Trong mắt người ngoài, Thất Phật Gia Pháp Thiên Tượng Địa cũng mới xuất thế hai năm, chiến tích không nhiều, uy danh có phần kém hơn so với truyền nhân của Tổ Miếu là Thẩm Tịnh Tâm nhuệ khí ngút trời, kiếm đạo vô thượng.
Nhưng giờ phút này, thân hình cao lớn chói lọi ánh vàng kia lại có khí thế nuốt chửng sơn hà, không chỉ làm chấn động đám tu giả vội vàng chạy tới từ châu thành Khai Châu và Hàn Triều quận thành, mà ngay cả Siêu Nhiên như Phạn Ly và Thanh Tử Khâm cũng nín thở ngưng thần, cảm nhận được sự đáng sợ của cường giả nhị trọng sơn đỉnh phong đương thời.
Lão nhân huyết phiên chính là Thánh Linh Vương Niệm Sư tam trọng, vậy mà hai quyền đã bị đánh chết.
Tất nhiên, các nàng đều biết nội tình bên trong. Sáu tòa Thánh Trận mà lão nhân luyện chế nhiều năm trong tiểu thiên địa màn đen gần như bị phá hủy hoàn toàn, chiến lực đã giảm đi đáng kể. Lão nhân lại bị Triệu Mãnh đột ngột áp sát, đánh cho trở tay không kịp.
Lấy điểm yếu của niệm sư để đón đỡ sở trường của đối phương, đương nhiên sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.
Thái Âm Tây Giáo vốn chỉ có thể trốn trong tối.
Thấy Pháp Thiên Tượng Địa đột nhiên giết ra, Từ Sách và Tây Thước Kiều run rẩy sợ hãi, tưởng rằng bọn họ cũng nhận được sự đối đãi như Cương Tổ, rơi vào mưu kế của Vạn Vật Tổ Miếu.
Hai người tự thi triển thủ đoạn chạy trốn mạnh nhất.
Từ Sách bóp nát một tấm độn phù vô giá, cơ thể bị phù văn bao phủ, xoẹt một tiếng đã biến mất khỏi mặt đất.
Tây Thước Kiều tung ra Tuyệt Đối Hắc Ám Lĩnh Vực, phá vỡ không gian, chuẩn bị nhảy vào Ám Khư.
Thanh Tử Khâm vẫy chiếc Diêu Hồn Linh, tiếng chuông nổ vang trong sọ não Tây Thước Kiều. Cơ thể hắn lảo đảo sắp ngã, chân bước về phía khe nứt không gian cũng trở nên chậm chạp.
Ngón tay Lý Duy Nhất ngoắc nhẹ.
- Vù! Vù! Vù!
Ba tờ Nhị Điệp Thần Kiếm Phù bay ra, liên tục đánh lên người Tây Thước Kiều, phá vỡ lớp phòng ngự bảo hộ cơ thể của hắn.
Một trong những thanh kiếm do Nhị Điệp Thần Kiếm Phù hóa thành xuyên qua từ sau lưng hắn, mang theo một tia máu loang ra trước ngực.
Phù lục cũng nổ tung, hóa thành một trận mưa vàng lẫn trong máu.
Tuyệt Đối Hắc Ám Lĩnh Vực từ từ tản ra, khe nứt không gian đã khép lại.
Thi thể của Tây Thước Kiều ngã xuống đất.
Kiếm khí của Thần Kiếm Phù vô cùng sắc bén, không phá được phòng ngự thì không sao, một khi bị nó phá được, xuyên thấu cơ thể thì tuyệt đối không chỉ để lại một lỗ thủng kiếm khí.
Lục phủ ngũ tạng của Tây Thước Kiều bị kiếm khí nghiền nát, máu trào ra từ ngực nhanh chóng loang rộng trên mặt đất.
Đối phó với cường giả cấp Siêu Nhiên, trừ khi có nắm chắc mười phần, nếu không, tốt nhất đừng nương tay nghĩ đến chuyện bắt sống.
Siêu Nhiên không những có thủ đoạn trốn thoát, bảo mệnh đa dạng, mà biết đâu còn nắm giữ sát chiêu gì.
Lý Duy Nhất còn đang giữ một đạo thuật của Liễu Điền Thần, cho nên rất e ngại kẻ thù có sức mạnh tương tự. Giết chết đối phương trước khi kịp nảy sinh ý định liều mạng là tuyệt đối không sai.
Giọng truyền âm của Thanh Tử Khâm lọt vào tai Lý Duy Nhất:
- Giúp ta kìm chân Pháp Thiên Tượng Địa.
Lý Duy Nhất nhìn lên bầu trời, bóng dáng mềm mại tựa ảo ảnh kia đã thu đại quân Thi Linh lại, ẩn thân trốn vào bóng tối tẩu thoát.
Phạn Ly truy đuổi một đoạn, thấy Lý Duy Nhất không đuổi theo bèn lui về.
Lý Duy Nhất lấy Túi Càn Khôn của Tây Thước Kiều, lục soát một phen rồi lập tức cất vào trong tay áo.
Hắn lại ngồi xổm xuống, dò xét Tổ Điền của đối phương.
Nhưng Lý Duy Nhất phát hiện ra, kiếm khí của Thần Kiếm Phù đã cắt ra bốn, năm vết thương dài cả thước ở ngực bụng Tây Thước Kiều, trong đó có một vệt xẹt qua Tổ Điền. Tổ Điền là thế giới nội sinh khổng lồ, đã bị nghiền nát nổ tung, mọi thứ bên trong đều tan tành.
Lý Duy Nhất cảm thấy đáng tiếc, lẩm bẩm:
- Đây mới là nguyên nhân cái chết thực sự của hắn?
Bỉ Ngạn Thiên Đan là vật có giá trị liên thành.
Sinh mệnh lực của võ tu Bỉ Ngạn cảnh vô cùng cường đại, Tổ Điền được coi là điểm chí mạng lớn thứ hai, hơn cả trái tim.
Điểm chí mạng số một dĩ nhiên là đầu.
Lý Duy Nhất lần lượt lấy đi những món đồ trên người Tây Thước Kiều như lệnh bài, thắt lưng, nhẫn ngọc, phát quan.
Thu thập xong xuôi hắn mới đứng dậy, nhìn về phía Phạn Ly vừa vòng trở lại, hỏi:
- Thiên Nữ điện hạ có biết đây là vị Thánh Mục Vương nào không?
Chân Linh Giáo có rất nhiều Thánh Mục Vương, từng người đều bất phàm, chỉ riêng ở Doanh Tây Phật Môn đã có chín vị được biết đến.
Trong đó có một số người đã ngã xuống, nhưng lại có người mới xuất hiện.
Không ai biết trong Ám Khư ẩn giấu bao nhiêu sinh linh hắc ám đẳng cấp này.
Ánh mắt Phạn Ly lạnh lẽo nhìn chăm chú vào Lý Duy Nhất một lúc, không còn cảm giác gần gũi như trước, bình thản nói:
- Tây Thước Kiều, nhị trọng sơn sơ kỳ, trình độ trung bình trong số những Thánh Mục Vương được ghi nhận. Chúc mừng Bát Phật Gia, vừa bước ra khỏi Bồ Tát Kim Trạch đã lập được công lớn. Tịnh Thổ Phật Quốc và Bát Tạng Phật Quốc đều treo phần thưởng rất cao đối với những vị Thánh Mục Vương này.
Đám người tu giả Trường Sinh cảnh của Khâu Châu lần lượt hành lễ bái kiến Lý Duy Nhất, sau đó đi theo Phạn Ly đến trận pháp Không Gian Truyền Tống vừa bị tấn công lúc nãy.
Lý Duy Nhất nhìn bóng lưng Phạn Ly rời đi, đứng yên một chốc, rồi thu hồi ba con Phượng Sí Nga Hoàng và Địa Linh Tử bay về. Thân hình hắn xê dịch, đi tới vùng ngoại ô của Hàn Triều quận thành, đứng cạnh xác lão nhân cầm huyết phiên.
Một lát sau, Triệu Mãnh trở lại, nói:
- Trốn nhanh thật, không đuổi kịp. Nữ tử mang theo đại quân Thi Linh kia là ai thế?
Hắn truy bắt chính là nam tử mặc giáp đen.
Lý Duy Nhất không cố ý giấu giếm:
- Lạc Âm Cơ... cũng là một vị cố nhân của ta.
Triệu Mãnh không nhìn rõ khuôn mặt bị Thanh Tử Khâm dùng linh quang che đậy, nhưng từ dáng người, cấp độ tu vi, thủ đoạn Pháp khí của nàng, hắn cũng sinh ra chút suy đoán.
Ánh mắt hắn ngạc nhiên, rồi chợt bừng tỉnh:
- Thảo nào ngươi dám nhận nhiệm vụ bắt nàng! Suốt dọc đường, ngươi thổi tiêu địch là để liên lạc với nàng hả?
Triệu Mãnh luôn lặng lẽ đi theo sau Lý Duy Nhất và Phạn Ly.
- Đúng vậy!
Hắn nhặt lên cây huyết phiên bị biến nhỏ lại chừng một trượng trên mặt đất.
Cột phiên được điêu khắc từ một khúc xương của Cổ Tiên Cự Thú, bên trong luyện chế trận văn. Phần trên cùng là một viên tinh thể màu đen to bằng nắm tay, Linh Giới màn đen đã được luyện chế bên trong nó.
Bốn dải vải phiên màu đỏ như máu có chất liệu đặc biệt, bên trong cũng giăng đầy trận văn.
- Vù!
Lý Duy Nhất thả linh quang năm màu ra, rót vào cột phiên.
Tức khắc, dưới chân hắn xuất hiện một vòng trận bàn và lượng lớn trận văn.
Theo trận bàn lan tỏa ra ngoài, đất bùn trên mặt đất nhanh chóng hòa tan, biến thành chất lỏng lạnh buốt màu đen.
Hắn dừng vận chuyển trận pháp, thu tất cả trận văn trở về.
Lý Duy Nhất tới gần lục soát trên thi thể của lão nhân huyết phiên. Không bao lâu, từ trong Túi Càn Khôn, hắn tìm thấy một mớ điển tịch liên quan đến trận pháp. Hắn ngồi xuống bên cạnh thi thể, đọc nhanh.
- Tìm thấy rồi! Hắc Thủy Phúc Địa Trận, Thánh Trận hạ phẩm có thể chuyển đổi vật chất của hành thổ và hành thủy trong ngũ hành.
- Chủ yếu vây khốn, đổi thiên địa. Thứ yếu công phạt, trói sinh linh.
- Trong sáu tòa Thánh Trận hạ phẩm của lão nhân này chỉ có Hắc Thủy Phúc Địa Trận là chịu hư hại ít nhất, có thể phục hồi. Một vạn tám ngàn trận văn, độ khó không lớn.
- Sư huynh, tặng huyết phiên này cho ta nhé, sau này ta trả lại ngươi một chiến binh tốt hơn.
Lý Duy Nhất hiểu rất rõ độ khó của việc luyện chế một tòa Thánh Trận.
Lấy cảnh giới niệm lực và tạo nghệ trận pháp hiện tại của hắn, đương nhiên không đến mức mất mấy chục, hàng trăm năm như luyện chế Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận. Nhưng tinh thần, thời gian và nguyên vật liệu hao tốn tuyệt đối sẽ không ít.
Trực tiếp tu sửa và vận dụng sẽ đơn giản hơn nhiều.
Hơn nữa, trên huyết phiên này còn có một Linh Giới màn đen của Đế Niệm Sư, bên trong vương lại niệm lực ẩn giấu của Đế Niệm Sư. Trước đó, nếu Lý Duy Nhất không có Lưu Ly Trản, chỉ dựa vào Thông Thiên Nhãn, muốn tìm chân thân của lão nhân huyết phiên sẽ rất khó.
Ngay cả tu vi như Thanh Tử Khâm cũng phải bị giam chân khá lâu, rơi vào tình thế thụ động chịu đòn.
Triệu Mãnh đáp:
- Dù sao ta giữ cũng chẳng ích gì, ngươi khách sáo với ta quá vậy? Tuy nhiên, đừng trách ta lắm lời, con người sẽ thay đổi, đặc biệt là ở nơi lòng người tàn độc như Thái Âm Giáo. Công pháp của bọn họ bắt nguồn từ Vong Giả U Cảnh, bản thân đã có rất nhiều vấn đề.
Triệu Mãnh lại nói:
- Tám mươi năm rồi, Lạc Âm Cơ hiện tại liệu có còn là người mà ngươi quen biết nữa không? Tám mươi năm trôi qua, nàng có thể sống sót ở một hoàn cảnh như thế, và đứng lên đỉnh của một thế hệ, chỉ dựa vào hậu thuẫn là không đủ, tâm tư và thủ đoạn của nàng chắc chắn không đơn giản.
Lý Duy Nhất đương nhiên nhìn ra sự trưởng thành của Thanh Tử Khâm, nhưng hắn tin vào phán đoán của mình:
- Chuyện của nàng thì sư huynh đừng bận tâm! Lão nhân này là ai? Cũng là người của Chân Linh Giáo à?
Triệu Mãnh khẽ lắc đầu, tỏ ý không biết.
Hắn nhận thấy phần đầu của lão nhân huyết phiên đang run rẩy, Linh Giới ở mi tâm lấp lóe linh quang.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta xin lấy tinh thần niệm lực trong Linh Giới của hắn luôn!
Sau khi ném Túi Càn Khôn của lão nhân huyết phiên cho Triệu Mãnh, Lý Duy Nhất khom lưng, thả ra một chùm sáng linh quang năm màu, trấn áp Linh Giới của cái xác dưới đất, xóa sạch ý thức tinh thần và thất phách linh thần trong tinh thần niệm lực.
Tiếp theo, hắn lấy từng viên trong ba trăm mười lăm tinh thần niệm lực ra. Mỗi viên đều là báu vật có giá trị liên thành, chứa nhiệt lượng và ánh sáng kinh khủng, vượt xa tinh thần niệm lực mà Lý Duy Nhất đang có.
Trong đó có ba viên chủ tinh tỏa ánh sáng chiếu rõ cả màn đêm, cứ như thể ba ngôi sao rơi xuống trần gian.
Chúng cực kỳ không ổn định, nếu không có cảnh giới tu vi của Thánh Linh Vương Niệm Sư thì căn bản không thể lấy ra và bảo quản đàng hoàng.
Đêm khuya, Hàn Triều quận thành sau cơn kiếp nạn thì chìm trong ồn ào bận rộn.
Quân đội duy trì trật tự, Phật giả thì cứu chữa người bị thương.
Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh đến khu vực có trận pháp Không Gian Truyền Tống. Trận pháp nứt thành từng mảnh, trung tâm thì sâu thẳm chẳng thấy đáy. Điều kỳ dị là không có chút pháp khí nào sót lại.
Nó đã bị một cây cột sắt đâm thủng bằng sức mạnh.
Phạn Ly đứng giữa đống đổ nát, hỏi:
- Trận pháp Không Gian Truyền Tống này có sức mạnh bảo hộ do Thánh Phật Cửu Thánh Tự đích thân bố trí, muốn dùng sức mạnh một đòn phá vỡ... Dám hỏi Thất Phật Gia có làm được không?
Triệu Mãnh đáp:
- Nếu dùng toàn lực thì chắc là được.
Triệu Mãnh chưa thử qua nên cũng không quá chắc chắn.
Lý Duy Nhất phân tích:
- Những kẻ đánh lén ta và kẻ phá hoại trận pháp Không Gian Truyền Tống có lẽ không phải là cùng một nhóm. Nếu không, người này sau khi phá hoại trận pháp truyền tống sẽ lập tức tiến vào Linh Giới màn đen để cùng ra tay, hoặc là vừa nãy sẽ chặn đánh sư huynh. Nguyên do đối phương phá hủy trận pháp Không Gian Truyền Tống cũng vì vậy mà trở nên vô cùng quan trọng.
Triệu Mãnh sực tỉnh:
- Ý của sư đệ là... tin tức Phật Môn đi về phương nam đã bị lộ?
Lý Duy Nhất bất lực nói:
- E là vậy! Phá hủy Không Gian Truyền Tống Trận cỡ lớn dịch chuyển về phía Trung Thổ, ép chúng ta phải tự đi bộ. Như vậy, những kẻ thù giấu mình trong tối sẽ có thêm nhiều cơ hội phục kích.
Thẩm Tịnh Tâm lên đường tới Vạn Vật Tổ Miếu để quyết định lịch trình Phật Môn đi về phương nam sớm hơn là chuyện mới xảy ra vài ngày trước. Kẻ thù vậy mà đã bắt đầu hành động, phản ứng quá mau lẹ.
Không nghi ngờ gì nữa, trong Phật Bộ thế hệ mới vẫn còn những kẻ nằm vùng chưa được dọn sạch.
Trong đầu Triệu Mãnh lập tức lóe qua mấy bóng người.
Thân là thủ lĩnh của Phật Bộ thế hệ mới, hắn nắm giữ các thông tin chi tiết, nhiều việc đã được sắp xếp từ sớm. Bất kỳ kẻ nào đáng ngờ đều bị theo dõi.
Ví dụ như, hắn đang đích thân đảm nhận mục tiêu đáng ngờ nhất, Cửu Thánh Thiên Nữ.
Một sự im lặng ngắn ngủi.
Phạn Ly bỗng mở lời:
- Ta nói trước, chuyện này không liên quan gì tới ta. Bát Phật Gia đồng hành cùng ta, ta chưa bao giờ rời khỏi tầm mắt của hắn, không thể nào báo trước để mời cường giả mạnh như vậy chờ tại đây. Thất Phật Gia luôn bám theo sau bọn ta nhỉ? Xem bản Thiên Nữ là nghi phạm lớn nhất sao?
Triệu Mãnh xuất hiện kịp thời như vậy, Phạn Ly nhìn không ra nguyên do đứng sau đó mới là chuyện lạ.
Bị người ta bóc mẽ ngay tại trận, Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh liếc nhau một cái, nét mặt thoáng lộ vẻ gượng gạo.
Lý Duy Nhất trầm ngâm, nói:
- Thật ra...
Phạn Ly ngắt lời:
- Bát Phật Gia không cần giải thích! Ngươi chủ động mời ta đồng hành, chẳng phải là muốn dò xét ta? Dọc đường thổi tiêu địch, là để chỉ đường cho Thất Phật Gia bám đuôi theo sau đúng không? Cửu Thánh Tự không trong sạch, các ngươi có nghi ngờ cũng là bình thường. Nhưng hiển nhiên, hai vị truyền nhân Tổ Miếu đã tính sai rồi, kẻ giấu mặt thực sự là người khác.