Mười một năm trước, trận chiến đoạt Đạo Thai 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Ánh mắt Trần Thực chạm phải ánh mắt Trang Vô Cữu, Trang Vô Cữu mỉm cười với hắn, nhận lấy cuộn sách từ tay Quảng Hiếu Tôn chủ.

Trần Thực thu hồi ánh mắt, đi ra khỏi Hàn Lâm viện.

“Rốt cuộc Trang Vô Cữu này là người phương nào?”

Trong lòng hắn nhất thời không bình tĩnh nổi. Trang Vô Cữu chỉ nói với hắn vài câu nhưng lại tiết lộ rất nhiều tin tức!

Thứ nhất, Trang Vô Cữu đã gặp Trần Thực mười một năm trước!

Thứ hai, lúc Trang Vô Cữu gặp Trần Thực, Tiên Thiên Đạo Thai của Trần Thực vẫn còn, Trần Thực vẫn chưa chết!

Thứ ba, Trang Vô Cữu biết Tiên Thiên Đạo Thai của Trần Thực bị cắt, rơi vào trạng thái gần chết!

Thứ tư, địa vị của Trang Vô Cữu còn cao hơn cả Thiên Thính giả!

Ba điểm đầu tiên cho thấy, rất có thể Trang Vô Cữu biết ai đã cướp đi Tiên Thiên Đạo Thai của Trần Thực!

Thậm chí có khả năng, người đó chính là Trang Vô Cữu!

Quan hệ giữa hắn và Thiên Thính giả cũng rất đáng suy ngẫm.

Thiên Thính giả vốn cực kỳ thần bí, cứ như người đến từ một thế giới khác.

Mặc dù bọn họ cũng sống ở Tây Ngưu Tân Châu, dáng dấp giống như loài người, nhưng lại không giống người thường.

Hành tung của bọn họ quỷ dị bí mật, lối sống là một ẩn số, thậm chí chưa từng có ai thấy bọn họ ăn cơm, ngủ nghỉ, tiểu tiện, đại tiện!

Cứ như bọn họ không cần những chức năng này vậy!

Nhưng lại có thể thấy bọn họ ở khắp mọi nơi.

Xung quanh phủ đệ của một số đại quan thường xuyên có Thiên Thính giả xuất hiện, bọn họ vỗ những cái tai to lơ lửng trên không trung, treo ngược trên cây, ngồi xổm trên nóc nhà, đứng trong đám người, nghe lén lời nói của mục tiêu, giám sát hành động của mục tiêu, ghi chép lại một cách trung thực.

Bọn họ còn nghe lén những nhân vật mà họ cho là nguy hiểm, xung quanh Trần Thực thường xuyên có loại Thiên Thính giả này.

Bọn họ cũng xuất hiện ở những nơi xảy ra đại sự, ghi chép lại những sự kiện này.

Thậm chí bọn họ còn chủ động ra tay, tiêu diệt những nhân vật nguy hiểm mà bọn họ cho là có uy hiếp đối với mình.

Tin tức của bọn họ tuyệt đối chính xác hơn cả tin tức của triều đình Tây Kinh rất nhiều, bọn họ biết việc thiên hạ, biết tất cả mọi chuyện xảy ra ở Tây Ngưu Tân Châu.

Kỳ quái hơn chính là năng lực của bọn họ. Ngay cả pháp thuật thần thông mà Thiên Thính Sứ Đồ cấp thấp nhất thi triển cũng vượt xa rất nhiều Cử Nhân, thậm chí có thể so sánh với không ít thế gia.

Bọn họ có thể dùng khí huyết hóa thành nhiều cánh tay, loại pháp môn chiến đấu này rất quý giá, rất ít tu sĩ biết cách tu luyện. Nhưng bọn họ chỉ dùng để thuận tiện cho việc ghi chép.

Tai của bọn họ có thể tùy ý biến lớn, mà đây đã thuộc về phạm trù Tạo Hóa chi thuật, rất nhiều tu sĩ căn bản không hiểu biết nhiều về Tạo Hóa chi thuật, biến hóa thân thể chỉ có một số tà pháp như Tạo Súc thuật, hoặc là Trượng Lục Kim Thân của Phật Môn mới có giảng lướt qua .

Mà Thiên Thính Chấp sự có thực lực mạnh hơn, thậm chí còn có năng lực tương tự lĩnh vực quỷ thần, khiến xung quanh mọc ra từng cái tai, giúp hắn nghe lén.

Thiên Thính giả đến từ đâu? Bọn họ là nhân loại chân chính hay là sinh vật gì khác? Bọn họ nghe lệnh ai? Bọn họ truyền tin tức thu thập được đến đâu?

Những điều này, Trần Thực đều không biết.

Sự xuất hiện của Trang Vô Cữu khiến hắn nhận ra, e rằng Thiên Thính giả là nghe lệnh của những nhân vật như Trang Vô Cữu.

Nhưng Trang Vô Cữu đến từ đâu?

“Có điều, Trang Vô Cữu muốn có được tin tức chính xác về ta từ Thiên Thính giả, rõ là nằm mơ.”

Trần Thực thở phào nhẹ nhõm, quả thực bên ngoài Trần phủ có không ít Thiên Thính giả, ngày thường Trần Thực ra ngoài cũng có Thiên Thính giả ẩn nấp xung quanh, nghe lén giám sát nhất cử nhất động của hắn. Nhưng những gì bọn họ thấy, những gì bọn họ nghe được, đều là những gì Trần Thực muốn bọn họ thấy, muốn bọn họ nghe được. Bởi vì Hắc Oa vẫn luôn đi theo Trần Thực, những gì Thiên Thính giả thấy và nghe được, đều là do Hắc Oa đã sửa đổi.

Hàn Lâm viện, Học Cung.

Trang Vô Cữu ngồi ngay ngắn, đột nhiên cổ hắn phát ra tiếng răng rắc, chỉ trong nháy mắt từ trên cổ mọc ra từng cái đầu, dưới nách cũng chui ra từng cánh tay, mở cuộn sách ra, nhanh chóng lật xem.

Hắn còn cảm thấy tốc độ đọc chưa đủ nhanh, một cái đầu vùng vẫy ra ngoài, vậy mà từ trong cơ thể mọc ra một thân thể, đứng lên, tách ra khỏi bản thể.

Những cái đầu khác cũng làm theo, lần lượt đi ra từ trong cơ thể hắn, mi tâm mọc ra mắt, lòng bàn tay mọc ra mắt, thậm chí ngay cả mười đầu ngón tay cũng mọc ra từng con mắt, nhãn cầu chuyển động, nhanh chóng đọc tin tức của Trần Thực.

Thiên Thính giả đã lập riêng một bộ phận để ghi chép về Trần Thực, ghi lại cuộc sống thường ngày của hắn, hắn gặp những ai, hắn nói những gì, những nơi nào cần cảnh giác.

Quyển trục tự động lật từng trang, chẳng bao lâu sau Trang Vô Cữu đã xem được một phần mười. Hắn khẽ nhíu mày, ba Trang Vô Cữu khác tự đi tới, dung hợp vào cơ thể hắn, từng cái đầu lần lượt biến mất vào trong cơ thể hắn.

“Không đúng. Những thứ Thiên Thính giả ghi chép hoàn toàn không đúng.”

Trang Vô Cữu vung tay lên, cuộn sách trên bàn lập tức hóa thành tro bụi.

Trong những ghi chép của Thiên Thính giả cũng có không ít thứ hữu dụng, nhưng phần lớn đều là tin tức giả, muốn tìm ra tin tức thật từ trong biển tin tức giả, quả thực khó như lên trời. Thậm chí hắn còn không biết, những tin tức thật này có phải là cái bẫy Trần Thực cố tình để lại hay không, cho nên chi bằng không xem.

“Tú tài thần đồng thật thú vị. Người có thể được Chân Thần ban tặng Tiên Thiên Đạo Thai quả nhiên không phải hạng phàm, cho dù không có Đạo Thai cũng tuyệt đối không phải hạng phàm.”

Trang Vô Cữu khen một tiếng, hạ giọng nói: “Ta rất muốn biết, nếu ngươi có Đạo Thai mà sống đến bây giờ, liệu sẽ mạnh đến mức nào. Ta rất muốn gặp lại ngươi, nhưng mà, chính sự quan trọng hơn.”

Trần Thực trở về Trần phủ, Trương Du đã chờ sẵn ở cửa, Hắc Oa nằm dưới xe gỗ bên cạnh.

Trương Du cười hỏi: “Tiểu Trần đại nhân, đã gặp Trang Vô Cữu rồi chứ?”

Trần Thực kinh ngạc liếc nhìn Hắc Oa, hỏi: “Sao Tiểu Trương đại nhân biết ta sẽ gặp hắn?”

“Bởi vì ta đã gặp hắn trước rồi.” Trương Du nói: “Đáng lẽ ta nên báo cho ngươi trước, nhưng lai lịch của Trang Vô Cữu rất lớn, khiến ta chỉ có thể gặp ngươi sau khi các ngươi gặp nhau xong. Hơn nữa, nhất định phải mượn sức mạnh của Hắc Oa che giấu nhận thức của Thiên Thính giả.”

Trần Thực đưa tay mời hắn vào phủ nói chuyện, cười nói: “Tiểu Trương đại nhân biết Hắc Oa?”

Trương Du cười nói: “Mấy hôm trước, lúc ở Tây Kinh Gia tổ phát hiện bên cạnh Tiểu Trần đại nhân có cao thủ thần bí định thay đổi nhận thức của mọi người xung quanh, sau đó biết là do Hắc Oa. Còn việc vào Trần phủ nói chuyện thì không cần đâu, Trần phủ đã bị các đại thế gia cài cắm người vào khắp nơi rồi, chi bằng nói chuyện ngoài đường một lát.”

Hắn do dự một chút, nói: “Ta không thể nói nhiều cho ngươi biết, những gì có thể nói, ta đều sẽ nói cho ngươi. Mười một năm trước, lão Tông chủ Trương gia ta bị người đánh thức, nghe được tin tức Tiên Thiên Đạo Thai xuất thế, bèn mang theo ta lúc đó mới tám tuổi đến huyện thành Tân Hương.”

Trần Thực thân thể khẽ run lên, không nhịn được rùng mình một cái, biết hắn muốn nói chuyện gì.

Hắc Oa cũng đột nhiên tỉnh táo, bò ra từ dưới xe, đi tới trên đường, cảnh giác nhìn xung quanh, đề phòng có người nghe lén.

“Trên khắp năm mươi tỉnh Tây Ngưu Tân Châu này, đâu đâu Trương gia cũng có thế lực, đều có tai mắt, cho nên chuyện Chân Thần ban tặng Tiên Thiên Đạo Thai, Trương gia ta cũng biết được ngay.”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters