Ba con Phượng Sí Nga Hoàng đáp xuống mặt đất, gập đôi cánh lông vũ lại, khi đứng thẳng lên thì chúng cao bằng một người.
Lớp vỏ trùng trên người chúng giống như được đúc bằng kim loại, tỏa ra ánh sáng vàng.
- Giấc ngủ này dài quá, thật là sảng khoái.
Tam Phượng ưỡn bụng, vươn vai, mỗi khi nói ra một chữ đều có ngọn lửa phun ra từ miệng, nó không thể kiểm soát được sức mạnh đang tăng vọt bên trong cơ thể.
Đại Phượng nói:
- Ngủ ít nhất cũng phải mười năm rồi! Tiền bối Sát Địa Hoàng kia cho chúng ta ăn một loại đại dược, nói là chúng ta có thiên phú dị bẩm nhưng vẫn cần phải điều dưỡng. Có dược lực của đại dược liên tục phát huy tác dụng trong máu, chúng ta sẽ trưởng thành nhanh hơn, sau đó tâm trí và thân thể sẽ bước vào trạng thái trưởng thành.
Kỳ trùng cấp Đế Hoàng một khi trưởng thành, đương nhiên sẽ trở thành sinh linh ở cấp Võ Đạo Thiên Tử.
- Rốt cuộc là loại đại dược gì mà lại khiến các ngươi ngủ một giấc suốt mười tám năm vậy?
Lý Duy Nhất đã từng tìm hiểu thông qua tiền bối Sát Địa Hoàng, nên biết rõ thời gian bảy con Phượng Sí Nga Hoàng chìm vào giấc ngủ.
Đế dược dưới tam phẩm tuyệt đối không thể nào có dược lực mạnh mẽ như vậy.
Nhị Phượng đáp:
- Ngài ấy bảo đó là bảy quả Tang Quả, hình như là hái ở ngay gần đây. Lý lão đại, chúng ta vẫn còn ở Đế Khâu chứ?
- Tang Quả? Chúng ta đã về lại Doanh Châu rồi.
Lý Duy Nhất thầm suy nghĩ, “ngay gần đây” mà tiền bối Sát Địa Hoàng nói rốt cuộc là ở đâu, sao có thể xuất hiện một loại trọng bảo như vậy?
- Tốt quá, chúng ta về lại rồi! Ha ha!
Tam Phượng kích động lộn nhào một vòng ngay tại chỗ, lấy cây song giản mà Sát Địa Hoàng đã tặng cho, bắt đầu múa giản.
- Lý lão đại và Thiếu Quân đã thành thân chưa, ta không bỏ lỡ chén rượu mừng của các ngươi chứ?
Đại Phượng hỏi.
Nghe thấy lời này, trong lòng Lý Duy Nhất lại nổi lên từng hồi gợn sóng, suy nghĩ lập tức trôi dạt đến một nơi xa xăm.
Bởi vì khốn cảnh thọ nguyên của Lý Duy Nhất đã được giải quyết, cửa ải khó khăn của Hư Đan cũng đã vượt qua, lại thêm sự thức tỉnh của ba con Phượng Sí Nga Hoàng, nỗi nhớ nhung và tình cảm bị chôn giấu tận đáy lòng nhất thời lấn át cả tâm trạng tập trung tu hành ngộ đạo suốt bao ngày qua.
Lục Như Phần Nghiệp tầng chín và Nghiệp Hỏa Kính, e rằng trong thời gian ngắn rất khó đạt được.
Hiện tại, khốn cảnh của thân thể và cửa ải tu hành đều đã vượt qua, có lẽ đã đến lúc nên bước lên đường về.
Lý Duy Nhất kể cho Đại Phượng nghe về hoàn cảnh hiện tại của mình.
Ở đằng xa, Tam Phượng múa song giản trông rất ra dáng, kinh văn bắn ra tung tóe, uy lực vô cùng đáng gờm, chỉ là... nó không thể dừng lại được, vui sướng cười điên cuồng.
Nhị Phượng thì lại nảy sinh hứng thú mãnh liệt với Địa Linh Tử vừa trải qua đợt Tiểu Hội Kiếp. Nó dùng móng vuốt xoa đầu của Địa Linh Tử, luôn miệng cảm thán.
Địa Linh Tử rất hoảng sợ, cảm thấy cái miệng của Nhị Phượng há to quá, nó quay người định bỏ chạy.
Nhị Phượng đạt tới Bỉ Ngạn cảnh, tự nhận mình có tư cách phong Vương. Nó dang đôi cánh ra đuổi theo Địa Linh Tử, kêu lên:
- Ngươi sợ cái gì? Bản vương cũng đâu phải loại đế dược nào cũng ăn, ta chỉ muốn nghiên cứu thử món bảo vật ở trong bụng ngươi thôi mà.
Nghe thấy lời này, Địa Linh Tử càng sợ hãi hơn, nó cắm đầu lao thẳng xuống lòng đất.
Nhị Phượng đáp xuống đất, nhìn quanh bốn phía, lắc đầu:
- Một thực linh sinh ra từ thiên địa, lại vừa vượt qua đợt Tiểu Hội Kiếp mà cái gan chỉ to chừng đó thôi sao?
Nó nhận ra kích thước của Không Gian Huyết Nê đã lớn hơn gấp mười lần so với trước kia, trước mắt xuất hiện thêm rất nhiều dãy núi nối tiếp nhau, xen kẽ giữa những ngọn núi là một hoang mạc sỏi đá màu đỏ nhạt.
Phía sau từng dãy núi, trên bức tường huyết vụ của Không Gian Huyết Nê, lờ mờ có thể nhìn thấy một ngọn núi cao chót vót uy nghi hùng vĩ.
Nhị Phượng lớn tiếng hỏi:
- Lý lão đại, tu vi niệm lực của ngươi đã đạt tới Thánh Linh Vương Niệm Sư rồi à?
Lý Duy Nhất từ đằng xa đáp lại:
- Ngươi là Nhị Phượng mà cũng dám tự xưng vương, ta phong một chữ “vương” trong lĩnh vực niệm sư cũng không có gì quá đáng chứ?
Nhị Phượng chỉ vào hư ảnh của ngọn núi trên bức tường huyết vụ, quay đầu lại hỏi:
- Nơi đó chính là địa điểm thứ ba mà Không Gian Huyết Nê có thể kết nối hả?
- Đúng vậy.
Lý Duy Nhất dẫn Đại Phượng đi tới, giơ cánh tay phải lên vẫy vào hư không.
Huyết vụ ở phương vị thứ ba dần dần tản đi, để lộ ra sườn núi ở phía sau. Ngọn núi này xanh tươi mơn mởn, đường nét trông giống như một tòa kim tự tháp, vô cùng hùng vĩ và uy nghiêm, đáng tiếc là sương mù trắng xóa lượn lờ xung quanh nên không thể nhìn rõ cảnh vật bên trong.
Nó cách một đoạn trong tầm mắt khoảng chừng vài dặm.
- Đây lại là nơi nào vậy?
Đại Phượng đứng cách phía sau Lý Duy Nhất khoảng hai bước hỏi.
Lý Duy Nhất trả lời:
- Rất có thể là Tam Thập Tam Lý Sơn.
“Tam Thập Tam Lý” là chỉ chiều cao của ngọn núi.
Lần đầu tiên Lý Duy Nhất nhìn thấy Tam Thập Tam Lý Sơn là khi hắn đứng nhìn từ xa tại Trấn Táng Tiên.
Ngọn núi này nằm ở rìa của Thệ Linh Vụ Vực, không gian xung quanh ngọn núi cực kỳ quỷ dị, không thể nào tiếp cận được.
Lần thứ hai là khi Trấn Táng Tiên xảy ra biến cố lớn, Tam Thập Tam Lý Sơn lại xuất hiện trong Không Gian Tiên Giới. Lý Duy Nhất từng đi theo Muộn Hồ Lô leo lên trên đó, đào được Tiên Nhưỡng bên bờ Huyết Nguyệt Hồ, và mang về ý niệm chiến pháp của Cửu Lê Thần.
Hiện tại xem ra, cái gọi là Không Gian Tiên Giới kia thực chất chỉ là một phần của Thệ Linh Vụ Vực, là vùng đất Tiên vẫn lạc giống như Thần Tượng Thành vậy.
Chẳng qua vùng đất Tiên vẫn lạc kia thần bí hơn.
Đây cũng chỉ là suy đoán của Lý Duy Nhất.
Hắn cảm thấy hình dáng của ngọn núi phía sau kết giới không gian rất giống với Tam Thập Tam Lý Sơn. Hắn đã từng thử mở kết giới để băng qua không gian, nhưng cuối cùng lại thất bại.
Từ phía đối diện có một luồng sức mạnh không gian vô cùng lớn lao đang chống lại hắn.
Chỉ đành đợi khi cảnh giới niệm lực cao hơn rồi mới thử lại sau.
- Tang Quả... chắc không phải là Tang Quả của Phù Tang Thần Thụ đó chứ?
Lý Duy Nhất bỗng sực tỉnh, hắn vung tay xua đi màn huyết vụ ở phương vị khác của Không Gian Huyết Nê. Trên bức tường không gian, quang ảnh cao lớn của Phù Tang Thần Thụ hiện ra ở phía chân trời xa xăm trên vùng biển.
Có thể nhìn thấy những cành lá vươn lên tận bầu trời, nhưng lại không thấy Tang Quả đâu.
Nhị Phượng cảm thấy lòng dâng trào cảm xúc:
- Lý lão đại, ngươi nói mới thấy đúng là có vài phần khả năng đó. Ta cảm nhận được luồng sức mạnh ẩn giấu trong huyết mạch từ đại dược Tang Quả kia rất giống với sức mạnh của Phù Tang Thần Thụ.
Phù Tang Thần Thụ thật sự quá thần diệu, ngay cả một giọt sương rơi xuống cũng có thể bán với giá trên trời.
Tâm trạng của Lý Duy Nhất chợt trở nên buồn bã. Nếu thật sự là Tang Quả của Phù Tang Thần Thụ, vậy thì tuyệt đối là thần vật cấp Tiên. Có được loại đại dược như vậy mà bản thân lại không được nếm thử, sao hắn có thể không ngưỡng mộ ghen tị với bảy con Phượng Sí Nga Hoàng chứ?
Mọi người đều đặt hy vọng rất cao vào hắn, chỉ trao cho hắn cần câu, chứ không cho hắn cá.
Nhưng hắn cũng muốn ăn cá!
Lý Duy Nhất kiểm tra tình trạng thân thể của bốn con Phượng Sí Nga Hoàng còn lại, khí huyết trong cơ thể chúng tuôn trào mãnh liệt, những làn sóng pháp khí nóng rực không ngừng tràn ra ngoài, chúng đang trong quá trình lột xác vô cùng kịch liệt.
Có lẽ trong vài ngày nữa chúng sẽ tỉnh lại.
Bước ra khỏi cánh cổng đá của nơi bế quan bí mật ở ngoại viện, Lý Duy Nhất thầm quyết định trong lòng, nhất định phải tìm cơ hội mua một chiếc Túi Càn Khôn Thiên Phẩm để làm túi đựng trùng.
Bởi vì sự xuất hiện của chiếc Chiến Hạm Thanh Đồng lúc trước, cái tên Đạo Tổ Thái Cực Ngư chắc chắn đã nổi danh khắp nơi.
Đương nhiên là phải cố gắng giấu kỹ nó rồi.
Túi Càn Khôn Thiên Phẩm được luyện chế từ khí hải của Võ Đạo Thiên Tử, quý giá hơn cả Vạn Tự Khí, không dễ bị phá hủy trong chiến đấu. Tuy nhiên, những Siêu Nhiên dưới Thánh cảnh gần như không ai có được loại bảo vật như vậy.
- Đã xảy ra chuyện gì sao?
Triệu Mãnh đứng gác ngoài cửa đá cất giọng hỏi.
Lý Duy Nhất đáp:
- Chuyện tốt! Lúc nãy chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ?
Triệu Mãnh ngập ngừng:
- Chuyện đó tạm gác lại đã, Thẩm Tịnh Tâm đã đến Thiên Tinh Đảo. Vị Tịnh Tâm Tiên Tử này không có việc gì thì sẽ không tìm đến tận cửa đâu, bên ngoài chắc chắn đã xảy ra việc lớn rồi, có muốn cùng đi gặp nàng một lát không?
- Vậy thì đi gặp một chút.
Lý Duy Nhất sợ Thẩm Tịnh Tâm đến đây vì Lạc Âm Cơ, liền cùng Triệu Mãnh đi về phía Giảng Võ Đường ở ngoại viện.
Trên đường đi, hắn hỏi:
- Vị Tịnh Tâm Tiên Tử này không ở Thiên Tinh Đảo tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên sao?
Triệu Mãnh giải thích:
- Theo như ta biết, Mạn Đồ La Điện Cung có một pháp tu luyện thân thể độc môn tên là Ngũ Khí Chu Thiên Công. Pháp này sử dụng năm loại sức mạnh địa, thủy, hỏa, phong, không, để nuôi dưỡng và tu luyện thân thể, lấy tiểu ngũ hành của cơ thể kết nối với đại ngũ hành của thiên địa, vận chuyển chu thiên, sinh sôi không ngừng.
- Nghe nói nàng đã tu luyện ra Ngũ Nguyên Quy Chân Thánh Thể, không ngừng hấp thu năm luồng sức mạnh địa, thủy, hỏa, phong, không từ thiên địa để nuôi dưỡng cơ thể, là đệ nhất nhân của Mạn Đồ La Điện Cung trong vạn năm qua.
- Ngươi phải biết rằng, ngoại trừ nàng ra, vạn năm nay chỉ có hai người tu luyện ra Tứ Nguyên Mạn Đồ La Thân. Một trong số đó là Sát Chủ của Mạn Đồ La Sát, Ngoạn Ấu Nhân, hiện đã là một nhân vật tầm cỡ ở phía tây Doanh Châu.
- Chỉ chênh lệch một nguyên, thiếu sức mạnh quan trọng nhất là lực lượng “không”, thiếu sự viên mãn vô khuyết, đương nhiên là cách biệt giống như trên trời và dưới đất vậy.
- Dựa vào Ngũ Nguyên Quy Chân Thánh Thể và Địa Đỉnh Thiên Lô Tâm Trung Vũ Trụ Đồ, nàng ngồi vững trên chiếc ghế số một về chiến lực cùng cảnh giới trong thiên hạ, là thủ lĩnh của Doanh Tây Phật Môn. Ngay cả các thế lực ở các Sinh Cảnh tại Trung Thổ, phương nam, phương bắc cũng phải nể mặt nàng vài phần.
- Kể từ lúc trận chiến Bồ Tát Kim Trạch nổ ra, bên trong Vạn Vật Tổ Miếu trải qua gần sáu năm, còn bên ngoài cũng đã gần hai năm trôi qua.
- Trong hai năm qua, Tịnh Tâm Tiên Tử bôn ba khắp thiên hạ, không ngừng truy lùng Chân Linh Vương và truyền nhân Bán Tiên Ngọc Đế, điều tra Chân Linh Giáo, thay mặt Mạn Đồ La Điện Cung đi du thuyết các thế lực lớn, kêu gọi liên minh đối phó với chiến loạn và cự biến sắp diễn ra.
Giảng Võ Đường là nơi nghị sự quan trọng nhất của ngoại viện, với bức tường trắng toát, tòa đại điện dài hai mươi trượng, trong sân là những hồ nước non bộ được bài trí trang nhã, nhiều tầng trận pháp phòng ngự.
Những nhân vật đại diện cho năm Thần Đạo Tính gia tộc thuộc thế tục của Tịnh Thổ Phật Quốc là Thích Ca Minh Nhật, Trúc Thanh Y, Cù Thường, Xá Thắng, Thánh Ngôn đã đến trước, đang đứng giữa sân.
Trong năm vị cao thủ này, Thích Ca Minh Nhật đạt tới nhị trọng sơn trung kỳ, Trúc Thanh Y là nhị trọng sơn đỉnh phong, chiến lực mạnh nhất.
- Soạt!
- Soạt!
Triệu Mãnh và Lý Duy Nhất xuyên qua lớp ánh sáng của trận pháp, bước vào trong sân.
- Thất Phật Gia! Bát Phật Gia!
Năm vị cao thủ Thần Đạo Tính đều đã nghe nói về chiến tích giao thủ giữa Lý Duy Nhất và Đặng Lạc, càng hiểu rõ hơn về dị tượng thần thánh hoành tráng xuất hiện khi hắn lột xác thành Hư Đan, nên thừa biết vị Bát Phật Gia này sắp sửa một bước lên trời rồi.
Với thực lực, tiềm lực, thân phận như vậy, hắn đến tham gia hội nghị, không ai có ý kiến gì, tất cả đều tâm phục khẩu phục từ tận đáy lòng.
Bên trong điện.
Thẩm Tịnh Tâm và Bất Không Thành Tựu đại diện cho Bát Tạng Phật Quốc vừa kết thúc cuộc nghị sự ngắn ngủi, bước ra từ bên trong cửa.
Vị tiên tử của Tổ Miếu tu luyện ra Ngũ Nguyên Quy Chân Thánh Thể này có nước da trắng như tuyết, toát lên vẻ thanh tao thoát tục, ánh mắt hướng về phía Triệu Mãnh và Lý Duy Nhất, dừng lại trên người Lý Duy Nhất một thoáng.
Nàng lên tiếng:
- Tịnh Tâm đã đi bái kiến Tứ Phật Gia, ngài nói những việc liên quan đến thế hệ mới của Phật Bộ cứ thương lượng với Thất Phật Gia là được, Thất Phật Gia có thể tự mình đưa ra quyết định.
Triệu Mãnh hỏi:
- Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Thẩm Tịnh Tâm đáp:
- Trung Thổ Tẩu Lang xảy ra chuyện rồi!
Ngoại trừ Lý Duy Nhất, những người còn lại đều cảm thấy vô cùng lạ lẫm với cái tên “Trung Thổ Tẩu Lang” này, thậm chí có người còn tưởng đó là một địa danh nào đó ở Trung Thổ.
Trung Thổ Tẩu Lang là một Sinh Cảnh cỡ trung xếp hạng ba ở phía nam Doanh Châu, chỉ đứng sau Độ Ách Giới Cảnh và Cửu Uyên, quản lý hai trăm mười tám châu.
Sinh Cảnh này cực kỳ hẹp và dài, khoảng cách nam bắc lên tới tám mươi vạn dặm, hai bờ đông tây là Tổ Long Sơn Mạch và Hắc Thủy Hà nổi danh thiên hạ. Trung Thổ Tẩu Lang nằm ngay giữa hai nơi này, đoạn hẹp nhất chỉ rộng khoảng năm trăm dặm.
Phía đông của Tổ Long Sơn Mạch và phía tây của Hắc Thủy Hà đều là Vong Giả U Cảnh mênh mông vô bờ.
Có thể nói, Trung Thổ Tẩu Lang là tuyến đường an toàn duy nhất kết nối Trung Thổ và phía nam Doanh Châu. Một khi bị Vong Giả U Cảnh nuốt chửng, việc giao lưu, tương trợ, buôn bán giữa các thế lực Nhân tộc ở hai bên sẽ trở nên vô cùng khó khăn.
Một khi thất thủ, phía nam Doanh Châu sẽ hoàn toàn mất liên lạc với Trung Thổ, tây Doanh Châu và bắc Doanh Châu.