๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
“Đây là một loại độn thuật!”
Hắn không khỏi kinh ngạc vạn phần, loại độn thuật này còn nhanh hơn cả hắn dùng tiểu chư thiên để đi lại!
Chỉ trong chốc lát, cảnh tượng xung quanh bếp lò từ núi lửa san sát biến thành băng nguyên, nhưng biển lửa vẫn cháy rừng rực, không hề cảm thấy lạnh lẽo chút nào.
Đột nhiên, ánh sáng chói mắt chiếu tới từ phía trước, Trần Thực và thuyền cô không nhịn được đưa tay lên che mắt nhưng ánh sáng vẫn khiến mắt bọn họ cay xè.
Hắc Oa cũng vội vàng dùng tai che mắt, tiếp tục chạy trong lửa.
Lúc này, cảm giác mất trọng lượng ập đến, hai người một chó rơi thẳng xuống, sau đó ngã xuống đất, lăn lông lốc, đầu Trần Thực đập vào một cây cột, choáng váng hoa mắt, cuối cùng cũng dừng lại.
Thuyền cô cắm đầu vào bồn hoa, hai chân ở bên ngoài, Hắc Oa thì ngã ngồi xuống đất, trượt thẳng vào trong một cung điện.
Trần Thực lắc lắc đầu, một lúc lâu sau mới hoàn hồn.
Cảnh tượng đáng sợ xung quanh biến mất, thay vào đó là ánh sáng thần thánh ôn hòa chiếu vào tầm mắt, trước mặt hắn là một tiểu quỷ da xanh tai nhọn, đầu to, ghé sát vào mặt hắn, quan tâm nhìn hắn.
“Ngươi tỉnh rồi à?” Tiểu quỷ thấy hắn tỉnh lại, vui mừng nói.
Trần Thực giật mình, vội vàng đứng dậy, tiểu quỷ đó là một Dạ Xoa còn nhỏ, trên người chỉ mặc một chiếc quần đùi rách rưới, trên vai khoác một chiếc khăn, trên đầu đội một chiếc mũ tròn nhỏ màu xám, cũng khá rách nát, hai cái tai nhọn xuyên qua hai lỗ thủng trên mũ, dựng đứng lên.
“Ngươi là?” Trần Thực kinh ngạc hỏi.
“Lão gia, người quên rồi sao?”
Tiểu quỷ đội mũ tròn nói: “Ta là nô bộc nhà ngài. Lão gia, ta làm việc ở đây đã ba năm rồi, không lấy một đồng công nào, người xem tiền công này...”
Trần Thực lắc đầu, không để ý đến nó, quan sát xung quanh.
Chỉ thấy cây cột mà hắn vừa đụng phải lại là một cây cột ngọc trong suốt, không tìm thấy một chút tì vết nào.
Hắn lại cúi đầu nhìn xuống, dưới chân là nền nhà lát bằng bạch ngọc, mỗi viên gạch đều trắng muốt, bóng loáng.
Cung điện cũng được xây dựng bằng ngọc, tường đỏ là hồng ngọc, ngói là lưu ly, đấu củng là vàng, núi giả là bạc, trong vườn hoa khắp nơi là tiên thụ, chim hót hoa thơm, trong hồ có rồng bơi lội, thong dong tự tại. (Đấu củng: một loại kết cấu đặc biệt của kiến trúc Trung Hoa, gồm những thanh ngang từ trụ cột chìa ra gọi là củng và những trụ kê hình vuông chèn giữa các củng gọi là đấu.)
Trần Thực sững sờ: “Nơi này chính là Nguyên Thần cung của ta sao?”
Tiểu quỷ đội mũ tròn cởi mũ ra, vẻ mặt mong chờ nhìn hắn, đang đợi hắn trả tiền công ba năm qua cho mình.
Thuyền cô rút đầu ra khỏi bồn hoa, phủi phủi đất trên râu, nói: “Ngươi làm sao chứng minh được ngươi đã làm việc ở đây ba năm?”
Tiểu quỷ đội mũ tròn nghe vậy, suy nghĩ một chút, thật sự không đưa ra được bằng chứng, bịch một tiếng quỳ xuống đất, ôm chặt chiếc mũ tròn nhỏ, thất vọng não nề, khóc lóc thảm thiết.
Thuyền cô đến bên cạnh Trần Thực, nhỏ giọng nói: “Không cần để ý tới loại tiểu quỷ này. Chúng là tiểu Dạ Xoa, ở cõi âm này chúng chỉ là làm việc vặt, khắp nơi đều có, thường thường sống không đến tuổi trưởng thành. Trước tiên ngươi đừng trả công cho nó, cứ để nó làm thêm hai năm nữa, nó sẽ tự mệt chết thôi.”
Trần Thực thoáng chần chờ, nói: “Không ổn đâu? Đã là tiểu Dạ Xoa ta thuê, dù thế nào cũng phải trả công cho nó mới phải. Chỉ có điều, cõi âm dùng tiền gì để thanh toán?”
“Tiền giấy.”
Thuyền cô nói, “Tiền giấy được hòa lẫn với hương khói. Ở cõi âm này, đó là tiền tệ thông dụng. Lũ tiểu quỷ hấp thu hương khói trong tiền giấy là có thể sống lâu và thêm cường đại. Chẳng qua chúng là sinh vật cõi âm, chưa từng sống ở dương gian, vì vậy trên dương gian không có người thân đốt giấy cho chúng. Chúng muốn kiếm tiền, chỉ có thể ở lại Tiên Đô làm việc cho quỷ hồn Tiên Đô, chủ nhà cho một ít tiền giấy để chúng sống qua ngày.”
Trần Thực nói: “Thì ra là vậy. Vậy làm sao để xem tiền giấy của ta có bao nhiêu?”
“Trong Nguyên Thần cung đều có một cây Nguyên Bảo thụ, trên đó treo tiền giấy mà người thân bằng hữu đốt cho ngươi. Có hương khói mới có thể treo lên, không có thì không treo được.”
Trần Thực nghe vậy, lập tức đi về phía sân của Nguyên Thần cung.
Nguyên Thần cung này giống như một ngôi miếu, được chia thành tiền điện, hậu điện và hai điện hai bên, Trần Thực quả nhiên tìm thấy Nguyên Bảo thụ của mình trong sân hậu điện.
Nguyên Bảo thụ này tỏa ánh vàng rực rỡ, cành lá xum xuê, treo đầy những tờ tiền giấy màu vàng kim, quả nhiên trên tiền giấy có hương khói lượn lờ. Trong đó có những tờ tiền giấy có hương khói nồng đậm lại ngưng tụ thành từng thỏi vàng, treo trên cây!
“Đây chính là Nguyên Bảo thụ. Tiền của ngươi nhiều thật đấy.”
Thuyền cô kinh ngạc nói: “Xem ra chết sớm cũng có cái lợi của nó. Mười mấy năm nay, chắc chắn Trần Đường đã đốt không ít tiền giấy cho ngươi. Có một số người sau khi chết còn không có người thân bạn bè đốt tiền giấy, dâng hương.”
Trần Thực hỏi: “Những quỷ hồn không được đốt tiền dâng hương sẽ như thế nào?”
Thuyền cô ngẩng đầu, bĩu môi lên trời.
Trần Thực ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy trên trời những con đường chằng chịt, khắp nơi đều là những Nguyên Thần cung nguy nga tráng lệ.
Những Nguyên Thần cung đó tuy tráng lệ nhưng có không ít Nguyên Thần cung lại ảm đạm, trở nên hư ảo mờ mịt.
Thậm chí có Nguyên Thần cung đang sụp đổ, từng chút một hóa thành hư vô.
Mà con đường nối liền đến những Nguyên Thần cung đó cũng trở nên trong suốt, dần dần biến mất!
“Những Nguyên Thần cung đó, chính là những quỷ hồn bị người đời lãng quên, không có hương khói, dần dần chết đi. Người chết thành quỷ, quỷ chết thành khôi, khôi chết thành hi, hi chết thành di. Hi di chính là hư không.
Thuyền cô nói: “Trong quá trình này Nguyên Thần cung sẽ không ngừng tan rã sụp đổ, cuối cùng theo đó biến mất; cạn kiệt hoàn toàn, rơi vào bóng tối.”
Trần Thực ngẩng đầu nhìn, thấy từng con đường trên bầu trời Tiên Đô trải dài bất tận, Nguyên Thần cung cũng vô số kể. Bất cứ lúc nào cũng người bị lãng quên, Nguyên Thần cung cũng theo đó sụp đổ, hóa thành hư vô. Trong những Nguyên Thần cung này có rất nhiều tiểu Dạ Xoa làm công, mỗi khi đến lúc này là thu dọn hành lý, cầm gậy gánh đồ đạc, ủ rũ rời khỏi chủ nhà, đi dọc theo Thiên Nhai, tìm kiếm chủ nhà tiếp tiếp.
Trần Thực nhìn thấy trên Thiên Nhai có một đội quân tiểu Dạ Xoa đông nghịt, đi từng nhà tìm kiếm cơ hội làm việc.
Mà những Nguyên Thần cung đã có tiểu Dạ Xoa, mỗi khi gặp những tiểu Dạ Xoa mới đến là chặn cửa, không cho tiểu Dạ Xoa khác vào.
“Hóa ra cõi âm cũng không có tự do.” Trần Thực lẩm bẩm.
Hắn đưa tay hái xuống mấy tờ tiền giấy, đưa cho tiểu Dạ Xoa đang nước mắt lưng tròng.
Tiểu Dạ Xoa kia cảm động đến rơi nước mắt, quỳ xuống đất dập đầu mấy cái, vui vẻ đi làm việc.
“Trả công cho nó làm gì? Đợi mấy năm nữa nó mệt chết, chẳng phải tiết kiệm được sao?” Thuyền cô trách móc.
Trần Thực cười nói: “Nó làm việc, ta trả tiền, chẳng phải là lẽ thường tình sao? Sao có thể làm trái đạo lý? Bây giờ chúng ta là đại Dạ Xoa, dù sao cũng là đồng tộc với nó. Cô nương, chúng ta nên tìm Nguyên Thần cung của mẫu thân ta như thế nào?”
Đúng lúc này, tiểu Dạ Xoa vội vàng chạy tới, kéo Trần Thực và thuyền cô, chui vào một tòa hậu điện.
Hắc Oa chạy tới, tiểu Dạ Xoa kêu lên: “Nhanh vào! Nhanh vào! Trời tối rồi, quái vật sắp ra rồi!”
Hắc Oa vội vàng chạy vào đại điện, tiểu Dạ Xoa cố sức đóng cửa lại, căng thẳng nằm sấp ở khe cửa nhìn ra ngoài. Trần Thực cũng lại gần, dán mắt vào khe cửa nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy sắc trời bên ngoài bỗng tối sầm lại, một vầng huyết nguyệt treo trên không trung, âm phong thổi từng đợt, báo hiệu điềm xấu.
Tiền điện và hai bên thiên điện bỗng có động tĩnh, Trần Thực nhìn kỹ thì đột nhiên thấy tiền điện xuất hiện một con mắt khổng lồ, to gần bằng tiền điện, đang đảo liên tục.
Sau đó con mắt chui ra ngoài, lại từ cửa điện chui ra, sau đó lại một con mắt nữa chui ra, tiếp theo là mũi, miệng, trán, khi cả khuôn mặt chui ra, Trần Thực nhìn rõ.
Đó là mặt của hắn.
Nhưng chính giữa đầu nhô lên cao, hơi nhọn, nhìn qua không giống người tốt, mang theo vài phần tà khí.
Mà phía sau cái đầu này là thân hình giống như côn trùng, mọc ra nhiều chân, vừa béo vừa to, thân khoác giáp cốt.
Thuyền cô đến gần, nàng cao lớn, đứng cao quá đầu Trần Thực quan sát.
Hắc Oa cũng đến gần, nó còn cao hơn, áp mắt dán vào khe cửa nhìn ra ngoài.
“Trạng Nguyên lão gia, là Tam Thi Thần của ngươi!”
Thuyền cô kinh ngạc nói: “Bên kia là Hạ Thi Thần, tên là Bành Khiêu, chủ quản dâm dục. Lão gia, Bành Khiêu của ngươi, mạnh thật đáng sợ!”