Tiệm, Lưu Vân Thoa của Phạn Ly, sẽ làm văng ra vô số mảnh rỉ sắt, mặt đất cuộn trào, chấn động đẩy lùi hai người bay đi.
Ba người Huyền Tiệm, Phạn Ly, Thánh Ngôn vừa đánh vừa lui, liên thủ lại mà vẫn rơi vào thế hạ phong.
Thánh Ngôn truyền âm cho Lý Duy Nhất từ xa:
- Là Đặng Lạc! Bát Phật Gia mau đi đi, chúng ta không cản được hắn đâu, báo cho các võ tu Trường Sinh cảnh ở khu vực vòng ngoài Thần Tượng Thành mau chóng rút lui.
Phàm là những Thi Sát, Hồn Sát, vụ nhân, vụ thú lợi hại xuất hiện trong Thệ Linh Vụ Vực phạm vi vạn dặm xung quanh Vạn Vật Tổ Miếu đều được ghi chép lại.
Đặng Lạc vốn là một vị cường giả cấp Đại Thánh Sơn thuộc Bỉ Ngạn cảnh lục trọng ở Trung Thổ, đã tử trận trong đại kiếp U Cảnh xảy ra vào một ngàn một trăm năm trước.
Không biết vì lý do gì, thân thể không đầu của hắn lại xuất hiện ở Thệ Linh Vụ Vực này, hóa thành một Vô Đầu Thi Sát vô cùng hung hãn.
Phải biết rằng, Vạn Vật Tổ Miếu và Trung Thổ cách nhau vô số sông núi, cách xa hàng vạn dặm.
Môi Lý Duy Nhất khẽ nhúc nhích, dùng niệm lực truyền âm, bảo Thiện Tiên Chí và Cù Đoạn liên lạc với các võ tu Trường Sinh cảnh khác mau chóng tập hợp ở khu vực xa hơn để chuẩn bị rút lui.
Ba người Huyền Tiệm, Phạn Ly, Thánh Ngôn vì muốn bảo vệ cho những người khác rút lui nên mới chọn ở lại ngăn cản và chiến đấu.
Lý Duy Nhất định ra tay hỗ trợ họ một tay, để câu giờ cho võ tu Trường Sinh cảnh tập hợp và rút lui.
Nếu dùng võ đạo của Hư Đan cảnh để ra tay thì quá phô trương.
- Vù!
Vạn Vật Trượng Mâu từ mi tâm bay ra, vừa giống cây trượng, vừa giống trường mâu.
Lý Duy Nhất giơ cao trường mâu, lấy chiếc Túi Càn Khôn trên cổ Địa Linh Tử xuống, liếc nó một cái, nói:
- Ra đây, họa do ngươi gây ra mà.
Địa Linh Tử bay lên đỉnh trường mâu, những chiếc rễ đen nhánh quấn lấy thân mâu, dung nhập vào làm một. Bụng nó lập tức sáng lên một luồng ánh sáng chói lọi, phát ra âm thanh Phạn âm tựa như vạn vị Phật đang tụng kinh.
- Vù!
Từng tinh quỹ văn lộ hình tròn lấy Lý Duy Nhất cùng Vạn Vật Trượng Mâu làm trung tâm hiện ra.
Quỹ đạo xa nhất có đường kính lên tới mấy chục dặm. Quỹ đạo gần nhất chỉ có đường kính vài trượng.
Linh quang ngũ sắc phát ra từ mi tâm bao phủ lấy cơ thể Lý Duy Nhất, hội tụ về phía cánh tay và thân mâu.
Theo động tác đâm mâu từ xa của Lý Duy Nhất, một luồng ánh sáng ngũ sắc cô đọng vô cùng bắn xuyên qua khoảng không hơn ba mươi dặm, lao thẳng về phía Đặng Lạc, cuốn theo một luồng bụi mù mịt suốt dọc đường đi.
- Bùm!
Luồng sáng ngũ sắc này có sức xuyên thấu kinh hồn, xé toạc màn sương hộ thể của con vụ thú hình sư tử mà Đặng Lạc đang cưỡi, chặn đứng nó lại trong thoáng chốc.
Huyền Tiệm đang phụ trách tấn công cận chiến, mượn cơ hội này nhanh chóng lùi về phía sau một khoảng cách, ánh mắt chứa đầy sự khó tin nhìn về phía Lý Duy Nhất ở đằng xa.
Hắn hiểu rõ màn sương hộ thể kia khó phá vỡ đến mức nào, càng hiểu rõ độ khó khi muốn ngăn chặn Đặng Lạc.
Bát Phật Gia mới đột phá cảnh giới Thánh Linh Vương Niệm Sư chưa được bao lâu, sao lại có chiến lực khủng khiếp như vậy?
Sáu năm kể từ lúc phá cảnh, đối với Thánh Linh Vương Niệm Sư mà nói, quả thật được xem là mới vừa phá cảnh chưa lâu.
Nhưng số lượng tinh thần niệm lực hiện tại của Lý Duy Nhất đã đạt tới một trăm ba mươi tám viên, đương nhiên không chỉ đơn giản là kẻ mới phá cảnh nữa.
Hơn nữa, kể từ khi Địa Linh Tử đạt tới Bỉ Ngạn cảnh, Vạn Vật Trượng Mâu đã trải qua sự gột rửa của Tiểu Hội Kiếp, khả năng ngưng tụ linh quang và sức xuyên thấu của linh quang bắn ra từ mũi mâu đều vượt xa trước kia.
- Bùng!
Đặng Lạc chém ra một đao, luồng sáng ngũ sắc trước mắt hắn lập tức nổ tung.
Sau đó, hắn tiếp tục cưỡi vụ thú sư tử trắng lao về phía Lý Duy Nhất, mang theo luồng sát khí dày đặc, không ngừng tác động vào tinh thần ý niệm của võ tu.
Tuy Đặng Lạc không có đầu, nhưng Lý Duy Nhất lại có cảm giác như bị ánh mắt của hắn khóa chặt, tạo nên một áp lực vô hình vô cùng nặng nề.
Lý Duy Nhất ung dung bày ra Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận. Mười sáu ngàn bốn trăm trận văn bay lượn xung quanh hắn, bốn trang Địa Thư trải ra như những đám mây, lơ lửng giữa không trung.
Sau khi đạt tới cảnh giới Thánh Linh Vương Niệm Sư, tốc độ nghiên cứu trận văn của hắn đã tăng lên một đoạn lớn, uy lực của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận cũng đạt tới một tầm cao mới.
Phạn Ly khẽ quát một tiếng, thi triển Tinh Túc Bộ đuổi theo sau Đặng Lạc:
- Chiến lực của Đặng Lạc đã đạt tới mức nhị trọng sơn rồi, đừng có đối kháng trực diện với hắn.
Lưu Vân Thoa bay vòng quanh cơ thể nàng một vòng, tốc độ tăng vọt, bộc phát ra uy năng căn nguyên, đánh mạnh vào vụ thú tọa kỵ dưới thân Đặng Lạc.
Đặng Lạc nhảy vọt lên, giẫm lên đám mây sát khí xám đen, xuất hiện ở độ cao hàng trăm trượng.
Một đao bổ xuống.
Không khí giữa thanh đao và Lý Duy Nhất bị cắt đôi.
Đao ý sắc bén muốn chém đứt linh hồn, đao khí thực chất như bức tường đổ, như ngọn núi đè xuống.
Lý Duy Nhất giơ ngang Vạn Vật Trượng Mâu, giơ trận bàn của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận lên quá đầu, hóa thành một chiếc khiên chắn hình tròn khổng lồ.
Từ trong trận bàn, hỏa diễm, cương phong, xích lôi cùng các loại sức mạnh tuôn trào ra như sóng xô núi lở, nghiền nát đao ý, chặn đứng đao khí.
Đột nhiên.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng truyền khắp toàn thân Lý Duy Nhất, khiến lông tóc hắn dựng đứng.
Thân hình khủng bố không đầu của Đặng Lạc đã xuất hiện ngay trên đỉnh đầu hắn. Thanh đao rỉ sét trong tay chém vào trận bàn và trận văn, giống như rạch mặt hồ.
Lý Duy Nhất hít sâu một hơi, cầm ngang trường mâu lên chống đỡ.
Đồng thời, đôi chân hắn xuất hiện hai loại pháp khí bóng tối và ánh sáng, hắn bay ngược về phía sau, cố gắng hết sức để triệt tiêu sức mạnh từ nhát đao của đối phương, không dám trực diện đón đỡ.
- Keng!
Đao và mâu va chạm, tạo ra âm thanh kinh thiên động địa.
Bức tượng đá ngàn tay khổng lồ dưới chân Lý Duy Nhất vỡ nát thành từng mảnh, cơ thể hắn như một viên đạn pháo, bị đánh bay ra xa tới sáu, bảy dặm. Trường mâu trong tay rung lên bần bật, phát ra âm thanh chói tai như tiếng ong vỡ tổ.
Mũi chân chạm đất, Lý Duy Nhất mang theo trận bàn và tinh quỹ văn lộ, tiếp tục lùi nhanh về phía sau.
Phạn Ly, Huyền Tiệm, Thánh Ngôn đang đuổi theo phía sau Đặng Lạc, trên mặt đều lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ, không thể tin vào mắt mình.
Bát Phật Gia thế mà lại dùng sức lực của một người đỡ được một đao của Đặng Lạc. Hơn nữa, dường như hắn không hề bị thương.
Quảng Đại, cao tăng của Vạn Vật Tổ Miếu phụ trách dẫn đội vội vã chạy tới, xuất hiện trên đỉnh đầu một bức tượng thần, ném chuỗi tràng hạt trong tay ra:
- Nghiệt chướng, chớ làm tổn thương sư thúc tổ của ta!
Bốn vị cao thủ “Đại, Trí, Minh, Tuệ” thuộc chữ Quảng là bốn người mạnh nhất trong hàng đồ tôn của Tứ Phật Gia.
- Ầm ầm!
Chuỗi tràng hạt kia tỏa ra vô số kinh văn màu vàng rực cùng những hình bóng kinh văn hư ảo, đánh bay vô số tượng thần vùi dưới lớp đất, làm Đặng Lạc văng đi và bị đất đá chôn vùi.
Quảng Đại thu hồi chuỗi tràng hạt, quấn lên cổ tay, không truy kích Đặng Lạc mà nhìn về phía sâu trong Thần Tượng Thành:
- Trận kịch chiến vừa rồi đã kinh động đến không ít Thi Sát, chúng ta phải mau chóng rút lui thôi.
Tất cả các võ tu đang rèn luyện quanh Thần Tượng Thành đều tập hợp lại với nhau.
Bọn họ vừa đi vừa chạy.
Mãi cho đến khi nhìn thấy hình bóng của Ngũ Chỉ Phong phía xa xa, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, đi chậm lại.
Lý Duy Nhất sóng vai bước đi cùng Quảng Đại, lên tiếng hỏi han:
- Tên Đặng Lạc đó tuy rằng khi còn sống tu vi thâm hậu, nhưng sau khi chết, ngay cả đầu cũng bị chém đứt, sao còn có chiến lực mạnh mẽ đến vậy? Hắn đâu có giống như tái thế tu hành.
Quảng Đại đáp:
- Chắc là có liên quan đến nguồn năng lượng đặc biệt chứa trong sương mù của Thệ Linh Vụ Vực, Thi Sát cắn nuốt lẫn nhau cũng là một cách để nâng cao thực lực. Còn một điều nữa là, những con Thi Sát lợi hại này lang thang qua lại giữa các bí địa, di tích cổ trong Vụ Vực, chắc chắn sẽ có được thu hoạch gì đó.
- Giống như đám Thi Sát tụ tập ở Thần Tượng Thành vậy. Vạn Vật Tổ Miếu suy đoán, chúng đang lợi dụng cơn bão ý niệm tinh thần ở đó để nâng cao trí lực và ý thức của bản thân.
Lý Duy Nhất sinh ra lòng hiếu kỳ mãnh liệt đối với Thệ Linh Vụ Vực, giống như vừa mở ra một thế giới mới vậy.
Vong Giả U Cảnh là bóng tối vô tận và cái chết, nơi đó tập trung đầy thi quỷ, cỏ cây héo úa, sông ngòi bốc mùi hôi thối.
Còn Thệ Linh Vụ Vực thì không hề tăm tối, thảm thực vật ở nhiều nơi phát triển rất tốt, dòng nước cũng được tính là trong vắt. Thế nhưng không gian lại biến hóa khôn lường, rất dễ bị lạc đường. Thi Sát Hồn Sát rải rác khắp nơi, chẳng ai rõ chúng từ đâu tới.
Mỗi nơi đều có sự nguy hiểm đặc biệt riêng biệt.
Huyền Tiệm bước nhanh vài bước, tiến lên chúc mừng:
- Chúc mừng Bát Phật Gia đã lột xác thành Hư Đan, ngày tiến vào Bỉ Ngạn cảnh không còn xa nữa rồi.
Hắn nói tiếp:
- Dám cứng rắn đỡ một đao của Đặng Lạc mà bản thân không hề hấn gì. Với chiến tích này, chắc chắn sẽ gây chấn động tại ngoại viện Thiên Tinh Đảo.
Lý Duy Nhất chỉ vào Vạn Vật Trượng Mâu trong tay, mỉm cười:
- Đều là nhờ uy lực của Thánh Trận, và sự giúp đỡ của tiểu gia hỏa đã trải qua Tiểu Hội Kiếp trên trượng mâu này. Nếu không, e rằng ta đã bỏ mạng dưới đao của hắn rồi.