๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Ba vị đại nhân trong Nội các đi tới trước mặt Trần Đường, Hạ Thương Hải hành lễ nói: “Trần đại nhân, không phải Hạ gia muốn đối địch với ngươi, mà là gia nghiệp quá lớn, khó tránh khỏi có chỗ quản giáo không chu toàn, mong thế huynh thứ lỗi.”
Trần Đường thản nhiên đáp lễ: “Không dám.”
Cao Quyền đi tới, cười ha hả nói: “Trần đại nhân chấn chỉnh bộ Hộ đâu ra đấy, dạy con cũng thật xuất chúng. Hổ phụ sinh hổ tử, hổ phụ sinh hổ tử!”
Trần Đường khom người nói: “Cao đại nhân quá khen.”
Nghiêm thúc đi tới bên cạnh hắn, nói: “Chuyện xảy ra hôm nay, mong ngươi rộng lượng, đừng để trong lòng. Ta sẽ tự ước thúc người trong tộc.”
Trần Đường nói: “Hạ quan kinh sợ .”
Ba vị đại nhân rời đi.
Trần Đường đưa mắt nhìn bọn họ đi xa, trong lòng có phần nghi hoặc, đang muốn đi hỏi Trần Thực thì một giọng nói vang lên: “Trần đại nhân, cùng đi dạo một chút chứ?”
Hắn thuận theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy cách đó không xa có một chiếc xe ngựa đang đậu, cửa sổ xe mở ra, lộ ra gương mặt nghiêng của Trương Phủ Chính - Thủ phụ Nội các.
Trần Đường đi tới, đã có người hầu mở cửa xe, Trương Phủ Chính không bước ra, Trần Đường do dự một chút rồi bước vào trong xe.
Trương Phủ Chính mời hắn ngồi xuống, xe ngựa khởi hành.
Xe ngựa lộc cộc, từ Quảng Tích khố đi tới bộ Hộ, dọc đường, Trương Phủ Chính không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi đó.
Trần Đường ngồi đối diện hắn, nhìn vị lão đại nhân này, cũng không mở miệng nói chuyện.
Tới trước cửa nha môn bộ Hộ, xe ngựa dừng lại.
Trương Phủ Chính mở miệng nói: “Rất nhiều người chỉ muốn ta bày tỏ một thái độ.”
Trần Đường khẽ giật mình, lập tức hiểu ý, nói: “Thủ phụ đại nhân đi cùng xe với ta, đưa ta tới bộ Hộ, chính là biểu thị thái độ của ngài với mọi người.”
Trương Phủ Chính khẽ gật đầu, nói: “Vẫn chưa đủ.”
Hắn đứng dậy, mở cửa xe cho Trần Đường.
Trần Đường nhìn hắn thật sâu, khom người, bước xuống xe ngựa.
“Trần đại nhân.” Trương Phủ Chính nói.
Trần Đường xoay người, Trương Phủ Chính mỉm cười.
Trần Đường cũng mỉm cười đáp lại.
Trương Phủ Chính trở lại xe ngựa, thu liễm nụ cười, đóng cửa xe, xe ngựa rời khỏi nha môn bộ Hộ.
Lão không cần nói thêm gì, chỉ cần vài hành động nhỏ, một nụ cười, một tiếng gọi, là có thể bày tỏ thái độ với tất cả thế lực ở Tây Kinh.
Là con cháu thế gia, lão vừa muốn tranh thủ lợi ích lớn nhất cho thế gia, cũng muốn tranh thủ lợi ích cho bản thân.
Thâm niên của lão còn ít, không tranh được chức vị Thủ phụ này với vị tiền Thủ phụ Nghiêm Tiện Chi, muốn ngồi vững vàng trên chức Thủ phụ, lão phải tìm một con đường khác.
Trước khi Tạo Vật Tiểu Ngũ xuất hiện, Nghiêm Tiện Chi vứt bỏ chức vị Thủ phụ, Trương Phủ Chính thay thế, trở thành Thủ phụ, gánh vác mớ hỗn độn này.
Hiện giờ, mười ba vị lão tổ của mười ba thế gia gặp mặt Tạo Vật Tiểu Ngũ, hai bên kiềm chế lẫn nhau, Nghiêm Tiện Chi muốn đoạt lại chức vị Thủ phụ, nhưng Trương Phủ Chính đã bỏ ra nhiều như vậy, sao có thể cho lão ta cơ hội này?
Không lâu sau, từ Phủ thừa, Trị trung của Cung Thiên phủ, cho tới Huấn đạo, Kiểm giáo, toàn bộ đều bị bắt, tội danh là tham ô, giao cho Đông Xưởng và Đại Lý tự thẩm vấn. Phủ doãn Hạ Cửu Ca dâng sớ từ quan, cáo lão hồi hương.
Trong khoảng thời gian ngắn, triều đình chấn động, mọi người xôn xao bàn tán.
Ngày thứ ba tú tài thần đồng vào kinh, Cung Thiên phủ đã sụp đổ, chấn động còn lớn hơn cả Ma biến ở Củng Châu, những lời đồn đại về tú tài thần đồng lại càng thêm phần thần bí.
Ma biến ở Củng Châu chỉ là toàn bộ quan lại địa phương bị tiêu diệt, mà lần này lại là toàn bộ quan lại của Cung Thiên phủ ở kinh thành bị tiêu diệt, địa vị của quan lại hai nơi hoàn toàn khác biệt.
Cung Thiên phủ chưởng quản tiền lương, hình phạt, ruộng đất, khoa cử ở kinh thành, quyền lực cực lớn, trừ triều chính ra, mọi việc lớn nhỏ ở Tây Kinh và vùng phụ cận đều do Cung Thiên phủ quản lý. Cung Thiên Phủ doãn không phải chức quan mà ai cũng có thể làm được, nhất định phải là người được triều đình tín nhiệm.
Hạ Cửu Ca xuất thân từ Hạ gia trong mười ba thế gia, hiện tại cáo lão hồi hương, người kế nhiệm chắc chắn cũng là người của mười ba thế gia, nhưng quyền lực bên trong thay đổi ra sao thì không phải chuyện người ngoài có thể biết được.
Trần Thực bận rộn cả ngày trở về nhà, Trần Đường đã ở nhà chờ sẵn, nói: “Cơm nước đã xong rồi.”
Trần Thực rửa tay rửa mặt, liếc mắt nhìn đồ ăn trên bàn, thấy bàn ăn đã bày biện đầy đủ, bèn hỏi: “Hắc Oa làm à?”
“Sao ngươi biết?” Trần Đường không hiểu.
Trần Thực ngồi xuống, cười nói: “Hắc Oa thấy ta đang tuổi ăn tuổi lớn, nên làm nhiều cơm.”
Trần Đường im lặng một lát, cảm thấy mình làm không bằng Hắc Oa.
“Ngươi thấy ở Quảng Tích khố thế nào?” Hắn hỏi.
“Rất tốt, mọi người đều rất thân thiện.”
Trần Đường gật đầu, hỏi: “Mấy kẻ bị ngươi trói trên hỏa tiễn?”
“Không cần lo lắng cho bọn họ, bọn họ đã bị cách chức điều tra rồi.”
Trần Thực nói: “Người nhà của bọn họ cũng tới Quảng Tích khố xin lỗi ta.”
Trần Đường im lặng.
Một lát sau, Trần Đường nói: “Ngươi có biết vì sao bọn họ sợ ngươi không? Hôm nay, mấy vị đại nhân trong Nội các tìm ta, vì ngươi mà có phần kính trọng ta. Trước kia không phải vậy.”
Trần Thực suy nghĩ một chút, nói: “Có thể là vì hai nguyên nhân. Thứ nhất là vì mây thi thể trên bầu trời Tây Kinh.”
Trần Đường khẽ gật đầu, mây thi thể là do Tạo Vật Tiểu Ngũ tạo ra, mục đích của Tạo Vật Tiểu Ngũ là gây áp lực cho Tây Kinh, buộc bọn họ giao ra kẻ đã cắt Thần Thai của Trần Thực. Chắc chắn mười ba thế gia cũng biết nguyên nhân, cho nên mới sợ hãi, không dám manh động, sợ chọc giận Tạo Vật Tiểu Ngũ khiến hắn đại khai sát giới.
“Nguyên nhân thứ hai là trong cơ thể ta có thứ gì đó.”
Trần Thực nói: “Lúc gia gia cứu ta từ cõi âm trở về, có lẽ có thứ gì đó đã đi theo ta, ẩn náu trong cơ thể ta. Ma biến ở Củng Châu, ta bị một tên ăn mày đánh chết, thứ trong cơ thể ta bộc phát, gây ra trận Ma biến thứ hai. Có lẽ vì vậy mà Tây Kinh không dám động vào ta, sợ chọc giận những thứ này.”
Trần Đường hỏi: “Thứ gì?”
Trần Thực do dự một chút, nói: “Hình như là rất nhiều Ma.”
Trần Đường giật mình: “Làm sao chúng nó vào được trong cơ thể ngươi?”
Trần Thực vén áo, lộ ra bàn tay quỷ màu xanh trên ngực, nói: “Có lẽ là thông qua bàn tay quỷ này. Sa bà bà, Thanh Dương thúc và Hồ thúc thúc đều biết chuyện này, nhưng mỗi lần ta hỏi bọn họ đều ấp úng, không chịu nói rõ.”
Trần Đường nhìn bàn tay quỷ màu xanh, thấy nó khẽ động đậy, cứ như sinh vật sống.
“Có đau không?” Hắn hỏi.
Trần Thực cảm thấy ấm áp trong lòng, cười nói: “Đau. Nó bóp chết ta rất nhiều lần, may mà gia gia, Sa bà bà và Hắc Oa đã cứu ta.”
Trần Đường liếc nhìn Hắc Oa đang ngồi bên bàn, gắp cho nó một ít thức ăn.
Hai cha con vừa ăn cơm vừa nói chuyện, Trần Đường nói: “Nếu ngươi không thích ở Quảng Tích khố, ta có thể nhờ người điều ngươi ra ngoài.”
Trần Thực cười nói: “Ta thấy rất thích.”
“Ngươi đừng tham ô.”
“Ta không có!”
Sáng sớm hôm sau, Trần Đường vào triều sớm, Trần Thực dẫn Hắc Oa ra ngoài, tới trước cửa nha môn bộ Công, Hắc Oa nhìn ngang nhìn dọc.
Một lát sau, một tiểu lại vội vàng đi ra, Trần Thực rời đi, tiểu lại đuổi theo.
Trần Thực đi tới một quán trà ngồi xuống, tiểu lại ngồi đối diện hắn, nhìn Hắc Oa ngoài cửa, có vẻ kinh ngạc, cười nói: “Lỗ Ban môn, Yến Cửu, bái kiến Giáo Đầu!”
Trần Thực hỏi: “Ngươi làm việc ở bộ Công? Chức quan gì?”
“Không có chức quan, chỉ là tiểu lại .”
Tiểu lại Yến Cửu nói: “Chúng ta phụ trách xây dựng, không có phẩm cấp, chỉ phụ trách làm việc. Người có phẩm cấp là Tư vụ, Tư ngục, Đề cử, những người này quản lý người khác. Chúng ta không có gia thế bối cảnh, không leo lên được.”
Trần Thực ngạc nhiên: “Làm việc nhưng không thể làm quan? Đây là đạo lý gì?”
“Từ xưa tới nay quy củ đều là như vậy. Đây chính là thế đạo.” Tiểu lại Yến Cửu nói.
Trần Thực nói: “Môn chủ của các ngươi ở đâu? Ta cần nhờ tới lực lượng của Lỗ Ban môn giúp ta điều tra một chuyện.”
Tiểu lại Yến Cửu đứng dậy, cười nói: “Giáo Đầu chờ một chút, ta đi thông báo cho Môn chủ.”
“Tư Đồ Ôn cũng ở Tây Kinh?” Trần Thực kinh ngạc.