Thanh Tử Khâm nói:
- Thực lực của Ám Khư vô cùng mạnh mẽ, hình như là kết nối với một vị diện nào đó bên dưới, bọn chúng muốn lên trên, muốn ra ngoài. Đây là nguyên văn lời của Giáo Chủ, ta cũng không hiểu lắm.
- Nhóm dòng chính có trí tuệ cao của Hắc Ám Chân Linh, tu luyện thành Thánh Mục Thông Huyền xếp thứ mười lăm trong Chân Linh Thất Thập Nhị Thuật, đạt đến Bỉ Ngạn cảnh, sau khi được phái đến Doanh Châu thì gọi là Thánh Mục Vương.
- Tu luyện thành Man Vương Cốt xếp thứ chín trong Chân Linh Thuật gọi là Đao Phủ Vương.
- Tu luyện thành Diêm La Thiếp xếp thứ sáu trong Chân Linh Thuật thì được gọi là Diêm La Vương.
- Số lượng Thánh Mục Vương và Đao Phủ Vương được phái đến Doanh Châu là cố định, một khi có người chết, sẽ có người mới giáng lâm đến thay thế. Cụ thể cố định ở số lượng bao nhiêu thì hiện tại vẫn chưa rõ. Thái gia gia nói, bọn họ làm như vậy là để Doanh Châu không nhìn thấu được hư thực của bọn họ trước khi chiến tranh toàn diện bùng nổ.
- Thực lực thể hiện quá yếu, rất khó truyền giáo và âm thầm thu phục các thế lực lớn của Doanh Châu, cũng như chiêu mộ cao thủ Trường Sinh cảnh và Bỉ Ngạn cảnh. Mọi người đều sùng bái kẻ mạnh, đi theo đại thế.
- Thực lực thể hiện quá mạnh, sẽ khiến các thế lực lớn của Doanh Châu cảm nhận được nguy cơ sinh tử tồn vong, từ đó thoát khỏi mâu thuẫn nội bộ, nhanh chóng gắn kết thành một khối.
- Về phần Diêm La Vương, hiện tại mới chỉ nghe nói, vẫn chưa có ai tận mắt nhìn thấy. Diêm La Thiếp xếp thứ sáu trong Chân Linh Thất Thập Nhị Thuật, chắc chắn không hề đơn giản.
Lý Duy Nhất nghĩ đến nhiều thứ trong đầu. Nếu Ám Khư kết nối với tầng mười của Địa Phủ, hoặc sâu hơn nữa. Nếu Hắc Ám Chân Linh là những kẻ bị giam cầm ở Địa Phủ, đám người khiến cả những nhân vật thần thoại như Oa Hoàng cũng phải mất tích, thì thật quá đáng sợ!
...
Đã gọi là Đao Thánh, đế thuật đao pháp chắc chắn đăng phong tạo cực, chiến lực cũng là cao nhất trong cùng cảnh giới, hơn nữa, còn phải chiến thắng những kẻ đến khiêu chiến vì danh tiếng, mới có thể nhận được vinh dự này.
Khi Thiên Hạ Đao Thánh ở tam trọng sơn đỉnh phong, đã dựa vào Thánh Sư Đao Pháp, bảy đao chém chết cường giả Tiểu Thánh Sơn, làm chấn động thiên hạ.
Hắn đạt đến cảnh giới Tiểu Thánh Sơn, một bước đoạt Thánh thành công.
Thánh Sư Đao Pháp theo đó mà vang danh thiên hạ, trong ba đẳng của Đế Thuật Tam Thiên, được xếp vào thượng đẳng, trở thành từ đồng nghĩa của đế thuật có uy lực mạnh nhất.
Đao tu trong thiên hạ tự nhiên muốn tu luyện đế thuật mạnh nhất.
Chính vì như vậy, những danh hiệu Kiếm Thánh, Đao Thánh này chính là tấm biển sống của truyền thừa võ đạo của Cổ Giáo, Đế Tông, đủ để thu hút võ tu trong thiên hạ đến bái sư, khao khát tu luyện thuật này.
Thiên Hạ Đao Thánh khai tông lập phái ở Thiên Mục Quan, phía sau lại có sự ủng hộ của Ngọc Hoành Tiên Triều, Hạ Đao Tông tự nhiên nổi lên trong thời gian cực ngắn, thu nạp lượng lớn võ tu gia nhập, trở thành tông môn lớn nhất nhì Thiên Mục Quan.
Tổ Địa tông môn của Hạ Đao Tông nằm ở phía đông Thượng Quan Thành.
Sâu bên trong tổng đàn là một Tổ Điền Cổ Thiên Tử do Thiên Hạ Đao Thánh đào ra từ cấm khu chiến trường Cổ Tiên, rộng lớn hơn Tổ Điền Ma Hoàng không ít, bên trong có khu vực phạm vi trăm dặm, bốn ngọn Linh Sơn phủ đầy Linh Thổ và thảm thực vật rậm rạp.
Lý Duy Nhất thi triển Dịch Dung Quyết khi đến thăm Hạ Đao Tông.
Trong đại sảnh ở sườn núi của một trong những ngọn Linh Sơn sâu trong tổng đàn, sau khi gặp Túc Nguyên, hắn mới khôi phục dung mạo thật.
Người phụ trách tiếp đãi là Đại đệ tử của Thiên Hạ Đao Thánh, Thân Thương Tự.
Thân Thương Tự năm nay đã một ngàn bốn trăm tuổi, có khuôn mặt tầm bốn mươi, năm mươi tuổi, vai rộng, mang đậm thể phách hùng tráng và khí thế bá đạo của đao tu.
Biết được nam tử trước mắt là truyền nhân Tổ Miếu, vị Siêu Nhiên hô mưa gọi gió ngàn năm ở Thiên Mục Quan này lập tức tỏ ra vô cùng kính trọng:
- Hóa ra là Bát Phật Gia giá lâm tệ tông, hy vọng lúc trước không có chỗ nào thất lễ.
Thiên Mục Quan vẫn còn nằm trong phạm vi ảnh hưởng của thế lực Doanh Tây Phật Môn, danh hiệu “truyền nhân Tổ Miếu” còn tôn quý hơn cả hoàng tử của một nước, chỉ có Thái Tử ngang bằng được.
- Thân tiên sinh không cần khách sáo, lần này ta đến là muốn thám thính một chuyện quan trọng.
Lý Duy Nhất lập tức hỏi:
- Vạn Tuế Hồ nằm ở đâu?
Dưới lời mời của Túc Nguyên, bốn người ngồi xuống.
Thân Thương Tự nói:
- Vạn Tuế Hồ thì xa lắm, nằm ở phía nam cấm khu chiến trường Cổ Tiên, từ Thiên Mục Quan đi vòng qua, ít nhất phải đi tám vạn dặm, hơn nữa, còn nằm trong Vong Giả U Cảnh. Bát Phật Gia, sao lại hỏi đến nơi này?
Lý Duy Nhất không giấu giếm, kể lại chuyện vừa chạm trán Thi Nhiêu.
- Cái gì? Duy... Bát Phật Gia gặp phải yêu nữ kia?
Túc Nguyên vô cùng thất thố, suýt nữa gọi tên Lý Duy Nhất ra.
Thân Thương Tự cũng hít một hơi khí lạnh, đánh giá lại Lý Duy Nhất với vẻ vô cùng khâm phục, chắp tay nói:
- Tổ Miếu quả nhiên không phải là nơi phàm nhân chúng ta có thể tưởng tượng được, với tuổi tác và tu vi của Bát Phật Gia mà có thể thoát khỏi tay yêu nữ kia. Thú thực là với cảnh giới tu vi hiện tại của Thân mỗ, nếu chạm trán với nàng cũng chỉ có thể lập tức bỏ chạy.
Lý Duy Nhất nói:
- Thân tiên sinh khiêm tốn rồi, Thánh Sư Đao Pháp của quý tông độc bộ thiên hạ, sợ gì một yêu nữ?
Thân Thương Tự cười khổ:
- Nàng là truyền nhân của Bán Tiên Ngọc Đế đấy.
- Tuy Thánh Sư Đao Pháp bách chiến bách thắng! Nhưng uy lực của đế thuật thế nào còn tùy vào bản thân người thi triển. Cùng một đao pháp, người thi triển khác nhau thì uy lực cũng khác. Xếp hạng của đế thuật thực chất cũng là xếp hạng của con người.
- Lúc Tịnh Tâm Tiên Tử trở về Doanh Tây đi ngang qua Thiên Mục Quan, từng đặc biệt ghé thăm bản tông, nhờ tông chủ giúp đối phó với những tình huống đột ngột phát sinh ở đây. Ta sẽ sắp xếp người chạy đến Vạn Tuế Hồ cảnh báo ngay, nhưng... tung tích của Thất Phật Gia rất bí ẩn, chưa chắc đã gặp được.
Lý Duy Nhất thấy hắn đứng dậy, cuối cùng vẫn phải nói ra:
- Thân tiên sinh, ta có một câu hỏi mạo muội, muốn tìm hiểu một chút. Đao Thánh tiền bối có ở trong tông môn không?
Thân Thương Tự nhìn sang Túc Nguyên bên cạnh, vẻ mặt hơi mất tự nhiên.
Túc Nguyên nói:
- Bát Phật Gia là bạn tốt của Cảnh Huyền Hoàng Tử, đóng cửa lại đều là người nhà, không có gì là không thể nói.
Thân Thương Tự ngồi trở lại chỗ cũ:
- Sư tôn đã rời đi từ bốn ngày trước! Trước khi đi, ngài tạm thời giao mọi công việc của Hạ Đao Tông cho ta xử lý. Lúc đi ngài chỉ nói rằng mình không rời khỏi Thiên Mục Quan, nhưng chỉ cần Thánh cảnh của kẻ địch không xuất hiện, cho dù Hạ Đao Tông bị tiêu diệt, ngài cũng sẽ không ra tay. Nếu Thánh cảnh của đối phương ra tay, đao của ngài nhất định sẽ có đi không có về mà chém hắn.
Nói xong, hắn bước ra khỏi cửa.
Trong phòng chỉ còn lại Túc Nguyên, Lý Duy Nhất, Thanh Tử Khâm.
Trên mặt Túc Nguyên hiện lên vẻ lo âu:
- Đao Thánh tiền bối có lẽ đã nhận ra tình huống nguy hiểm nào đó, bị ép chỉ có thể ẩn nấp trong bóng tối. Đối với một vị Đao Thánh mà nói, đây là việc cực kỳ tổn hại uy danh, nên Thân sư huynh rất không muốn để người ngoài biết.
- Duy Nhất huynh không cần lo, điều này chưa hẳn không phải là một chuyện tốt. Một vị Đao Thánh thoát khỏi sự trói buộc của tông môn, trở thành một sát thủ đi trong bóng tối, đó mới là đáng sợ thực sự.
- Bất luận lời yêu nữ Thi Nhiêu nói là thật hay giả, chúng ta nhất định phải coi trọng. Ta sẽ nhờ Lăng sư huynh đích thân đi đến Vạn Tuế Hồ một chuyến, báo chân tướng cho Thất Phật Gia, bất luận thế nào, ngươi không thể trúng kế.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Làm như vậy, chẳng phải đồng nghĩa với việc để Lăng đạo trưởng gánh chịu nguy hiểm giúp ta sao?
Lý Duy Nhất trước nay không thích đẩy việc của mình sang cho người khác.
Túc Nguyên lắc đầu:
- Đầu tiên, Lăng sư huynh là một người không thích nợ ân tình nhất. Nếu huynh ấy biết chuyện này, chắc chắn sẽ không chút do dự tiến đến, để trả lại ân tình cứu giúp đêm qua.
- Thứ hai, chúng ta đến Thiên Mục Quan vốn là để tiếp ứng mọi người trong Doanh Tây Phật Môn. Biết được tin tức này, bất luận người bị phục kích là ai, chúng ta chắc chắn đều phải phái người đi cảnh báo.
Lý Duy Nhất đương nhiên tin tưởng vào năng lực của cường giả nhị trọng sơn đỉnh phong, dù hắn tự mình đi cũng chưa chắc có được kết quả tốt hơn:
- Hãy nói với Lăng đạo trưởng, bất luận có cuộc phục kích nào xảy ra hay không, Lý mỗ đều vô cùng cảm kích.
Qua cuộc tiếp xúc ngắn ngủi, ba vị đạo trưởng của Trường Sinh Quan quả thực có khí độ của bậc quân tử.
Dám đến Thiên Mục Quan giúp đỡ, chống lại Chân Linh Giáo, Thái Âm Giáo, Doanh Đông, vốn đã là thể hiện tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Còn bên Huyết Y Minh thì sao?
Túc Nguyên nói:
- Ta đang định nói chuyện này với ngươi. Đã điều tra rõ thân phận của vịThánh Linh Vương Niệm Sư phục kích chúng ta đêm qua, chính là Nguyệt Mỗ Mỗ của Linh Đàn Cung ở Doanh Đông. Thanh Diễn đang theo dõi gần Huyết Y Minh, nàng chạy không thoát đâu.
Lý Duy Nhất lẩm bẩm:
- Người của Doanh Đông.
Túc Nguyên đi sắp xếp bố trí, bắt tay vào ứng phó với sự kiện lớn là phục kích Vạn Tuế Hồ này.
Người ta đã ra chiêu, bọn họ đương nhiên phải tiếp chiêu.