Tử Khâm trong ngực

Nghe Ngô Hồi lần lượt liệt kê, Lý Duy Nhất có thể cảm nhận được thực lực mạnh mẽ của Đệ Cửu Thương Hội, thảo nào một thế lực khổng lồ như Thiên Lý Sơn cũng bị nó khiêu chiến.

Linh Đan cực phẩm Vạn Tắc Đan giá trị mấy ngàn viên Linh Tinh, nói tặng là tặng, hào phóng như vậy, võ tu nào có thể cưỡng lại cám dỗ này?

Ngô Hồi nói:

- Nếu giao dịch đã hoàn thành, chúng ta không làm phiền Bát Phật Gia nữa!

Hai người Tô, Ngô đi ra đến cửa.

Ngô Hồi như nhớ ra điều gì, dừng bước quay lại, nhìn ra ngoài cửa sổ hỏi:

- Sự xung đột giữa Trường Sinh Quan và Huyết Y Minh, e là cả hai bên đều sẽ không nhượng bộ, có cần Đệ Cửu Thương Hội giúp đỡ hòa giải và kiểm chứng không?

Các ngươi đến đây không phải là để hòa giải sao?

Lý Duy Nhất dám chắc chắn, Đệ Cửu Thương Hội là do một bên nào đó trong Doanh Đông, Chân Linh Giáo, Thái Âm Giáo mời tới. Có lẽ là bỏ tiền mời tới, cũng có thể bản thân bọn họ vốn đã có hợp tác sâu sắc.

Mục đích chính là để dẫn dụ đám người Ngọc Cảnh Huyền rời đi.

Lý Duy Nhất biết mình tuyệt đối sẽ không tấn công Huyết Y Minh.

Nhưng đối thủ không cho là như vậy. Theo góc nhìn của bọn họ, sau khi Ngọc Cảnh Huyền đến, chắc chắn sẽ tổ chức tấn công Huyết Y Minh, không sốt ruột mới là chuyện lạ. Chính vì vậy, cho dù phải trả giá hơi lớn cũng phải dụ mấy người rời đi.

Lý Duy Nhất cố ý xụ mặt, chắp hai tay sau lưng, đứng dậy đi tới cạnh cửa sổ, nhìn xuống những luồng linh quang, bó đuốc, đèn lồng chi chít trong màn đêm bên dưới. Ba trăm kỵ binh Lôi Báo, cùng với đệ tử Huyết Y Minh và tín đồ Phật Môn vẫn không chịu lùi bước.

Sau khi tích lũy khí thế hồi lâu, hắn trầm giọng nói với thái độ cứng rắn:

- Sẽ không làm phiền Đệ Cửu Thương Hội! Nếu Huyết Y Minh không giao đệ tử Trường Sinh Quan ra, chuyện này vẫn chưa xong đâu.

Ngô Hồi và Tô Nhuận không nói nhiều nữa, dẫn dắt mọi người của Đệ Cửu Thương Hội đi xa mấy dặm.

Tô Nhuận dừng bước, quay đầu nhìn về phía Thiên Phong Lâu lúc này chỉ còn lớn cỡ hộp đèn, nói:

- Mười ngày trước, như vậy Chân Linh Giáo bại thê thảm như thế. Ta có chút nhìn không thấu vị Bát Phật Gia này, hoàn toàn khác với tình báo chúng ta nhận được.

Ngô Hồi đáp:

- Chém giết Vương Chiêm Vũ, quả thực ngoài dự liệu của mọi người. Xem ra, nếu Hắc Ám Chân Linh không sớm sắp xếp, dù có chém chết Pháp Thiên Tượng Địa, hạ được Thẩm Tịnh Tâm thì vẫn còn tồn tại biến số.

Tô Nhuận hỏi:

- Thắng bại của cuộc tranh đấu này sẽ bị kéo đến phía nam Doanh Châu chứ?

Ngô Hồi đáp:

- Phải xem vị Bát Phật Gia này có thể dựa vào sức một người đè chết truyền nhân của Bán Tiên Ngọc Đế trong Huyết Y Minh hay không.

...

Lầu ba Thiên Phong Lâu.

Thanh Tử Khâm như một tinh linh trong đêm tĩnh lặng lẻn vào phòng, trực tiếp ngồi vào lòng Lý Duy Nhất khi hắn đang kiểm kê vật liệu luyện đan, thân thể mềm mại tựa vào ngực hắn.

Nàng nói:

- Thơm quá, vị Tô cô nương của Đệ Cửu Thương Hội kia, mỗi cái nhíu mày hay nụ cười, ta nhìn thấy còn động tâm, đúng là một thương cơ biết cách lấy lòng nam tử.

Lý Duy Nhất bị nàng bất ngờ ngồi xuống như vậy làm cho luống cuống tay chân. Cảm giác truyền đến từ bắp đùi rất mềm mại và đàn hồi, mái tóc gần sát chóp mũi tỏa hương thơm.

Hắn khẽ hít một hơi, đè nén xao động trong người, thản nhiên nói:

- Tô cô nương không phải người bình thường, coi nàng là thương cơ là đánh giá quá thấp... Khụ, hay là ngươi đứng lên trước đi, hiện tại ta là Bát Phật Gia, bên ngoài có ngàn vạn tín đồ Phật Môn, lỡ như bị người ta nhìn thấy thì biết giải thích thế nào?

Thanh Tử Khâm vất vả lắm mới đưa ra quyết định này, muốn ép Lý Duy Nhất tỏ thái độ, tự nhiên sẽ không dễ dàng đứng lên.

Nàng hỏi:

- Có phải ngươi không muốn dính líu đến phiền phức của Thanh gia, cảm thấy tương lai thái gia gia sẽ ép buộc ngươi, cảm thấy tính cách của ta quá cố chấp, cho nên vẫn luôn trốn tránh? Thái gia gia tu luyện Thái Hư Cấm Chú, đã không thể gieo giống được nữa. Lần này trở về, thái gia gia nhất định sẽ gả ta đi. Khoảng thời gian này ta vẫn luôn đợi ngươi mở lời trước, chờ ngươi bớt chút thời gian, nhưng mãi không đợi được... Ta phải làm sao đây?

Lý Duy Nhất ngưng thần định khí một lát, hỏi:

- Võ đạo của ngươi là cảnh giới nhị trọng sơn đỉnh phong phải không?

- Bây giờ ta không muốn nói chuyện tu luyện với ngươi.

Thanh Tử Khâm ra sức lắc đầu, đã muốn động thủ, nàng cảm thấy Lý Duy Nhất luôn đánh trống lảng.

Lý Duy Nhất nói:

- Buộc phải bàn chuyện tu luyện! Nói xa một chút, ta không muốn sau khi dính vào nhân quả, lại phải nhìn thấy người bên cạnh mình bởi vì cạn kiệt thọ nguyên mà chết già ngay trước mắt. Còn có nguy hiểm lửa sém lông mày, Từ Sách của Tây Thái Âm Giáo, Thi Nhiêu và Chúc Diệp của Doanh Đông đều muốn cướp đoạt Minh Linh Cổ Thụ của ngươi. Nếu ngươi có thể đột phá đến tam trọng trước bọn họ, sau này mới có thể thong dong đối phó hơn.

Thanh Tử Khâm nghe ra thâm ý trong lời nói của hắn, nhưng vẫn cảm thấy hắn đang lập lờ nước đôi, qua loa lấy lệ, không có một câu trả lời rõ ràng.

Nàng nói:

- Muốn phá cảnh không đơn giản như vậy. Trông thì như đã đến đỉnh phong, thực ra vẫn còn cách xa tám ngàn, mười ngàn dặm, cần thời gian tiếp tục cảm ngộ pháp tắc, tham ngộ kinh văn. Cần không ngừng mài giũa, chiến đấu, trải qua rèn luyện sinh tử, rèn luyện tinh thần ý niệm để tìm kiếm một cơ hội mong manh.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta có thể giúp ngươi một tay! Nhưng ngươi cũng phải đến một nơi, giúp ta luyện chế Pháp Tắc Đan và Vạn Tắc Đan.

Thanh Tử Khâm cảm thấy Lý Duy Nhất cố ý chuyển chủ đề, căn bản không nhìn thẳng vào vấn đề của nàng. Tim nàng nhói đau, nước mắt trào ra, không muốn tiếp tục đơn phương tình nguyện, chọc cho đối phương phiền lòng, bản thân cũng khó chịu, nên định rời đi.

Không cho câu trả lời, chẳng phải đó chính là câu trả lời sao.

Nhưng trước khi đi, nàng cảm thấy có lẽ có thể sinh một đứa con trước, như vậy bên phía thái gia gia sẽ không còn lý do gì để ép nàng nữa. Nàng không cần Lý Duy Nhất chịu trách nhiệm gì, càng sẽ không liên lụy hắn, không muốn lại nghe hắn cứ nói mấy chuyện nhân quả này nọ.

Ngay lúc nàng chuẩn bị động thủ.

- Rầm!

Thanh Diễn đẩy cửa xông vào:

- Bát Phật Gia, không ổn rồi, đệ tử Huyết Y Minh tụ tập tới ngày càng... Xin... xin lỗi, ta đến không đúng lúc.

Lý Duy Nhất ra hiệu cho Thanh Tử Khâm đứng dậy trước, nói:

- Không, ngươi đến rất đúng lúc. Ta vẫn luôn theo dõi tình hình bên ngoài, không phải chuyện gì lớn.

Thanh Diễn nhìn thoáng qua bóng hình xinh đẹp đứng dậy đi đến bên cửa sổ, quay lưng lại với hai người bọn họ, chần chừ nói:

- Nhưng... Đệ tử Huyết Y Minh tụ tập tới ngày càng nhiều, đã nổ ra vài cuộc xung đột. Có người đang cố ý tổ chức các sự kiện ác ý, chế tạo thương vong, tung tin đồn nhảm, bôi nhọ... thanh danh của Bát Phật Gia, muốn ép chúng ta rút quân. Người ta thường nói Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó chơi. Cứ tiếp tục diễn biến thế này, tối nay chắc chắn sẽ bùng nổ xung đột lớn. Bên phía Thiên Mục Quân, Thống Soái của Tiên Triều khác đã tới hỏi, thái độ rất không tốt.

Lý Duy Nhất đã sớm có đối sách, thản nhiên lấy ra một trang Quang Minh Tinh Thần Thư đưa cho hắn, dặn dò:

- Ngươi giúp ta truyền lời, cứ nói Bát Phật Gia muốn mở Quang Minh Tinh Thần Đại Hội tại Thiên Mục Quan, ngay ngoài cổng lớn Huyết Y Minh. Phật tu và tín đồ Phật Môn tham dự hội đều có thể quan ngộ chữ chủng tử trên trang kinh thư này.

Quang Minh Tinh Thần Đại Hội do Linh Đế tổ chức chỉ mời một số đại tu sĩ Phật Môn quan ngộ. Còn Bát Phật Gia, vậy mà muốn hoàn toàn mở cửa với bên ngoài.

Thanh Diễn nhận lấy Quang Minh Tinh Thần Thư nặng trĩu, liều mạng nâng lên, sợ đè nát cả tòa Thiên Phong Lâu, trong lòng đã có thể tưởng tượng Thiên Mục Quan sắp tới sẽ chấn động đến cỡ nào. Thanh thế của Bát Phật Gia sẽ lấn át mọi âm thanh chửi rủa.

Đây là đang thi xem ai gọi được nhiều người hơn sao? Chiêu này vừa ra, Huyết Y Minh còn đấu với hắn kiểu gì?

Thanh Diễn bước ra khỏi Thiên Phong Lâu, hai tay giơ cao hộp cổ phong ấn Quang Minh Tinh Thần Thư, hô lớn:

- Bát Phật Gia có lệnh, từ đêm nay, mở Quang Minh Tinh Thần Đại Hội. Phật tu và tín đồ Phật Môn tham dự đều có thể quan ngộ chân kinh.

Khoảnh khắc dứt lời, tất cả Phật tu đồng loạt vây lên. Những người đi phía trước nhất phần lớn đều khoác áo cà sa.

Thanh Diễn mở nắp hộp.

- Vù!

Luồng sáng quang minh phóng lên tận trời, soi sáng bầu trời đêm của một nửa Thiên Mục Quan sáng như ban ngày.

Trên con phố dài, đầu tiên là tĩnh mịch như tờ.

Ngay sau đó.

- A Di Đà Phật!

Một tiếng niệm Phật già nua vang lên đầu tiên.

Ở rìa đám đông, một lão tăng quần áo tả tơi lảo đảo chạy ra, quỳ sụp xuống đất, toàn thân run rẩy, hai cánh tay giơ lên cao, khàn giọng hô to:

- Đêm nay Phật quang phổ chiếu, chúng sinh rốt cuộc cũng bình đẳng. Rốt cuộc cũng bình đẳng rồi!

Tiếng hô hoán này đã thổi bùng cả tòa Thiên Mục Quan.

Tiếng ồn ào truyền đi ngày càng xa.

Một ni cô trung niên chắp hai tay trước ngực, nước mắt đầm đìa, liên tục niệm Phật, quỳ rạp xuống đất, xúc động nói:

- Bát Phật Gia mới đúng là có tâm cảnh của truyền nhân Tổ Miếu chân chính, Phật tu trong thiên hạ, còn ai có thể sánh bằng? Được nhìn thấy chân kinh, có chết cũng không hối tiếc.

...

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters