- Bát Phật Gia chịu nhận lấy chút quà mọn này chính là vinh hạnh của Đệ Cửu Thương Hội.
Tuy trên mặt Ngô Hồi đầy ý cười khi nói ra câu này, nhưng sâu trong ánh mắt hắn không chút gợn sóng, đó là vì hắn phải đóng vai khác khi nói ra câu này.
Giống như một thanh đao giấu trong vỏ, vỏ đao có thể đổi thành bất cứ kiểu dáng nào. Còn đao rốt cuộc sắc bén đến cỡ nào thì không ai biết.
Gió thơm thổi tới, bước chân nhẹ nhàng.
Tô Nhuận mềm mại như nước ngồi xuống bên cạnh Lý Duy Nhất, mắt hạnh ở khoảng cách gần nhìn chằm chằm vào hắn, giọng nói dịu nhẹ:
- Ta đã truyền âm phái người mang một trăm viên Thánh Vương Tinh Thần Đan tới! Đa tạ Bát Phật Gia thông cảm, như vậy hai người chúng ta cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ viên mãn, không đến mức sau khi trở về còn bị trách mắng hỏi tội. Tô Tô kính Bát Phật Gia một ly!
Đưa quà tặng đi cũng là một nhiệm vụ.
- Tổ Miếu giới luật nghiêm ngặt, ta tuyệt đối không dám nhận đan dược hai vị tặng. Hai vị ra cái giá được chứ?
Lý Duy Nhất nâng ly, lần đầu tiên đánh giá cao thủ trẻ tuổi của Đệ Cửu Thương Hội này, không hề né tránh đôi mắt câu hồn đoạt phách của nàng, khẽ chạm ly với nàng, uống cạn trước để tỏ lòng kính trọng.
Hiện tại chưa nắm rõ chiêu trò của Đệ Cửu Thương Hội, sao hắn dám nhận quà?
Nếu Lý Duy Nhất thật sự là người không biết xấu hổ, nhận cũng chẳng sao. Hắn chỉ sợ, nhận quà rồi, sau này đối phương đối xử với ngươi ngày càng tốt, tặng quà càng nặng, giao tình càng thắt chặt...
Càng sợ đối phương lấy danh nghĩa “Chúng ta từng tặng Bát Phật Gia một trăm viên Thánh Vương Tinh Thần Đan” để làm việc.
Không ai biết tình huống khó xử sẽ ập đến lúc nào. Tốt nhất vẫn nên coi như một vụ buôn bán, vạch rõ ranh giới thì hơn.
Giới luật nghiêm ngặt?
Ngô Hồi và Tô Nhuận đã sớm nắm rõ lai lịch của vị Bát Phật Gia này, sao có thể tin lời nói xạo của hắn?
Tuy nhiên, bọn họ biết đối phương đang kiêng kỵ điều gì. Đều là cường giả Siêu Nhiên, nói nhiều thêm sẽ có vẻ quá giả tạo, ngược lại còn mất đi phong độ.
Ngô Hồi ngồi xuống đối diện Lý Duy Nhất, cách một bàn đầy thức ăn, nét mặt tuấn dật dưới ánh đèn lộ rõ góc cạnh:
- Phẩm cách nghiêm thủ giới luật của Bát Phật Gia thật khiến người ta khâm phục. Nhưng qua lại làm ăn cũng có thể kết giao bằng hữu, một trăm viên Thánh Vương Tinh Thần Đan, Bát Phật Gia đưa hai vạn bốn ngàn viên Linh Tinh hạ phẩm là được. Đây là mức giá thấp nhất ta lấy với tư cách cá nhân, thương hội vẫn có lãi, cho nên không liên quan đến nhân tình.
Lý Duy Nhất biết ngay là không đơn giản như vậy. Đối phương muốn dùng danh nghĩa cá nhân để kết giao bằng hữu với hắn.
Quan trọng là hiện tại hắn thật sự rất cần khoản Thánh Vương Tinh Thần Đan này, lấy được nó thì Thánh Linh Vương Niệm Sư nhị trọng nằm trong tầm tay, không cần phải mạo hiểm rủi ro cực lớn sống mái với Nguyệt Mỗ Mỗ nữa.
Vẻ mặt Tô Nhuận lộ ra nét khổ não, khẽ thở dài u oán, như đang tự oán trách mình mở miệng chậm một nhịp, hỏi:
- Ai mà chẳng mong thêm bạn bớt thù? Ta cũng muốn kết bằng hữu với Bát Phật Gia, phải làm sao đây?
Lý Duy Nhất đưa ra quyết định, lấy Túi Càn Khôn địa phẩm của Vương Chiêm Vũ ra, đưa cho Tô Nhuận ở bên cạnh, hỏi:
- Nhờ Tô cô nương kiểm kê giúp, đồ vật bên trong đại khái có thể bán được bao nhiêu Linh Tinh?
Tô Nhuận cười nói:
- Vậy Tô Tô xin nhận lệnh.
Nàng vui vẻ nhận lấy Túi Càn Khôn, truyền pháp khí vào trong đó, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ.
Xác của Vương Chiêm Vũ và bốn con Hắc Ám Chân Linh cấp Siêu Nhiên đều được chứa trong đó.
Nàng hỏi:
- Kẻ đã chết có phải là Thánh Mục Vương Vương Chiêm Vũ xếp hạng ba không?
Ở phía đối diện, đồng tử Ngô Hồi đột ngột co rút.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Xem ra Đệ Cửu Thương Hội vẫn chưa lợi hại đến mức việc gì cũng biết.
Cửu Hào không tiết lộ chi tiết trận chiến mất hết mặt mũi đó ra ngoài cũng là bình thường.
Hắn liền đáp:
- Là hắn! Năm cái xác Siêu Nhiên này đều mới chết trong vòng mười ngày, huyết khí vẫn còn dồi dào, khí hải và Tổ Điền chưa hoàn toàn héo rút, chắc đáng giá tiền chứ?
- Siêu Nhiên toàn thân đều là bảo vật, chắc chắn có giá trị.
Kỳ thực Tô Nhuận rất khôn ngoan, khoảnh khắc vừa rồi mới coi như chân chính rũ bỏ lớp ngụy trang.
Lúc này, nàng đã khôi phục sự bình tĩnh, ưỡn bộ ngực đầy đặn lên, đầy ẩn ý nhìn Lý Duy Nhất một cái:
- Tuy nhiên, Thiên Đan của năm cái xác Siêu Nhiên này đều đã bị móc đi, thi thể bị thiêu rụi nghiêm trọng, giá cả sẽ giảm nhiều. Lấy thân phận của ta trong thương hội, năm cái xác này trả cao nhất cỡ năm vạn viên Linh Tinh hạ phẩm. Những đồ vật còn lại trong Túi Càn Khôn, ta có thể trả thêm một vạn viên Linh Tinh hạ phẩm nữa.
Đây là cái giá để kết giao bằng hữu.
Lý Duy Nhất vô cùng hài lòng thầm nghĩ:
- Vẫn là Siêu Nhiên đáng giá.
Đã bị ép kết giao hai “bằng hữu” này, hắn định bụng tiện thể mua toàn bộ những vật cần thiết trong một lần. Nơi này chính là tổng bộ của Đệ Cửu Thương Hội, bỏ lỡ rồi, ở nơi khác chưa chắc mua được tài nguyên mình muốn.
Lý Duy Nhất lấy chiến đao Vạn Tự Khí hạ phẩm đã sinh ra linh trí của Vương Chiêm Vũ ra, đưa ngang qua cho Tô Nhuận định giá.
Tô Nhuận tay nắm chuôi đao, cực kỳ hứng thú với thanh trường đao có đường nét tuyệt đẹp này, hai mắt sáng rực, không ngừng vận chuyển pháp khí kích hoạt nó, nói:
- Chiến đao Vạn Pháp Linh Khí, bán bốn vạn viên Linh Tinh hạ phẩm còn được.
Tiếng đao ngân du dương. Hàn khí từ lưỡi đao lan tỏa ra bầu trời đêm xung quanh Thiên Phong Lâu.
Pháp khí kinh văn của Vạn Tự Khí hạ phẩm nằm trong khoảng từ một vạn đến hai vạn chữ. Vạn Tự Khí trung phẩm là hai vạn đến ba vạn. Vạn Tự Khí thượng phẩm là ba vạn đến bốn vạn.
Tài liệu luyện khí của Pháp khí chí thượng sẽ tăng đặc biệt lên một đoạn lớn, số lượng Pháp khí kinh văn không có định mức, nhưng tuyệt đối phải từ năm vạn chữ trở lên.
Vạn Tự Khí và Pháp khí chí thượng sinh ra linh trí thì uy lực sẽ càng mạnh, giá cả thường gấp mấy lần Pháp khí cùng cấp bậc.
Giống như thanh chiến đao Vạn Tự Khí hạ phẩm này của Vương Chiêm Vũ, nếu không sinh ra linh trí, giá tuyệt đối sẽ không vượt quá một vạn năm ngàn viên Linh Tinh hạ phẩm. Sinh ra linh trí thì giá đã gần bằng một số Vạn Tự Khí trung phẩm, chênh lệch một trời một vực.
Vạn Tự Khí trên người Lý Duy Nhất gần như đều là Vạn Tự Khí hạ phẩm, hơn nữa không có linh trí.
Dựa vào trận chiến Bạch Vân Sơn, hắn gom đủ mười vạn viên Linh Tinh hạ phẩm. Đối với Lý Duy Nhất vừa vất vả lăn lộn đạt tới Bỉ Ngạn cảnh mà nói, chuyện này tạo thành trùng kích không nhỏ trong nội tâm hắn, ở Trường Sinh cảnh, hắn đâu dám nghĩ đến con số này?
Trong lúc nhất thời, đối với việc giao phong quyết đấu cùng Chân Linh Giáo, Thái Âm Giáo, Doanh Đông, hắn không còn giống như trước kia có thể tránh được thì cố gắng tránh, an toàn là trên hết nữa, trái lại tràn đầy động lực.
Lấy việc tu luyện niệm lực mà nói, có mười vạn viên Linh Tinh hạ phẩm là có thể mua đan dược, nhanh chóng tăng lên từ nhất trọng sơ kỳ đến nhất trọng đỉnh phong.
Nếu không có số tài sản khổng lồ này, vậy thì cần cả trăm năm ròng rã chậm rãi khổ tu.
Dưới góc nhìn hiện tại, tài nguyên tu luyện cho Thánh Linh Vương Niệm Sư nhất trọng và nhất trọng sơn đã đủ rồi! Nhị trọng và nhị trọng sơn cần nhiều hơn thì chưa biết khi nào mới gom đủ tài nguyên.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Sớm biết vậy, ta đã lấy luôn cái xác của Thánh Mục Vương Tây Thước Kiều đi bán lấy tiền, lúc đó ai nấy đều nhìn chằm chằm vào, ta vẫn là quá coi trọng thể diện rồi!
Trong đầu Lý Duy Nhất chợt nghĩ đến Chúc Diệp và Hàn Giao Tứ Hữu, nếu có thể bắt được bọn họ, tuyệt đối đủ tài nguyên để tu luyện nhị trọng sơn.
Thi hài Yêu thú khổng lồ, vừa có thể làm thức ăn cho đại chúng, bán đi khắp các cảnh, giá cả cao hơn Hắc Ám Chân Linh nhiều.
Long tộc lại là loài trân quý nhất, thịt rồng, gan rồng, xương rồng... không thứ nào là không quý giá.
Nhiệt huyết của Lý Duy Nhất được khơi dậy, hắn chỉ muốn mau chóng phá cảnh, săn rồng trên con đường đi về phía nam.
Khoản tài sản mười vạn viên Linh Tinh hạ phẩm khổng lồ này, Lý Duy Nhất chưa kịp cầm nóng tay... thật ra là căn bản không có cơ hội giữ, đã bị xài hết.
Hắn mua một trăm viên Thánh Vương Tinh Thần Đan, vật liệu chế phù trị giá ba vạn viên Linh Tinh hạ phẩm từ Đệ Cửu Thương Hội.
Bốn vạn sáu ngàn viên Linh Tinh hạ phẩm còn lại, đều dùng để mua các loại tinh dược phụ trợ luyện chế Pháp Tắc Đan và Vạn Tắc Đan. Bao gồm cả một loại đế dược nhất phẩm đặc biệt cần thiết để luyện chế Vạn Tắc Đan.
Trong lúc chờ đợi Đệ Cửu Thương Hội đưa hàng đến, Ngô Hồi thử dò xét thân phận chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư của Lý Duy Nhất, hỏi:
- Bát Phật Gia đã từng nghe nói tới pháp tắc Tiên Giải chưa?