๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Dương Thắng được tôi luyện qua chính quá trình đó, có được bản lĩnh và khí chất hơn người, thực lực tất nhiên là siêu phàm thoát tục.
Hắn vất vả tu hành, khổ luyện đạo pháp, chính là vì diệt trừ yêu ma quỷ quái cho thiên hạ!
Trần Thực đạp trên sấm sét lao đến, đột nhiên đổi hướng, lướt qua Nguyên Thần lực trường của hắn, xông về phía Hạ Đỉnh Thiên ở bên cạnh hắn.
“Hắn sợ ta!” Dương Thắng thầm nghĩ.
Trong Nguyên Thần lực trường của hắn có mặt trời và mặt trăng chiếu rọi, âm dương cùng tồn tại, kẻ địch bước vào lực trường của hắn sẽ bị mặt trời và mặt trăng thiêu đốt thành tro bụi!
Trong khoảnh khắc Trần Thực lướt qua hắn, kiếm ở tay trái đâm thẳng về phía hắn.
Rắc!
Một tia chớp mang theo kiếm khí xuyên qua Nguyên Thần lực trường của hắn, ới tốc độ cực nhanh, xuyên thủng mi tâm của hắn, đâm ra sau gáy.
Sau khi kiếm khí xuyên qua thân thể hắn, lại đánh trúng tim của Nguyên Thần hắn, nổ tung bên trong Nguyên Thần, lực lượng lôi đình ẩn chứa trong kiếm quang dễ dàng phá hủy Nguyên Thần của hắn!
Dương Thắng vẫn đang lao về phía trước, thân thể vẫn chưa cảm nhận được đau đớn, chỉ cảm thấy đầu óc hơi tê dại.
Mắt hắn vẫn có thể nhìn thấy, nhìn thấy Chân Thân trượng sáu của Trần Thực xông vào Nguyên Thần Long Văn lực trường của Hạ Đỉnh Thiên.
Hạ Đỉnh Thiên tu luyện Bát Uy Long Văn Công trong《 Nam Cung Tập 》 của Hạ gia, trong Nguyên Thần lực trường có Thần Long bay lượn, trên người có rồng quấn quanh, sức mạnh vô song.
Cơ bắp của hắn cuồn cuộn, trên mặt, cổ và những vùng da lộ ra ngoài đều có những Long Văn kỳ lạ, dường như dưới da có cơ bắp hóa thành Giao Long, Đại Mãng đang bơi lội. Cơ bắp của con người không phát triển, cẳng tay chỉ có mười chín khối cơ, nhưng chân trước của rồng lại có hơn ba trăm khối cơ, gấp gần hai mươi lần con người, sức mạnh tự nhiên là vô cùng kinh người.
Bát Uy Long Văn Công vừa tu luyện pháp thuật biến thành hình rồng, vừa muốn luyện thân mình thành thể xác Chân Long!
Bàn tay của Hạ Đỉnh Thiên chụp về phía nắm đấm của Trần Thực, trong nháy mắt khi sức mạnh của hai người va chạm, Hạ Đỉnh Thiên nghe thấy tiếng răng rắc, tưởng rằng nắm đấm của Trần Thực đã bị mình bóp nát, nhưng ngay sau đó lại thấy cánh tay của mình bị gãy, xương gãy đâm ra từ dưới da cánh tay!
Hai tay trái phải của Trần Thực đồng thời đánh vào đầu hắn, cùng lúc sấm sét trong lòng bàn tay đánh vào não của Hạ Đỉnh Thiên.
Hai tiếng ầm ầm vang lên, thân thể Trần Thực hơi lắc lư, thì ra là Nghiêm Hạo và Cao Du từ phía sau đánh tới, đánh trúng lưng hắn.
Nghiêm Hạo thi triển Cửu Đỉnh Long Hổ Công trong《 Linh Sơn Đường Tập 》, trong Nguyên Thần lực trường có chín cái đỉnh đang lơ lửng, bên trong đỉnh có linh khí Cửu Châu hội tụ về Nguyên Thần, khiến Nguyên Thần khi thì biến thành Thanh Long, khi thì biến thành Bạch Hổ.
Cao Du tu luyện Văn Tương Chính Khí Quyết trong《 Cao Văn Tương Công Tập 》 của Cao gia, luyện ba loại khí của trời đất thành Hạo Nhiên Chính Khí của bản thân, người khoác Tử Hà, sau lưng có vô số bức thư pháp dài mấy trượng, trên đó viết chữ, nét chữ mạnh mẽ, cứng cáp.
Tuy chỉ là chữ viết, nhưng lại ẩn chứa uy lực vô hạn, giống như mỗi chữ đều là phù lục. Có câu nói ngôn xuất pháp tùy, quả nhiên không sai.
Thân thể và Nguyên Thần của hai người đồng thời phát lực, thi triển Cửu Đỉnh Long Hổ Công và Chính Khí Quyết, đánh trúng Trần Thực, nhưng chỉ cảm thấy một lực phản chấn cực lớn ập đến, chặn đứng công kích của bọn họ.
Thậm chí ngay cả công kích của Nguyên Thần cũng bị lôi đình hóa giải.
Trần Thực xoay người, tấn công về phía hai người.
Nghiêm Hạo và Cao Du một trái một phải, mỗi người thi triển pháp thuật, điều khiển lực trường, vừa chống đỡ công kích của Trần Thực, vừa lùi về phía sau.
Sức mạnh của Trần Thực thật sự quá lớn, Lôi Pháp trực tiếp phá giải pháp thuật và thần thông của bọn họ, khiến cho thân thể và Nguyên Thần của bọn họ như bị sét đánh, cực kỳ khó chịu, không thể không lùi lại.
Ba người tấn công với tốc độ cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã đánh từ đầu này đến đầu kia của cung điện!
Phí Ngọc Nhi, Địch Kiều Kiều, Từ Minh Cương đồng thời tấn công từ hai bên trái phải và phía sau, năm người tạo thành năm Nguyên Thần lực trường, vây khốn Trần Thực từ mọi hướng, tấn công hắn với tốc độ cực nhanh.
Đánh đơn khác với đánh hội đồng.
Đánh đơn là hai tay đấu với hai tay, cho dù đối phương có nhiều thủ đoạn đến đâu cũng chỉ có hai tay, còn đánh hội đồng là hai tay đấu với bốn tay, sáu tay, thậm chí như bây giờ, Trần Thực phải đối phó với mười tay!
Trên sân khấu, tiếng đàn tranh đạt đến cao trào, dừng lại một chút.
Đột nhiên, tiếng đàn tranh bùng nổ, chỉ trong nháy mắt hai mươi mốt dây của đàn tranh cùng lúc rung lên, người gảy đàn tranh mười ngón tay như bay, lưu lại vô số tàn ảnh trên cây đàn tranh.
Những nhạc công khác đánh trống trận, gõ chuông lớn, sát khí ngập tràn, đẩy《 Quần Anh Trấn Ma Khúc 》 lên đến đỉnh điểm!
Năm người Nghiêm Hạo, Cao Du, Phí Ngọc Nhi, Địch Kiều Kiều, Từ Minh Cương sát khí ngút trời, hào khí ngập tràn, mỗi người đều nâng cao đạo pháp của mình lên đến cực hạn!
Thần Đàn, Thần Thai sau gáy của mọi người trở nên vô cùng sáng chói, Thần Thai điều động chân khí, khiến cho thực lực của mỗi người bọn họ đều được tăng lên rất nhiều, thậm chí vượt xa trước kia!
Vào thời khắc mấu chốt này《 Quần Anh Trấn Ma Khúc 》 lại phù hợp với tâm trạng của bọn họ, khiến cho thực lực của bọn họ càng lúc càng mạnh.
Năm người, mười bóng hình, năm thân thể, vây quanh Trần Thực, còn Nguyên Thần của năm người thì xuyên qua hư không, khiến Trần Thực không kịp trở tay.
Cùng với tiếng nhạc vang dội, Trần Thực cũng nâng Lôi Đình Ngọc Xu Đại Pháp lên đến cực hạn, khí huyết và lôi đình cuồn cuộn, trong hai tay xuất hiện thêm hai cây roi vàng.
Roi vàng có hai mươi tám khúc, mỗi khúc dài ba tấc.
Giữa các khúc roi có vòng tròn hình mái hiên cung điện, trên bốn mặt của mỗi khúc roi đều có khắc các loại phù lục lôi đình kỳ lạ, số lượng rất nhiều.
Roi này được tạo thành từ lôi đình của hai mươi tám tầng trời, mỗi khi roi đánh xuống, lôi đình của hai mươi tám tầng trời sẽ gia trì lên roi, uy lực không thể tưởng tượng nổi!
Hai cây roi trong tay Trần Thực chỉ là ảo ảnh được ngưng tụ từ khí huyết, kém xa hai cây roi vàng trong tay Lôi Tổ, nhưng cho dù chỉ là khí huyết ngưng tụ, uy lực cũng không thể xem thường.
Thi triển Lôi Đình Ngọc Xu Đại Pháp, tiêu hao khí huyết rất nhiều, lại thêm hai cây roi, cho dù là thân thể cường tráng như Trần Thực cũng có phần không chịu nổi.
Nếu không phải đồng thời đối mặt với năm cao thủ, chắc chắn hắn sẽ không sử dụng hai cây roi.
Hắn cầm hai cây roi, vung lên trên dưới trái phải, roi bên tay trái đánh nát Thiên Linh Cái của Từ Minh Cương, roi bên tay phải đánh gãy Nguyên Thần của Cao Du, chân đạp lôi điện, đuổi kịp Phí Ngọc Nhi, roi vàng đâm xuyên qua lưng, xuyên thủng cả Nguyên Thần lực trường và thân thể của nàng!
Lôi quang từ roi vàng bùng nổ, Phí Ngọc Nhi tan xương nát thịt!
Roi quét sang một bên khác, đánh gãy hai chân của Địch Kiều Kiều, tung ra một cước, đá vào hạ bộ của Nghiêm Hạo.
Hai roi của Trần Thực một trái một phải đan xen lẫn nhau, Địch Kiều Kiều chống đỡ nửa người trên nhưng lại bị roi vàng đánh xuống làm Thiên Môn vỡ tan. Nguyên Thần Nghiêm Hạo nâng thân thể định bỏ chạy, nhưng roi vàng bay tới xuyên qua hậu tâm Nguyên Thần, lôi quang nổ tung trong cơ thể hắn.
Nguyên Thần Địch Kiều Kiều muốn chạy, một sợi kim tiên bay lên, mang theo lôi quang đánh xuống, đánh nát Nguyên Thần nữ tử kia.
Trên sân khấu, tiếng nhạc chợt tắt.
Trên dưới đoàn hát đều đứng dậy tạ lễ. Quần Anh Trấn Ma Khúc kết thúc.
Trong Triều Hà cung, ầm ầm, khắp nơi đều là điện quang lấp lóe.
Dưới sân khấu, tất cả đều bị hủy, chỉ còn sân khấu là nguyên vẹn.
Mười hai vị con cháu thế gia, giờ phút này chỉ còn Thôi Chinh của Thôi gia còn đứng.
Ngay cả Ngọc Linh Tử lúc này cũng ngồi trên mặt đất, hai tay chống ra sau, bị trận sát phạt này làm cho kinh hãi.
Vừa rồi những người khác đều ra tay, chỉ có Thôi Chinh đứng yên tại chỗ, không hề di chuyển, cũng không vây công Trần Thực.
Trần Thực đi về phía hắn.
Thôi Chinh ngẩng đầu, nhìn chân thân Lôi Tổ của Trần Thực, sắc mặt không đổi, trầm giọng nói: “Trần Thực, ta cực kỳ kính trọng ngươi và Trần Đường đại nhân, sẽ không ra tay với ngươi. Ta không giống bọn họ...”
Trần Thực cúi đầu nhìn, trong Thần Đàn sau đầu Thôi Chinh có hai Thần Thai một lớn một nhỏ.
Thôi Chinh sắc mặt bình tĩnh, nói: “So với công tử, ta càng muốn phụ tá ngươi...”
Trần Thực không nói một lời, nắm lấy kim tiên bay tới, một roi nện lên trán hắn.
Sọ Thôi Chinh nứt ra, óc chảy, thi thể đổ xuống đất.
Trần Thực lại giơ một roi, đánh nát Nguyên Thần hắn.
“Ta khinh.” Giọng hắn khàn khàn.