Thiếu chủ bại lộ 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Hắc Oa luôn cảm thấy có chỗ nào đó quái quái, nghĩ một lát, lúc này mới bừng tỉnh: “Ta không có đuôi!”

Trần Thực quan sát xung quanh, thầm nghĩ: “Thuyền cô đi đâu rồi?”

Vai hắn khoác khăn lau, tay xách thùng nước, tìm kiếm khắp nơi, nhưng vẫn không tìm thấy tiểu Dạ Xoa mà thuyền cô lâm xá.

Nguyên Thần cung của Thiếu chủ có chu vi hàng chục dặm, nơi này cực kỳ rộng lớn, khắp nơi đều là những tiểu Dạ Xoa đang bận rộn, miệng không ngừng kêu “Ọt ọt”.

Có một số tiểu Dạ Xoa leo lên cây cắt tỉa cành cây, do ngồi ở phía trước mà cưa phía sau nên thường xuyên bị rơi cả người lẫn cành cây xuống đất.

Có tiểu Dạ Xoa bón phân vun xới đất, đào hố xong lại lôi đồng bọn chôn xuống đất, sau đó vỗ hai xẻng lên đầu rồi bỏ đi như không có chuyện gì xảy ra.

Có mấy tiểu Dạ Xoa thấy bốn bề vắng lặng bèn ném đồng bọn mà chúng không vừa mắt xuống ao cho Ngư Long ăn thịt.

Có khách đến chơi, dặn dò phải hầu hạ thú cưỡi cho tốt, lập tức có tiểu Dạ Xoa cùng đồng bọn ném bạn mình cho thú cưỡi của khách ăn.

Trong Nguyên Thần cung hỗn loạn, khắp nơi đều là tiểu Dạ Xoa gặp chuyện, may mà những tiểu Dạ Xoa này chết cũng không ai đau lòng, chỉ cần ra ngoài cung chiêu mộ thêm tiểu Dạ Xoa khác để bổ sung là được.

Trần Thực tìm kiếm hồi lâu cũng không thấy tiểu Dạ Xoa mà thuyền cô lâm xá, trong lòng có phần bất an.

“Pháp thuật Lâm Xá này là do Sa Bà Bà sáng tạo ra, vẫn giữ nguyên tác phong thường ngày của bà ấy, chỉ cần dùng được là được.”

Hắn thầm nghĩ, “Nguyên tắc của Sa Bà Bà chính là chỉ cần xảy ra chút sai sót không quá lớn thì chính là pháp thuật thành công. Nhưng hiển nhiên nếu Lâm Xá vượt quá hai người sẽ xuất hiện chút sai lệch. Lần này chúng ta là hai người một chó, số lượng hơi nhiều, hiển nhiên môn pháp thuật này đã xảy ra sơ suất ở đâu đó.”

“Rốt cuộc nàng ấy đã lâm xá vào tiểu Dạ Xoa nào... Trước tiên cứ mặc kệ thuyền cô, thực lực nàng ấy cao minh, chắc sẽ không bị tiểu Dạ Xoa khác giết chết.”

Trần Thực mang theo Hắc Oa đi về phía trước, đi ngang qua một tiểu Dạ Xoa đang cắt tỉa vườn hoa lại cắt đứt tay mình, hắn bèn đặt thùng nước xuống, dùng khăn lau băng bó vết thương cho nó.

Trần Thực cầm lấy kéo, cắt tỉa cành hoa, cắt vài cái liền ném kéo xuống, tránh cành cây và tiểu Dạ Xoa đang cưỡi trên cành rơi từ trên xuống.

Hắn đi về phía trước, nhặt một cái xiên, cắm xuống ao, vớt một tiểu Dạ Xoa bị đồng bọn ném xuống ao cho cá ăn lên.

Hắn ném cái xiên đi, đi vào nhà bếp, đám tiểu Dạ Xoa đang nhóm lửa nấu nướng ở nhà bếp phía sau đang đánh nhau, các loại hung khí bay đầy trời.

Trần Thực và Hắc Oa đi xuyên qua đám hung khí, thuận tay lôi một tiểu Dạ Xoa bị nhét dưới đáy nồi ra, cởi trói cho một tiểu Dạ Xoa bị trói trên giá nướng, lại kéo một tiểu Dạ Xoa sắp bị làm thịt cá trên thớt xuống.

Họ đi từ đầu này sang đầu kia nhà bếp, đã thay một bộ quần áo của tiểu Dạ Xoa bưng bê, mang theo thức ăn, đi theo tiểu Dạ Xoa phía trước đến bữa tiệc.

Thiếu chủ đang chiêu đãi khách ở Ngọc Lan đường, vốn bữa tiệc được tổ chức sau hai ngày nữa, nhưng Tiên Đô ở nơi xa xôi hẻo lánh, địa hình phức tạp, rất nhiều khách đã đến trước.

Một ngày ba bữa của những vị khách này phải được thu xếp, cũng cần Thiếu chủ tiếp đón.

Trần Thực và Hắc Oa bưng thức ăn đến bên ngoài Ngọc Lan đường, đến nơi này, đám tiểu Dạ Xoa liền an phận hơn rất nhiều, không dám làm loạn nữa.

Trần Thực cũng ngoan ngoãn, muốn nhân cơ hội này vào Ngọc Lan đường xem thử Thiếu chủ đang chiêu đãi vị thần thánh phương nào. Nhưng đến nơi lại có những nữ tử xinh đẹp nhận lấy bát đĩa từ tay họ, đưa vào Ngọc Lan đường, không cho phép những quỷ quái cấp thấp như họ vào trong. Trần Thực nhìn kỹ, những nữ tử xinh đẹp này không phải người giấy mà là Nguyên Thần của nữ tu sĩ.

“Thế lực của Thiếu chủ ở cõi âm quả nhiên không nhỏ!”

Trần Thực xoay người đi về, đến chỗ rẽ nhận lấy thức ăn từ tay một tiểu Dạ Xoa, xoay người tiếp tục bưng thức ăn, bên tai nghe thấy âm thanh từ Ngọc Lan đường vọng ra.

“Thiếu chủ, khi nào Vệ đại nhân kế vị, trở thành Diêm Vương đời mới?”

Một giọng nói của Quỷ thần truyền vào tai Trần Thực: “Chức vị Diêm Vương đã bỏ trống năm năm rồi, Thanh Thiên đại lão gia mất tích năm năm, không biết tung tích, lệnh tôn Vệ Linh Vệ đại nhân đức cao vọng trọng, thích hợp kế thừa chức vị Diêm Vương, trở thành đại lão gia.”

Lại có Quỷ thần lớn tiếng nói: “Đàm Âm soái nói không sai. cõi âm không có Diêm Vương, Quỷ thần hỗn loạn, những kẻ làm thuộc hạ chúng ta thậm chí không biết phải báo cáo công việc cho ai. Năm năm qua Vệ Linh Vệ đại nhân vất vả bận rộn, duy trì cõi âm ổn định, chúng ta đều nhìn thấy cả. Chủ nhân của Diêm La điện, không ai khác ngoài Vệ đại nhân! Những Quỷ thần khác, Âm soái Diêm La điện chúng ta đều không phục!”

Lúc này, một giọng nói ôn hòa vang lên: “Chư vị, gia phụ sao dám làm Tân Diêm Vương? Dù sao Thanh Thiên đại lão gia cũng là người đến từ Hoa Hạ Thần Châu, có đại công đức, vạn dân kính ngưỡng, lúc này mới phái một phân thân đến Tây Ngưu Tân Châu, dùng pháp lực vô thượng bình ổn cõi âm, khiến quỷ có quỷ đạo, thần có thần đạo, người có nhân đạo, hai giới âm dương không loạn. Nay Thanh Thiên đại lão gia mất tích, chúng ta nên dốc hết sức tìm kiếm ngài ấy. Sao có thể cướp ngôi của ngài ấy được?”

Trần Thực nghe vậy, thầm nghĩ: “Vị này chính là Thiếu chủ Vệ Nhạc? Lời hắn nói cũng có lý.”

Thị nữ bên ngoài Ngọc Lan đường nhận lấy thức ăn từ tay hắn.

Trần Thực quay người đi về, đến chỗ rẽ, tiểu Dạ Xoa bị Hắc Oa lâm xá đang túm cổ một tiểu Dạ Xoa khác, ấn nó vào tường, ra hiệu nó đặt thức ăn xuống.

Trần Thực nhận lấy thức ăn, xoay người tiếp tục bưng thức ăn.

“Thiếu chủ nói sai rồi!”

Lại có giọng nói của Quỷ thần vang lên: “Thanh Thiên đại lão gia xác lập quy củ cõi âm, quả thực công lao to lớn, nhưng dù sao hắn cũng không phải Quỷ thần bản địa của Tây Ngưu Tân Châu chúng ta! Nói cho cùng, hắn cũng là người ngoài!”

“Không thể nói như vậy.”

Có giọng nói phản bác: “Thanh Thiên đại lão gia là Diêm Vương do vạn dân truy phong, lòng dân hướng về, còn hơn cả mệnh lệnh của hoàng đế, hơn cả thiên mệnh! Chúng ta là Âm soái, sao có thể trái ý dân? Hơn nữa, Thanh Thiên đại lão gia mất tích, trong chuyện này có rất nhiều uẩn khúc! Trước khi Thanh Thiên đại lão gia mất tích, ta đã nghe nói ngài ấy bị người ta ám toán trấn áp! Trong cõi âm này có kẻ muốn tạo phản!”

Trong Ngọc Lan đường bỗng nhiên im bặt, không một tiếng động.

Thiếu chủ Vệ Nhạc cười ha ha, phá vỡ sự im lặng: “Mạnh Âm soái, có thể ăn bậy nhưng không thể nói bậy được. Ngươi nói Thanh Thiên đại lão gia bị hãm hại, có bằng chứng không?”

Mạnh Âm soái cười lạnh nói: “Những năm nay, các Phán Quan của Diêm La điện, kẻ chết kẻ bị thương kẻ bỏ trốn, Âm soái cũng chết hết lớp này đến lớp khác, các Âm soái do Thanh Thiên đại lão gia đề bạt năm xưa còn lại mấy người? Các Phán Quan do ngài ấy đề bạt còn lại mấy người? Vệ Âm soái, chẳng phải tới giờ Phán Quan còn sống chỉ còn lại lệnh tôn thôi sao?”

“Mạnh Bán Sơn, ngươi có ý gì?”

Một Âm soái tức giận vỗ bàn: “Chẳng lẽ ngươi muốn nói cõi âm đại loạn là do Vệ đại nhân gây ra? Vệ đại nhân không có năng lực lớn như vậy!”

Thức ăn trên tay Trần Thực được thị nữ nhận lấy, hắn quay người đi về, đến chỗ rẽ, Hắc Oa đang đánh một tiểu Dạ Xoa không muốn giao thức ăn ra, đập cho nó mặt mũi bầm dập.

Trần Thực giật lấy đĩa thức ăn, đi về, bên tai nghe thấy âm thanh ồn ào trong Ngọc Lan đường.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters