Quần tà tụ hội

Từ Sách nhận ra Huyền Tiệm, trong lòng chấn động không nhỏ.

Bạch Tượng Thánh Phật và Cửu Thánh Thiên Đồng thần phục Chân Linh Giáo, Từ Sách đã biết rõ điều này. Thế lực mà Thái Âm Tây Giáo ngầm sắp xếp tại chín mươi chín châu do Cửu Thánh Tự cai quản cũng rất lớn.

Nhưng truyền nhân của Kiếm Tạng Giới Thánh Địa cũng là người của chúng...

Thêm vào Thai Tạng Giới Thánh Địa đã xảy ra chuyện trước đó.

Từ Sách thầm hít một ngụm khí lạnh, e rằng Chân Linh Giáo đã cắm rễ sâu và đan xen chằng chịt trong Bát Tạng Phật Quốc rồi. Điều càng khiến hắn kinh nghi bất định là, bằng tu vi nhất trọng sơn đỉnh phong của Huyền Tiệm, làm sao có thể đồng thời bắt sống cả Thánh Ngôn và Cù Thường?

Nếu chỉ dựa vào việc ra tay trước thì tuyệt đối không thể nào làm được.

Là vì nắm giữ đạo thuật của cường giả cấp Thánh? Hay trận pháp, phù lục lợi hại nào đó?

Những suy nghĩ miên man của Từ Sách còn chưa kịp lắng xuống trước cảnh tượng vừa nhìn thấy thì Chân Linh Vương đã bước đến gần, cười nói:

- Sách Vương có mối làm ăn lớn, sao không nói ra sớm? Tây Thước Kiều đúng là kẻ ích kỷ, không nói một tiếng đã bỏ chạy theo ngươi, kết quả là... hầy, bây giờ ngay cả một tiếng cũng không kêu được nữa rồi!

Từ Sách nhìn nam tử trẻ tuổi mặt bình thường, mặc vải thô trước mặt, nhưng tuyệt đối không vì vẻ bề ngoài giản dị mà khinh thường, vội vàng ôm quyền:

- Nếu Từ mỗ biết Chân Linh Vương vẫn còn ở phía Doanh Tây, chắc chắn sẽ liên lạc với ngài rồi.

Lời này dĩ nhiên là nghĩ một đằng nói một nẻo.

Nếu hợp tác trực tiếp với Chân Linh Vương, bảo vật quan trọng nhất trên người Lạc Âm Cơ làm gì còn đến tay hắn được?

Cố Khách dừng lại trước mặt Từ Sách khoảng hai thước, mỉm cười quan sát hắn hồi lâu mới nói:

- Vậy là thực sự vụ làm ăn lớn?

Từ Sách ý thức được mình lỡ lời, đồng thời cũng nhận ra Tây Thước Kiều chưa kịp bẩm báo với Chân Linh Vương, đối phương không hề hay biết chuyện này.

Trong đầu hắn lập tức nảy ra một kế:

- Vị Bát Phật Gia kia tu vi thấp kém, mới vừa đạt đến Thánh Linh Vương Niệm Sư thôi, nhưng thân phận cao quý, tiềm lực vô hạn. Điều này có tính là làm ăn lớn không? Một khi bắt được tên này thì có thể bán với giá trên trời.

Cố Khách lộ vẻ ngạc nhiên:

- Sách Vương mạo hiểm ra tay ở Hàn Triều quận thành chỉ vì bắt Bát Phật Gia?

Từ Sách xòe tay đáp:

- Vô tình sập bẫy, kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Lũ lừa trọc Vạn Vật Tổ Miếu đó chơi dơ, cực kỳ giỏi thả câu, mỗi lần thả mồi đều hấp dẫn tới mức không thể cưỡng lại.

- Hóa ra là vậy.

Cố Khách trầm ngâm, sau đó hỏi:

- Tại sao Lạc Âm Cơ tình cờ xuất hiện trong thành? Đừng nói là các ngươi liên thủ đối phó Bát Phật Gia đấy.

Vì Chân Linh Giáo đã biết cái chết của Bạch Tổ Sư và Tây Thước Kiều, có thể thấy nhiều chuyện không qua mắt được bọn họ.

Từ Sách bình tĩnh nói:

- Ngộ tính của Bát Phật Gia dù cao tới đâu, linh quang huyền bí cỡ nào thì tu vi cũng chỉ mới bước chân vào Siêu Nhiên. Nếu Lạc Âm Cơ thực sự liên thủ với bản vương, không cần biết hắn có phải là mồi câu hay không, cũng đã tiêu diệt được hắn từ lâu rồi. Nhưng giáo môn bất hạnh, xuất hiện kẻ phản bội.

- Ồ? Có chuyện thú vị vậy à?

Cố Khách chỉ thẳng vào hắn, lộ vẻ cực kỳ hứng thú, ngồi xuống chiếc ghế Huyền Tiệm mang tới.

Cái ngồi này lại làm cho Từ Sách đứng phía đối diện có vẻ như cố ý đến để báo cáo tình hình.

Cố Khách rất tùy ý, không hề làm ra vẻ uy nghiêm, nhưng bỗng dưng biến vị tôn tử của Giáo Chủ tôn quý kia thành thuộc hạ.

Từ Sách liếc nhìn thân hình khổng lồ của Thắng Trì đang đứng trước cửa chùa, tiếp tục lời giải thích của mình:

- Đối với Chân Linh Vương là chuyện thú vị, nhưng đối với Thái Âm Giáo lại là trò cười mất hết mặt mũi. Ai mà ngờ tiện nhân Lạc Âm Cơ đó lại chủ động âu yếm một tên Phật tu? Thậm chí còn chĩa mũi giáo về phía Thái Âm Giáo, dẫn đến hành động lần này thất bại, hại Bạch Tổ Sư và Tây Thánh Mục Vương chết thảm. Chuyện này, bản vương nhất định sẽ bẩm báo lên trên, yêu cầu Thái Âm Nam Giáo cho một lời giải thích.

Cố Khách hỏi:

- Sách Vương có từng nghĩ qua một vấn đề, Lạc Âm Cơ lặn lội ngàn dặm từ phía nam Doanh Châu đến Doanh Tây có lẽ chỉ vì vị Bát Phật Gia đó?

Từ Sách cũng đã nghĩ thông suốt việc này từ lâu, nhưng hắn không quan tâm nội tình bên trong, chỉ bận tâm đến bảo vật trên người Lạc Âm Cơ.

Cố Khách đột nhiên hỏi:

- Sách Vương hiểu biết bao nhiêu về Lạc Âm Cơ?

Từ Sách đáp:

- Lạc Âm Cơ có thân phận bí ẩn, còn có một món Pháp khí che giấu diện mạo. Ngay cả tu giả cùng ở Thái Âm Nam Giáo cũng biết rất ít về nàng. Chỉ biết rằng nàng có một hậu thuẫn lớn trong giáo.

Cố Khách không hỏi thêm, chìm vào trầm tư.

Từ Sách sốt ruột muốn quay về Thái Âm Tây Giáo:

- Nếu không còn việc gì khác, Từ mỗ xin cáo từ! Cái chết của Tây Thánh Mục Vương hoàn toàn là do Lạc Âm Cơ, Bát Phật Gia, Pháp Thiên Tượng Địa gây ra. Bản vương nhất định sẽ trả thù cho hắn, cho Chân Linh Vương một lời giải thích.

Là tôn tử của Giáo Chủ, Từ Sách cho rằng mình đã nể mặt đối phương lắm rồi, tư thế nhún nhường đủ thấp rồi.

Những người cùng thế hệ, ai có thể khiến hắn làm như vậy?

- Chậm đã.

Huyền Tiệm đang đứng xéo phía sau ghế của Chân Linh Vương lên tiếng:

- Lời nói của Sách Vương có quá nhiều điểm không thật. Ngươi đang giấu giếm điều gì?

Từ Sách sa sầm mặt, triển lộ khí chất của nhân vật kiệt xuất nhất ngàn năm qua của Thái Âm Tây Giáo, hỏi:

- Ý ngươi là gì?

Huyền Tiệm chẳng hề e sợ hắn, từ tốn nói:

- Sách Vương đánh giá Bát Phật Gia chẳng đáng một xu, lại đổ hết trách nhiệm thất bại lên đầu Lạc Âm Cơ. Nhưng ngươi có biết, Tây Thước Kiều chính là chết dưới phù kiếm của Bát Phật Gia?

Từ Sách nhớ lại phù kiếm đáng sợ của Bát Phật Gia, mặt không biến sắc:

- Ai mà không có vài lá bài tẩy? Các hạ còn có thể bắt sống Thánh Ngôn và Cù Thường, thân phận của Bát Phật Gia tôn quý hơn ngươi nhiều nhỉ? Chẳng lẽ hắn không có vũ khí bí mật?

Huyền Tiệm đáp:

- Hôm nay Bát Phật Gia mới tới Hàn Triều quận thành. Thái Âm Tây Giáo các ngươi ngay cả việc Phật Môn đi về phương nam sớm hơn cũng không biết, làm sao biết trước hành tung của hắn? Sách Vương, người ngươi muốn đối phó là Lạc Âm Cơ!

Bị người ta vạch trần mục đích thực sự, lại cảm nhận được vô số ý niệm mạnh mẽ xung quanh đang chèn ép tới, Từ Sách lập tức hoảng loạn trong lòng, chỉ có trên mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

Phía sau lưng hắn, Thắng Trì há miệng lộ ra hàm răng dài cả thước, phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp nửa cười nửa không.

Huyền Tiệm lại hỏi:

- Lý do gì khiến ngươi không tiếc quay sang tàn sát người cùng môn phái? Có biết khi sự việc vỡ lở sẽ có kết cục gì không?

Thắng Trì gầm lên:

- Chỉ có thể là vì bảo vật như Pháp khí, đế dược.

Vương Chiêm Vũ thừa thắng xông lên, khuyên nhủ:

- Chuyện đã đến nước này, Sách Vương hãy kể ra đi! Vốn dĩ ngươi nợ chúng ta một mạng, lại vô tình phá hỏng kế hoạch của chúng ta, kể chuyện này ra, với tấm lòng rộng lớn cỡ nào của Chân Linh Vương, nhất định sẽ tha thứ không truy cứu.

Thái Âm Tây Giáo và Chân Linh Giáo quả thật có liên minh để cùng đối phó với Doanh Tây Phật Môn.

Nhưng hiện tại, nếu hắn chết ở đây, ai biết là do Chân Linh Giáo làm? Áp lực đè nặng trong lòng Từ Sách bao nhiêu thì chỉ có hắn tự biết.

Cố Khách xua tay, ra hiệu Thắng Trì vừa bước lên hãy lùi xuống:

- Chi bằng để ta đoán thử xem! Thông tin về Lạc Âm Cơ quả thực rất ít, nhưng nàng thăng tiến quá nhanh, chỉ trong vài chục năm ngắn ngủi mà võ niệm song tu đều đạt tới đỉnh cao danh chấn thiên hạ, đánh bại nhiều vị Siêu Nhiên lâu năm liên tiếp. Tốc độ tu luyện này, chỉ có vài vị tu giả thuộc phe Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc có Minh Vực, Xuân Tàm, Tuế Nguyệt, cùng với Lăng Tiêu Cung nắm giữ tiên đạo long mạch mới có thể cạnh tranh cao thấp.

- Lạc Âm Cơ nắm giữ những tài nguyên tương tự phải không?

Nếu đối phương đã đoán được đến đây, dù hắn không nói, Chân Linh Vương chắc chắn cũng sẽ ra tay với Lạc Âm Cơ.

Từ Sách cười khổ, thở dài một tiếng:

- Thật ghê gớm! Chân Linh Vương, không hổ là Chân Linh Vương!

Ngay sau đó, Từ Sách bèn kể lại chuyện về Minh Linh Cổ Thụ.

Đám người có mặt nghe xong đều cảm thấy chấn động, mắt phát sáng.

Vương Chiêm Vũ nói:

- Truyền thuyết nói Minh Linh Cổ Thụ có nguồn gốc từ Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, những thế lực tham gia đánh chiếm cổ quốc năm đó rất có thể đều thu được nó.

- Tuy nhiên, tu vi càng cao thì tiêu hao dưới Minh Linh Cổ Thụ càng lớn.

- Đến cấp độ Bỉ Ngạn cảnh này, một cây Minh Linh Cổ Thụ có thể đồng thời hỗ trợ bao nhiêu tu giả thì rất khó nói. Lạc Âm Cơ một mình chiếm lấy một cây, lại còn mang theo bên người, chuyện này có phải là quá khoa trương rồi không?

- Bảo vật thế này, đối với cả Thái Âm Giới và Thái Âm Nam Giáo cũng là cấp trấn giáo.

Từ Sách tìm một lý do để bào chữa cho việc mình ra tay:

- Thái Âm Nam Giáo không biết trân trọng, Tây Giáo ta tự nhiên phải lấy nó.

Cố Khách nói:

- Ta nghe nói, Thái Âm Tây Giáo nắm giữ một loại Thi Hương khiến Siêu Nhiên cũng khó lòng nhận ra, Sách Vương đã sử dụng nó trên người Lạc Âm Cơ rồi phải không? Chắc chắn là vậy, nếu không thì cớ sao Sách Vương lại nóng lòng chạy về Thái Âm Tây Giáo.

- Bản vương tâm phục khẩu phục!

Từ Sách cảm nhận sâu sắc sự đáng sợ của Chân Linh Vương. Không chỉ ở vũ lực, mà còn ở khả năng luôn luôn nhìn thấu bản chất qua bề mặt, đưa ra những phán đoán chính xác.

Những cao thủ như Thắng Trì, Vương Chiêm Vũ, Huyền Tiệm đồng loạt xin xuất chiến, muốn truy kích Lạc Âm Cơ, đoạt Minh Linh Cổ Thụ.

Nhưng Cố Khách vẫn bình tĩnh vô cùng, đưa mắt nhìn quanh mọi người, quát lớn:

- Thái Âm Giáo là đồng minh của chúng ta, đồng minh có bảo vật là chúng ta sẽ đi cứng rắn cướp à? Sau này, ai dám làm đồng minh của chúng ta nữa?

Mọi người lập tức im lặng.

Cố Khách lại nói:

- Các ngươi quá mất lý trí! Thứ nhất, một bí mật lớn như Lạc Âm Cơ mang theo Minh Linh Cổ Thụ sao có thể để cho một vị Siêu Nhiên của Thái Âm Tây Giáo dễ dàng biết được? Rõ ràng Sách Vương đã bị người khác lợi dụng, làm công cụ thử nghiệm chân tướng cho lời đồn đại của họ.

- Thứ hai, giả sử chuyện là thật. Nếu Thái Âm Nam Giáo yên tâm giao cho Lạc Âm Cơ mang theo món trọng bảo này, thì chứng tỏ nàng có đủ sức mạnh để bảo vệ trọng bảo. Các ngươi muốn có kết cục như Bạch Tổ Sư và Tây Thước Kiều sao?

Từ Sách đứng một bên, cảm thấy mình chẳng khác nào một tên hề, hoàn toàn không còn chút thể diện nào.

Cố Khách liếc nhìn Vương Chiêm Vũ.

Vương Chiêm Vũ bước tới một bước, lời lẽ phẫn nộ:

- Lạc Âm Cơ không thể chối bỏ trách nhiệm trước cái chết của Tây Thước Kiều của giáo ta, cứ thế mà cho qua sao? Chúng ta xem nàng là đồng minh, nhưng nàng có coi Chân Linh Giáo là đồng minh hay không?

Cố Khách chần chừ do dự.

Vương Chiêm Vũ nói thêm:

- Mối quan hệ giữa Lạc Âm Cơ và Bát Phật Gia mờ ám, điều này quá nguy hiểm! Ít ra chúng ta cũng nên mời nàng đến để hỏi cho rõ chứ?

Huyền Tiệm xen vào:

- Xin thứ lỗi cho thuộc hạ nói thẳng, Bát Phật Gia không phải người phàm. Mới chỉ là Hư Đan lột xác đã có thể cứng rắn đỡ một đòn từ cường giả nhị trọng sơn mà không bị thương. Nếu để hắn lừa lấy được Minh Linh Cổ Thụ từ Lạc Âm Cơ, chẳng mấy chốc sẽ trở thành kẻ địch lớn của chúng ta.

Cố Khách rốt cuộc cũng thỏa hiệp:

- Thắng Trì, Vương Chiêm Vũ, hai ngươi đi cùng Sách Vương mời Lạc Âm Cơ đến, bản vương muốn nói chuyện tử tế với nàng.

Thắng Trì và Vương Chiêm Vũ mừng rỡ, lập tức nhận lệnh, cùng Từ Sách bước ra khỏi chùa.

Một tiếng cười say đắm lòng người vang lên, tiếng vòng bạc chạm vào nhau leng keng.

Thân hình cao ráo, kiêu sa tuyệt mỹ của Thi Nhiêu hiện ra trên mái chùa, đôi chân dài thẳng tắp:

- Nếu Bát Phật Gia lợi hại như vậy, lại còn dính phải Thi Hương, theo ta thấy, giá trị bắt hắn vượt xa Lạc Âm Cơ.

Thi Nhiêu thay đổi chữ “mời” của Cố Khách thành chữ “bắt”, chỉ thẳng ra mục đích thực sự, nhằm cảnh cáo hắn rằng đồng minh đã nhìn thấu mọi mưu đồ.

Có tiếng xé gió vang lên.

Lục Dực Cương Vương Tương Hư Trầm có răng vàng mắt vàng, toàn thân nổi lên những hoa văn màu vàng, thu đôi cánh thịt lại, đáp xuống ngoài cửa chùa:

- Lời của truyền nhân Bán Tiên Ngọc Đế nói có lý, bản vương ủng hộ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters